ìn quen mắt rồi, buổi sáng cô đã ngồi nó đến đây!)
Cửa xe mở ra, bước ra khỏi cửa xe là một đôi chân dài thẳng tắp, ngay sau đó cả người xuống sau, Lương Ngân lập tức đờ người, là Vệ Nam!
Vệ Nam hiển nhiên là nhìn thấy Lương Ngân mới vừa xuống xe. Như vậy liền chạm mặt một cái.
Lương Ngân liền vội vàng đi chậm tới, bởi vì lúc này Vệ Nam đang cau mày nhìn Lương Ngân cùng Hàn Tô.
"Anh Vệ Nam, sao anh lại đến đây?" Lương Ngân cảm giác giống như bị bắt gian vậy.
Vệ Nam thật bình tĩnh nói một câu: "Tới đón em tan việc."
"Cái đó...Cái này, là học trò của em, cậu... "Lương Ngân cố gắng giải thích quan hệ của cô với Hàn Tô, nhưng là, lúc này ở đây càng căng thẳng, lời nói của cô có chút không mạch lạc, ngược lại càng tô càng đen.
"Lương Ngân!" Hàn Tô nhìn người đàn ông nho nhã trước mắt, còn có dáng vẻ của Lương Ngân, không biết tại sao, trong lòng rất không thoải mái, cho nên liền quyết định phát huy tinh thần nam tử hán, cậu phải bảo vệ Lương Ngân.
"Lên xe nói đi! Bên ngoài lạnh lẽo." Vệ Nam không hỏi tiếp, trực tiếp đi về bên cạnh xe mở cửa xe, ngồi vào chỗ lái, Lương Ngân lôi kéo Hàn Tô ở sau lưng cùng nhau vào xe ngồi sau.
"Này, cô làm sao vậy? Thế nào dáng vẻ như nhau? Người này là ai? Tại sao cùng người lần trước không giống nhau vậy? Cũng là người theo đuổi cô hả? Này, Lương Ngân, cô như thế nào sao lại sợ anh ta như vậy? Anh ta là gì của cô." Hàn Tô nói chuyện từ trước đến nay không có ngăn cản được. ào lúc này lộ vẻ rất ồn ào.
"Chớ quấy rầy, nếu còn ầm ỉ là không để ý đến cậu nữa." Lương Ngân bây giờ trong lòng có chút hốt hoảng, sau đó cô lại đà điểu nhỏ mọn lại nổi lên.
Hàn Tô rất nghe lời đi theo lên xe, chỉ là, cậu ngồi ở sau xe, còn Lương Ngân tự giác ngồi ở kế bên tài xế.
"Anh Vệ Nam, chúng ta đem Hàn Tô đưa về trước đi!" Lương Ngân rất nhỏ giọng nhìn về hướng Vệ Nam đang khởi động máy nói.
"Ừ." Vệ Nam dáng vẻ không có biểu hiện gì làm cho trong lòng Lương Ngân cảm thấy băng giá, đây tột cùng là chuyện gì vậy?
Hàn Tô vẫn luôn không có nói gì. Trên đường đi ba người trên xe cùng im lặng.
Lúc này, một chiếc Audi R8 màu xanh ngọc chạy song song bên cạnh xe, Vệ Nam chú ý đến liền trực tiếp kéo kính cửa sổ xuống, Lương Ngân tò mò, trực tiếp hơi nghẹo đầu về hướng bên kia của Vệ Nam nhìn, sau đó liền hối hận vì sự tò mò của mình, thật sự là lòng hiếu có thể giết mèo ! Trình Mạc Nhiễm!
Vệ Nam cùng anh nói đôi câu, Lương Ngân một chữ cũng không nghe thấy được, trong đầu là Trình Mạc Nhiễm ngày đó từng câu từng chữ lên án, cô nghĩ, lần này Hàn Tô xuất hiện,anh nhất định sẽ cảm thấy cô là người phụ nữ cá lớn cá nhỏ đều ăn sạch !
Vệ Nam cùng Trình Mạc Nhiễm tìm khắp bãi đậu xe mới có một chỗ để dừng lại, hai bên mọi người cùng xuống xe, bây giờ đây là trận thế gì, ba ngọn núi giằng co.
"Đây là?" Trình Mạc Nhiễm rất bảnh bao đứng dưới đất, nhìn thấy Lương Ngân núp ở sau lưng Vệ Nam, bên cạnh Lương Ngân còn có cậu bé đẹp trai nữa.
"Cậu là học sinh của Ngân Ngân."
"Tôi là bạn trai của Lương Ngân." Hai người cùng một lúc nói giống nhau, nhưng là nội dung khác hẳn.
Hàn Tô trực tiếp bật thốt lên, Lương Ngân bị dọa cho sợ đến hít một hơi.
"Không phải là , không phải!" Lương Ngân vội vàng xua tay nói không phải . Liền nhỏ giọng với Hàn Tô nói: " Hàn Tô, chớ nói lung tung!"
"Cái đó, không phải như thế, cậu ấy là học trò của em, cậu ấy hôm nay... " Cậu ấy hôm nay ở trong tuyết ôm em, dĩ nhiên Lương Ngân đứng phía sau nói Trình Mạc Nhiễm cùng Vệ Nam trông vẻ mặt hai người như có điều suy nghĩ sau tự động dừng lại.
Đúng lúc này, điện thoại Lương Ngân vang lên, Lương Ngân ở trong lòng cám ơn trời đất, cảm tạ người gọi điện thoại, cùng với người ấy đời đời.
Nhìn cũng không nhìn rõ, vội vàng nhận điện thoại, giọng Tang Vũ bên kia truyền đến: " Ngân Ngân! Cậu không phải nói là tới đón mình sao? Thế sao còn chưa đến đây? Bên ngoài lạnh lắm đó! Cậu không có lương tâm! Cậu đang ở chỗ nào?" Cuối cùng Tang Vũ cũng biến thành khóc nức nở.
"Tiểu Vũ à, chờ thêm một lát nữa nha! Mình lập tức đi tới đón cậu ngay!" Lương Ngân đang suy nghĩ, nói thật nhỏ, cảm ơn cậu.
Tắt điện thoại xong, Lương Ngân liền nhìn về phía ba người đang chằm chằm nhìn cô, cô cười mỉm một tiếng , nói: "Cái đó, Hàn Tô, tôi đư a cậu trở về trường học! Anh Vệ Nam, anh có muốn đưa em đi hay không? Ngài Trình, Anh..." Lương Ngân suy nghĩ hành động rất nhanh, đem nhiệm vụ phân công cho bọn họ xong rồi.
"Vệ Nam, Cậu đi về trước đi! Mình đưa hai người bọn họ đi cho." Trình Mạc Nhiễm vỗ vai Vệ Nam một cái nói.
"Được rồi! Ngân Ngân, để cho Trình Mạc Nhiễm đưa em với học sinh của em đi! Công ty của anh còn có một số việc, buổi tối anh sẽ gọi điện thoại cho em vậy!" Nói xong, Vệ Nam xoay người nhìn Lưong Ngân một chút rồi mở cửa xe ra, ngồi xuống, khởi động xe đi, sau đó vẫy tay chào Lương Ngân rồi mới rời đi
"Đi thôi!" Trình Mạc Nhiễm không để ý đến Lương Ngân bây giờ vẻ mặt muốn biểu tình, bên cạnh còn có Hàn Tô đứng sau lưng ngơ ngác, tự ý đi thẳng lại phía chiếc R8.
Cuối cùng, Lương Ngân chỉ còn cách thỏa hiệp, ngồi lên xe của anh.
K