Bạch Nhật Y Sam Tận

Bạch Nhật Y Sam Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326614

Bình chọn: 9.00/10/661 lượt.

h Chỉ cứng họng nhìn Mộ Đồ Tô không biết liêm sỉ tươi cười.

Diệu cái rắm!

Tiếng khóc của tiểu hài tử cắt qua phía chân trời, Bạch Chỉ gấp gáp xông ra ngoài, Mộ Đồ Tô theo đuôi sau đó, hai người đi vào trong phòng nhỏ khắp phòng là người, thấy đầu Thanh Hà tóc ẩm ướt, mỏi mệt không chịu nổi cười cười với thôn dân. A Phúc ôm đứa trẻ bên trong tã lót, ngốc ngốc cười, ngẫu nhiên đùa đứa trẻ một chút. Thanh Hà vẫy tay, A Phúc liền ôm đứa trẻ đi qua, hai vợ chồng nhìn nhau cười cười, lại nhìn đứa nhỏ của bọn hắn, trên mặt đồng thời tràn đầy nụ cười hạnh phúc.

“Chỉ Nhi.” Mộ Đồ Tô bỗng nhiên gọi.

Bạch Chỉ ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt của hắn như trước lưu lại ở một nhà ba người đang hạnh phúc, mắt phượng xinh đẹp sáng quắc nóng lên, thần kỳ lóe sáng. Hắn bỗng nhiên quay đầu cùng nàng đối diện, tươi cười ấm áp, “Đứa nhỏ, thật đáng yêu.”

Hắn thích đứa nhỏ? Bây giờ Bạch Chỉ mới biết được. Liễu thị từng nói, một người nam nhân thích trẻ con, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, kì thực sẽ là một nam nhân ấm áp. Chẳng lẽ Mộ Đồ Tô chính là loại ngoài ý muốn sao? Hay là… kì thực nàng một chút cũng không hiểu hắn?

A Phúc đem đứa nhỏ ôm qua, để cho bọn họ ôm một cái, Mộ Đồ Tô hơi do dự đưa tay, dè dặt cẩn trọng ôm vào trong ngực, mặt mày giãn ra, trong mắt mỉm cười, môi mỏng hơi hơi cong lên hình cung, si ngốc nhìn đứa trẻ trong lòng.

Hắn có lẽ sẽ là một người ấm áp, có lẽ nàng chưa từng chân chính hiểu hắn…

Bạch Chỉ nhìn hắn như vậy, thế nhưng ngây ngốc.

Thanh Hà vui mừng có con, cao hứng nhất là A Phúc , bế một buổi tối, không rời không bỏ, làm cho Thanh Hà rất tích tụ. Đây chính là có con đã quên nương tử? Bạch Chỉ chịu không được, ngại cả thôn đều đến đứng ở nhà A Phúc, tự mình lại ngượng ngùng đi ngủ, đành phải lấy tay chống má, ngồi ở trong phòng gật gù.

Bạch Chỉ đầu gật gật, ngẫu nhiên bị tự tỉnh, lại bẹp miệng ngủ, như thế lặp lại vài lần, thấy cổ đau, mới mông mông lung lông mở mắt ra. Không nhìn còn tốt, vừa thấy dọa nhảy dựng, chỉ thấy Mộ Đồ Tô vẻ mặt ý cười nhìn nàng. Bạch Chỉ bị hắn chuyên chú nhìn như thế, hơi mất tự nhiên hỏi: “Tướng quân, ngươi nhìn cái gì?”

“Mệt sao?”

Bạch Chỉ ngoài cười nhưng trong không cười, “Không phiền.”

“Cảm thấy buồn ngủ, đến chỗ ta ngủ đi.” Mộ Đồ Tô vỗ vỗ đùi hắn, nhưng lại e lệ nhìn Bạch Chỉ. Bạch Chỉ không muốn quan tâm hắn, xoay cổ, giảm bớt đau nhức một chút, lại tư thế tiếp tục ngủ.

Mộ Đồ Tô trực tiếp đứng lên, đem nàng ôm lấy. Bạch Chỉ kinh hô một tiếng, “Ngươi làm chi?”

“Nàng mệt nhọc đi? Chúng ta đi ngủ.”

“Thả ta xuống dưới. Ta kêu!” Trước mắt bao người, lại làm càn như vậy? Bạch Chỉ nhìn về phía thôn dân đứng bên cạnh, lại phát hiện bọn họ đang hướng nàng ái muội cười. Bạch Chỉ ngẩn ra, lúc này mới phản ứng, lúc đó đến thôn, thân phận nàng cùng Mộ Đồ Tô là tiểu tình lữ bỏ trốn.

Bạch Chỉ khẽ cắn môi, hung hăng trừng Mộ Đồ Tô.

Mộ Đồ Tô đem Bạch Chỉ ôm ra ngoài, định đi phòng hắn? Bạch Chỉ bất mãn nói: “Tướng quân, nên đi phòng ta.”

“Đã quên nói cho nàng, trước khi nàng ngủ, tiểu hài tử Trần gia nhà ở phía đông buồn ngủ không chịu được, chạy tới giường nàng chợp mắt một chút rồi.”

“…” Thôn dân quá mức nhiệt tình, chẳng phải sinh một đứa trẻ sao? Đứa nhỏ cũng sinh ra rồi không phải sao? Còn tụ tập ở trong này làm chi? Chẳng phải thêm phiền sao? Bạch Chỉ cầm lấy cổ áo Mộ Đồ Tô, “Ta không mệt nhọc.”

“Đừng giả vờ .”

“…”

Không để ý Bạch Chỉ “mắt cá chết” , dưới con mắt nhìn trừng trừng của dân chúng, Mộ Đồ Tô đem Bạch Chỉ đưa vào phòng hắn. Bạch Chỉ dường như nghe được một vị tiểu kiều thê nói với tướng công nhà nàng: “Vị công tử diện mạo rất tuấn kia mang người xinh đẹp như thiên tiên trong lòng vào phòng làm chi?”

Tướng công thật là chắc chắn nói: “Khẳng định cũng muốn một đứa trẻ.”

Không đến nửa khắc, Mộ Đồ Tô đi ra từ buồng trong, còn thuận tiện sửa sang lại quần áo hỗn độn. Vị tiểu kiều thê nhìn thấy , ngẩn ra, nở nụ cười, ngượng ngùng tựa vào tướng công nhà mình, “Hắn cùng tướng công lúc tân hôn giống nhau tốc chiến tốc thắng . . . www. .”

Mặt tướng công một trận xanh một trận đen, cuối cùng đỏ thẫm, “Đời người khó tránh khỏi lần đầu tiên như vậy.”

Mộ Đồ Tô sửa sang lại vạt áo bị Bạch Chỉ túm nhăn, đi phòng Bạch Chỉ, phòng nàng làm sao có người ở ngủ? Không có một bóng người. Hắn ngáp một cái, cởi áo lên giường, rất nhanh, đi vào mộng đẹp…

Ngược lại với Mộ Đồ Tô cấp tốc đi vào giấc ngủ, Bạch Chỉ rối rắm rất nhiều.

Nàng ôm chăn, mở to mắt, hơi thở tràn ngập hương vị của Mộ Đồ Tô. Gối đầu, trải giường, chăn bông, đều có hương vị thuộc về hắn. Đó là mùi thơm của cơ thể mà nàng quen thuộc nhất lại xa lạ nhất.

Kiếp trước, nàng là tiểu thiếp của hắn, lại chưa từng vào lúc hắn thanh tỉnh cùng giường chung gối. Nàng chỉ dám vào thời điểm hắn uống say, vì hắn sửa sang lại khi hắn nôn, giúp hắn thay quần áo, nhìn hắn bình thản nằm ngủ trên giường, nàng mới dám mạo hiểm, không quang minh lỗi lạc, rón ra rón rén nằm ở bên cạnh hắn, lắng nghe hắn hô hấp, cảm thụ tim hắn đập, ngửi mùi của người nam nhân nàng thích nhất.


XtGem Forum catalog