ốc gia. Thấy Thư Phàm hết chạy chỗ này, chạy chỗ kia,
ngắm cây cỏ này, ngửi bông hoa kia, thậm chí còn ngắt nụ hoa và những
chiếc lá non bỏ vào miệng nhai nhai.
Mỗi lúc như thế, trái tim Trác Phi Dương nhảy nhót, như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Trong rừng, chướng khí mù mịt, cây ăn được thì ít, mà cây
mang theo độc tố thì nhiều. Mặc dù Thư Phàm là một bác sĩ giỏi, biết ít
nhiều về thảo dược, nhưng đâu có nghĩa cây cỏ nào Thư Phàm cũng biết.
Nếu chẳng may Thư Phàm ăn phải cây có độc, Trác Phi Dương vuốt mồ hôi
lạnh, cơ thể rùng mình một cái. Hắn thật không dám tưởng tượng ra hậu
quả nữa.
Bất đắc dĩ, hắn chỉ còn cách vừa đe dọa vừa dụ dỗ Thư Phàm.
“Thư Phàm ! Chúng ta phải đi thôi ! Sắp chiều đến nơi rồi.” Nhìn Thư
Phàm đang ngồi xổm trước một cây cỏ, có lá hình tròn, cánh hoa mỏng màu
vàng, Trác Phi Dương than thầm, gọi nhỏ.
Thư Phàm mắt chăm chú nhìn câu hoa màu vàng, miệng kích động bảo Trác
Phi Dương: “Đây có phải là cây chữa rắn cắn đúng không anh ?”
“…………..” Trác Phi Dương im lặng không trả lời Thư Phàm. Hắn ngây ngẩn cả người, lỗ tai lùng bùng, người hắn loạng choạng muốn say. Hắn say không chỉ vì khuôn mặt với nụ cười tươi mát như nắng xuân, xinh đẹp động lòng người của Thư Phàm, mà còn vì giọng nói trong trẻo của Thư Phàm.
Thư Phàm kích động, tay run run vuốt nhẹ vào cánh hoa mỏng màu vàng, đầu cúi xuống, mũi hít lấy hương hoa nhàn nhạt.
Ngắt một cánh hoa, Thư Phàm cho vào miệng nhai. Một lúc sau, Thư Phàm
nhảy cẩng lên, sung sướng nói: “Đây đúng là cây chuyên chữa rắn cắn rồi. Ha ha ha ! Có cây này, chúng ta không còn bị rắn cắn nữa.”
Thư Phàm chạy lại gần Trác Phi Dương, kéo tay hắn lại gần: “Anh mau giúp tôi hái hết số cây này. Chúng ta cần dùng nó để phòng thân.”
Trác Phi Dương mặc dù không hiểu tác dụng của cây hoa có lá hình tròn và có hoa cánh mỏng màu vàng này. Nhưng thấy Thư Phàm cao hứng và vui
sướng như thế, hắn mỉm cười, giúp Thư Phàm hái.
Đang cao hứng và vui vẻ cùng Trác Phi Dương hái thuốc, bỗng con chim hải âu kêu lên những âm thanh chói tai.
Trác Phi Dương và Thư Phàm giật mình hoảng sợ, bốn mắt nhìn nhau, thần
kinh cả hai căng thẳng. Cả hai đều ngầm hiểu, con chim hải âu đang báo
hiệu bọn sát thủ đang tiến gần về nơi họ đang đứng, rất có thể bọn chúng đang ở gần đây.
Không có thời gian để suy nghĩ nhiều, Trác Phi Dương nắm chặt tay Thư Phàm, lôi Thư Phàm chạy theo mình.
Thư Phàm biết mình và Trác Phi Dương đang trong hoàn cảnh nguy hiểm, đã để cho Trác Phi Dương kéo tay lôi đi.
Vừa chạy Thư Phàm vừa cảnh giác quan sát nhìn bốn phía.
“Bọn chúng đã đuổi kịp chúng ta rồi đúng không ?” Thư Phàm thở hổn hển, quẹt mồ hôi trán, mắt kinh sợ nhìn về phía sau.
“Có lẽ thế.” Trác Phi Dương càng lúc càng nắm tay Thư Phàm thật chặt,
các khớp cơ trong cơ thể hắn căng cứng, trái tim hắn trùng xuống: “Nếu
bọn chúng chưa đuổi kịp chúng ta, con chim hải âu đã không kêu những
tiếng chói tai như thế.”
Cây rừng vùn vụt lùi lại phía sau. Lần thứ hai trong đời, Thư Phàm cùng
Trác Phi Dương chạy bán sống bán chết. Thân thể cả hai lao đi, gai dại
đâm vào da thịt, cào rách quần áo. Tóc tai toán loạn, lá cây dính cả
trên tóc, trên mặt và trên quần áo. Mấy hôm nay, trời không mưa, nắng
liên tục nên mặt đất không còn ẩm ướt giống như mấy hôm trước.
Thư Phàm bước thấp bước cao, luống cuống cố chạy cho kịp bước chân của Trác Phi Dương.
Bỗng bốn phía vang lên tiếng súng: “Đoàng ! Đùng !”. Thư Phàm sợ hãi đến mức, trái tim suýt rớt ra ngoài, người lao về phía trước. Cũng may được Trác Phi Dương đỡ, nên không bị ngã.
“Bọn chúng…” Thư Phàm níu lấy cánh tay áo Trác Phi Dương, kinh hoàng nói không ra hơi.
“Đừng sợ !” Trác Phi Dương lồng năm ngón tay của mình vào năm ngón tay
Thư Phàm. Mặc dù hơi thở bấn loạn, nhưng hắn vẫn ăn nói rõ ràng và rành
mạch. Nhờ hắn, Thư Phàm đã phần nào lấy lại được bình tĩnh.
“Chạy đi !” Trác Phi Dương vừa lôi Thư Phàm chạy theo mình, vừa cố gắng tìm một chỗ nấp cho hai người.
“Đùng !”, “Đoàng !” Những tiếng súng không ngừng vang lên. Tiếng hò hét, tiếng cây rừng bị giẵm đạp vang lên như sấm dậy, giống như một đoàn
quân chuẩn bị vây lấy Trác Phi Dương và Thư Phàm vào ổ mai phục.
Đến một sườn dốc, do không kịp phanh gấp, cả Thư Phàm và Trác Phi Dương
đều lăn xuống sườn dốc. Trác Phi Dương vội ôm lấy Thư Phàm vào lòng, cố
gắng dùng thân thể mình ngăn vật cản và cố gắng không để Thư Phàm bị va
chạm nhiều.
Thư Phàm trong lúc hoảng hốt đã ôm chặt lấy Trác Phi Dương, mắt nhắm tịt lại, bên tai văng vẳng nghe tiếng gió rít gào, tiếng nói trầm tĩnh của
Trác Phi Dương.
Hai người lăn càng lúc càng nhanh.
“Bốp !”, “Rầm !”, “Bịch !” Những âm thanh khô khốc do thân thể của hai
đập vào gốc cây và chướng ngại vật, tạo nên những tiếng nghe thật rùng
rợn, cảm tưởng xương sườn của cả hai đã gãy nát, còn cơ thể giống như
miếng bánh đúc đã bị nghiến nát trong máy xay.
Lăn, lăn, cả hai không biết đã bị va đập bao nhiêu lần, không biết đã
chịu bao nhiêu vết thương vào cơ thể. Đến khi một tiếng “Phịch !” và
“Rầm !” vang lên, cả hai bị ngã vào một đầm lầ
