Polaroid
Bạch Nhật Y Sam Tận

Bạch Nhật Y Sam Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326813

Bình chọn: 8.00/10/681 lượt.

ào tay hắn, liền bị Mộ Đồ Tô cầm. Bàn tay lạnh như vậy trực tiếp xuyên suốt toàn thân nàng, nàng run lên run rẩy. Rốt cục lúc nàng có thể lấy mắt nhìn Mộ Đồ Tô, Mộ Đồ Tô đang cười như không cười nhìn nàng, hào phóng thỏa đáng nói: “Như thế, cám ơn.”

“…”

Nam nhân này!

Vợ chồng ngồi đối diện ân ái. Thanh Hà đang bảo A Phúc thử hài. A Phúc hạnh phúc đi giày mới Thanh Hà làm cho, đi qua đi lại, theo như A Phúc thuần khiết ngốc nghếch, hắn tuyệt đối là vô tâm ở trước mặt Mộ Đồ Tô lắc la lắc lư, còn hồn nhiên hỏi Mộ Đồ Tô: “Đẹp mắt không? Đẹp mắt không?”

Mộ Đồ Tô không trả lời, bỗng nhiên quay đầu nói với Bạch Chỉ: “Ta cũng muốn.”

“…”

“Làm cho ta một đôi.”

“…”

Mộ Đồ Tô mặt không biểu cảm nhìn Bạch Chỉ, chờ nàng trả lời thuyết phục.

Bạch Chỉ khó xử kéo kéo khóe miệng, “Bảo Thanh Hà làm giúp ngươi một đôi.”

“Đây là mệnh lệnh.”

“…” Bạch Chỉ không còn lời nào chống đỡ, chỉ nói: “Được.”

Thanh Hà thấy bộ dáng cam chịu của tiểu thư nhà mình, cười trộm, hảo tâm nhắc nhở Bạch Chỉ, “Tiểu thư, nhớ bảo tướng quân đưa giày cho người, đo kích cỡ một chút.”

Bạch Chỉ xua tay, “Không cần, ta biết, dài một thước.”

“…” Lời này vừa nói ra, mọi người đều trầm mặc. Nhất là Mộ Đồ Tô, ánh mắt bị kiềm hãm, đôi mắt bỗng chốc sâu không thấy đáy.

“A, tiểu thư thật là hiểu biết số đo chân tướng quân a.” Thanh Hà tìm tòi nghiên cứu nhìn Bạch Chỉ, bộ dáng muốn nói lại thôi. Bạch Chỉ đương nhiên lĩnh hội được ý tứ của Thanh Hà. Nam nhân chân lớn hay nhỏ, ngoại trừ người thân cận biết, người bình thường đều sẽ không chú ý. Càng đừng nói quan hệ Bạch Chỉ cùng Mộ Đồ Tô như vậy.

Nhưng nàng lại chắc chắn mà chuẩn xác nói ra kích cỡ chân Mộ Đồ Tô, có thể thấy được quan hệ không tầm thường.

Đó đều là sự tình kiếp trước. Bạch Chỉ vì lấy lòng Mộ Đồ Tô, bất cứ chuyện gì đều nguyện ý làm, làm giày chỉ là một phần thật nhỏ. Nàng vì hắn làm rất nhiều giày. Hắn đi thì đi, có điều không có tươi cười hạnh phúc như A Phúc, mỗi lần giày rách , chỉ nói cho nàng một câu, lại cho ta một đôi. Như thế, mà thôi.

Bạch Chỉ không dám nhìn Mộ Đồ Tô, dùng cái kìm gắp một ít than, đặt lên trên bếp, tùy ý giải thích vấn đề này, “Nga, nhìn là biết .”

“Ánh mắt Bạch cô nương thật là sắc bén.” Mộ Đồ Tô không để ý từ ngữ nói lại nàng.

Bạch Chỉ đón nhận đôi mắt sắc bén như ưng của hắn, “Tướng quân quá khen.”

Ánh mắt Mộ Đồ Tô không rời đi Bạch Chỉ, có lẽ hắn đang nhìn, hắn đang hi vọng, không phải bản thân suy nghĩ nhiều. Nhưng Bạch Chỉ lại nghiêm nghị nhìn hắn, đôi mắt trong suốt, tuyệt không giả dối. Có lẽ, hắn thật sự suy nghĩ nhiều, ý tứ của nàng rõ ràng như vậy…

Ánh mắt sáng quắc kia của Mộ Đồ Tô phai nhạt xuống, nhìn lửa cháy bên trong lò sưởi, trong mắt nóng lên, như bị gai đâm, thật không thoải mái.

***

Buổi tối Bạch Chỉ từ chỗ Thanh Hà chọn một ít vải cùng một ít bông làm giày, ôm bấy nhiêu nguyên liệu, định trở về phòng ngày mai làm. Nàng đi ngang qua phòng Mộ Đồ Tô, song cửa sổ mở to, có thể nhìn thấy hắn đang làm gì? Nàng chỉ tò mò nhìn thoáng qua, lại phát hiện hắn đang ngâm chân. Trên mặt lộ ra không phải thoải mái mà là ngũ quan tuấn mỹ nhăn lại cùng nhau, thoạt nhìn rất thống khổ. Bạch Chỉ đem ánh mắt chuyển xuống dưới, thấy chân hắn đỏ lên.

Nàng liền biết, chân hắn lạnh đến phát đau . Bạch Chỉ nhìn nhìn nguyên liệu trên tay vừa rồi lấy ở chỗ Thanh Hà, lại nhìn Mộ Đồ Tô, môi mân lại, đi trở về phòng.

Nàng không biết bản thân trúng tà gì, thắp đèn thức đêm làm giày, tựa như Bạch Chỉ kiếp trước yêu Mộ Đồ Tô, dùng vạn phần nhiệt tình không ngủ không nghỉ vì hắn làm một đôi giày vừa thích hợp lại thoải mái. Trên đời này chỉ sợ rốt cuộc không tìm ra được người giống như nàng, hiểu biết độ dài, dày, rộng chân hắn.

Gà bắt đầu gáy, Bạch Chỉ rốt cục cắn đứt chỉ, một đôi giày tinh tế lại hoàn mỹ đại công cáo thành. Bạch Chỉ rất vừa lòng kiệt tác của bản thân, cười thầm, đứng lên vươn thắt lưng, định trở về giường ngủ một giấc ngủ đẹp.

Đôi mắt lại tùy ý nhìn quanh, thấy Mộ Đồ Tô đứng ở cạnh bên song cửa sổ sáng quắc nhìn nàng.

Bạch Chỉ ngẩn ra, giống như làm chuyện đuối lý, chột dạ không thôi.

Mộ Đồ Tô cái gì cũng không nói, xoay người rời đi.

Bạch Chỉ lại ngẩn ra, bản thân bị không nhìn ? Nàng chỉ cảm thấy Mộ Đồ Tô càng ngày càng lạnh, giống thời tiết bây giờ giống nhau, tiến vào mùa đông.

Sợ là tuyết sắp rơi đi…

Bạch Chỉ không buồn ngủ nữa, nằm ở trên giường chỉ chốc lát sau liền rời giường đi phòng bếp. Bình thường canh giờ này, Thanh Hà đang bắt đầu làm điểm tâm cho bọn họ trở về ăn, lại không nghĩ rằng hôm nay đứng ở phòng bếp là Mộ Đồ Tô. Hắn đem một đầu tóc dài tùy ý vãn ở sau đầu, tay áo xắn cao, cánh tay dài nhỏ lộ ở bên ngoài, cầm đôi đũa trong tay, đang đảo bát tô. Bạch Chỉ ngửi được mùi hương, là mùi nấm. Mộ Đồ Tô biết nấu ăn? Bạch Chỉ nỗ lực nhớ lại đủ loại trong kiếp trước, lại nhớ không nổi bộ dáng hắn xuống phòng bếp.

Bạch Chỉ đi lên phía trước, hỏi: “Tướng quân, hôm nay sao ngài lại tự mình xuống bếp ?”

“Không tự mình làm, chỉ có thể đói bụng.”

“Hử?” Bạch Chỉ không hiểu.

“Thanh Hà rút gân , A Phúc đang chăm sóc.”

Hóa ra