XtGem Forum catalog
Bán Tình Yêu Hận Là Cách Tôi Chiếm Đoạt Em

Bán Tình Yêu Hận Là Cách Tôi Chiếm Đoạt Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328781

Bình chọn: 8.5.00/10/878 lượt.

nói là người từng trãi với những bông hoa, một người lừa gạt ái tình, không ngừng lưu luyến những bông hoa khác nhau ở ngoài, có thể có ba, bốn ,năm...Đếm không hết người đàn ông kia phải...

Lương Ngân thiếu chút nữa bắt không được chiếc đũa.

"Rất kinh ngạc đúng không!" Hàn Tô ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt Lương Ngân. Kia là đôi mắt nhỏ trong là bất đắc dĩ còn có bất đắc dĩ, các loại bất đắc dĩ, ngạch...

"Thật xin lỗi, cô không phải cố ý cái vẻ mặt này!" Lương Ngân có chút thất lễ, bởi vì lúc này miệng cô há so với lúc nhìn thấy sân trượt tuyết lớn còn muốn lớn hơn.

" Không quan trọng, những chuyện này cũng đã thành thói quen với tôi rồi!" Hàn Tô trong âm thanh lại thêm một tia ưu sầu giống nhau, Lương Ngân nghe mà trong lòng chua xót.

"Giống như bên ngoài nói, mẹ tôi cũng không biết là tình nhân thứ mấy của ba tôi rồi, tôi chính là con riêng không có danh phận, có thể là ông trời có mắt, ba vẫn luôn không có con, bất luận là dòng chính thất, cho đến khi mẹ tôi xảy ra tai nạn xe, mới liều chết gọi điện thoại cho ba, tang lễ của mẹ tôi là do ba tôi lo liệu, sau đó tôi được đón về ở bên cạnh ba, khi đó tôi chỉ mới có 9 tuổi, ba tôi thật vui mừng vì sự tồn tại của tôi, bởi vì tôi có thể là người thừa kế của ba, trong nhà của ba bất kể là ai cũng đều coi tôi là tiểu hoàng đế, khi đó, tôi cho là, ba là người cha thật vĩ đại, tôi cho là ba rất yêu mẹ của tôi, ba thậm chí ngay cả phòng của mẹ cả cũng không vào, nhưng cuối cùng, tôi mới biết, ba không chỉ có một nhà, nhà của ba nhiều đến đếm không hết, tôi cũng không có câu nào oán hận, bởi vì nguyện vọng của mẹ tôi chính là hy vọng tôi có thể sống thật khỏe, ba cho tôi hộ khẩu, cho tôi tên, cho tôi ăn mặc, ở, đi lại, duy nhất chính là không cho tôi người nhà ấm áp mà thôi..." Nghe Hàn Tô rủ rỉ nói kinh nghiệm cuộc sống, nhưng thực chất cũng là xót xa trong lòng, trái tim Lương Ngân đau như bị đâm một nhát đao.

"Hàn Tô, cậu... Cậu có thể xem tôi là người nhà của cậu." Lương Ngân rất đồng tình dáng vẻ như một đứa bé của cậu, đặc biệt cô cũng không có mẹ , nhưng ít ra cô còn có ba rất yêu thương cô! Nhưng Hàn Tô cái gì cũng không có.

"Thôi đi, cô gái nhỏ, trái tim lại tràn lan rồi!" Hàn Tô mặc dù ngoài miệng nói là chuyện vụn vặt và xem thường, nhưng là ánh mắt lóe lên cảm động.

" Đừng nói cái này nữa, đúng rồi, cô có muốn cùng tôi ở nơi này đón năm mới không?" Hàn tô là một bé trai không có kiên nhẫn, cho nên cũng tự nhiên chuyển qua đề tài này.

"Cô phải về nhà cùng ba đón mừng năm mới!" Lương Ngân rất phiền não, mới vừa rồi còn đồng ý chăm sóc người bạn nhỏ này đây, bây giờ liền cự tuyệt cậu ta, tàn nhẫn quá đi!

"Nếu không thì cậu cùng tôi về nhà, ba tôi là người rất tốt, cậu mà đi ba cậu nhất định sẽ vui vẻ chứ!" Lương Ngân đơn thuần nói ra ý tưởng, ba thật ra thì cũng thật đáng tiếc là không có con trai!

"Tốt!" Vậy đây không tính là gặp phụ huynh?" Hàn Tô không có ý tốt nhìn Lương Ngân một chút.

"Cái gì gặp phụ huynh, đứa bé này hiểu cũng không ít, nếu như cậu đồng ý, sau này cậu gọi tôi là chị đi, tôi sẽ để cho ba tôi nhận cậu làm con trai tốt lắm, chúng ta chính là quan hệ chị em, ừ, ý nghĩ này rất tốt!" Lương Ngân vẫn luôn đem Hàn Tô làm thành em trai.

"Thôi đi, tôi không cần đi, như vậy không phải để cho cô càng có lý do cự tuyệt tôi hơn sao! Được rồi, ăn nhanh đi! Một hồi nữa dẫn cô đi chơi cái khác!" Hàn Tô trong miệng cũng nhét đầy nói.

"Không được đâu! Chúng ta cần phải trở về! Tôi một hồi còn phải về tiệm đây!" Lương Ngân cuối cùng nhớ ra không thể để cho Ngôn Ngôn trông tiệm mãi được! Cô ấy còn phải đi học.

"Trong tiệm, cái gì tiệm?" Hàn Tô còn không biết Lương Ngân là một cô chủ nhỏ.

"A, cậu còn không biết chứ! Tôi là chủ một tiệm bán quần áo đó!" Lương Ngân cố làm ra vẻ thần bí.

"Cô? Ha ha, thật buồn cười, cô nhiều lắm chính là đi làm tiểu muội!" Hàn Tô những lời này rất xem thường Lương Ngân.

"Này, bạn học Hàn Tô, xin cậu tôn trọng giáo viên của cậu có được không? Nếu như cậu không tin, tôi có thể dẫn cậu đi xem, cậu sẽ biết rõ thôi! Nhưng tuyệt đối không được coi thường năng lực của tôi!" Lương Ngân đối với cậu có chút miệt thị và tức giận.

"Được, được, được, cô hãy cùng tôi trở về, nhìn xem cô có năng lực gì mở tiệm!" Hàn Tô vừa ăn vừa nói thầm.

Lương Ngân dứt khoát không nhìn tới cậu, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, mọi người trượt tuyết khí thế ngất trời, cố gắng trượt vượt qua, dáng vẻ rất có ý chí chiến đấu. Nhìn người trong lòng cũng có chút kích động.

Lương Ngân cùng Hàn Tô trực tiếp trở về trường học, một mặt Lương Ngân đưa Hàn Tô trở về trường để học, mặt khác là phải đợi Tang Vũ cùng nhau về nhà.

Lương Ngân đồng ý với Hàn Tô chủ nhật này dẫn cậu đi xem cửa tiệm một chút, hơn nữa muốn khích lệ cậu học tập, mặc dù Hàn Tô vẫn ặm ừ đồng ý nhưng trong lòng lại ghi nhớ.

Sau khi xuống xe hai người đang ở cửa chính của trường học này, đương nhiên là tránh bảo vệ, đang chờ học sinh bên trong tan lớp.

Lúc này, có một chiếc Porsche dừng ở bên cạnh hai người bọn họ, Lương Ngân nhìn thấy chiếc xe này rất quen mắt. (dĩ nhiên nh