Duck hunt
Bạch Nhật Sam Y Tận

Bạch Nhật Sam Y Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325934

Bình chọn: 9.5.00/10/593 lượt.

ch Chỉ ngẩn ra. Lăng lăng nhìn về phía Bùi Cửu. Bùi Cửu hướng nàng cười. Trống rỗng. Nhìn không ra rốt cuộc hắn suy nghĩ gì. Chỉ có thể công nhận nụ cười của hắn cực kỳ trống rỗng. Không phải phát ra từ nội tâm. Có lẽ đã rất quen, Bạch Chỉ có thể nhìn ra bi thương trong mắt hắn.

Đôi mắt Bạch Chỉ phai nhạt, hỏi: “A Cửu…”.

“Ừm. Giấc mộng bây giờ của ta là gì, giấc mộng trước kia của ta là gì. Còn nhớ rõ sao?”.

Bùi Cửu bỗng nhiên tới gần Bạch Chỉ. Thân mình Bạch Chỉ lùi lại. Đề phòng nhìn Bùi Cửu. Hai người bốn mắt tương đối, chỉ có lạnh như băng. Bùi Cửu nói: “ Giấc mộng trước kia của ta là tới một ngọn núi, có sơn có thủy, có phong cảnh, còn có người con gái ta yêu nhất” .

Bạch Chỉ hít thở không thông.

“Giấc mộng bây giờ… Ha ha”. Bùi Cửu không tiếp tục nhìn chằm chằm nàng. Mà nhìn tuyết đọng bên ngoài trắng xóa. “Không buông tha bất kỳ kẻ nào làm hại đến Bùi gia”. Bùi Cửu nhìn lại Bạch Chỉ. “Trong đó bao gồm Mộ Đồ Tô”.

“Tô Tô chàng…” . Bạch Chỉ thốt ra tên Mộ Đồ Tô. Đã thấy đôi mắt Bùi Cửu biến hóa, kịp thời cấm khẩu.

Bỗng nhiên Bùi Cửu nở nụ cười. “Dâm phụ”. Hắn nói cực giống nói đùa. Trong đôi mắt có thứ tình cảm nàng nhìn không ra. Nghiêm túc lại giống như đang nhớ lại. Đôi mắt Bùi Cửu chuyên chú nhìn nàng như vậy. Mà lại giống như không nhìn nàng.

Bạch Chỉ sợ hãi Bùi Cửu như thế. Bên trong đôi mắt lóe nước mắt cực kỳ bi ai. Bùi Cửu trước mắt đã không phải người đàn ông hồn nhiên đem toàn bộ cảm xúc biểu lộ trên mặt như lúc trước. Hắn ẩn giấu bản thân, không cho người khác nhìn thấy, cũng không để bản thân chạm đến.

“Cô thật đẹp” . Bỗng nhiên Bùi Cửu nói: “ Từ rất lâu rất lâu ta đã muốn nói với cô. Cô thật đẹp. Đẹp đáng yêu. Đẹp rung động. Đẹp làm cho ta oán hận”. Bùi Cửu không tiếp tục nói nữa, bởi hắn thấy Bạch Thuật đang đi tới.

Bạch Thuật đến, trên mặt tràn đầy nụ cười. “Cửu ca, đệ xong rồi. Có thể đi bắn bia ngắm”.

Bùi Cửu cười rộ. “Vậy đi thôi” .

“Tỷ, cùng đi không?”. Bạch Thuật mời Bạch Chỉ.

Bạch Chỉ lắc đầu. “Không được. Các ngươi đi đi”. Nàng lại nhìn Bùi Cửu. Hắn đang mỉm cười với nàng. Trống rỗng như trước.

Bóng lưng một cao một thấp. Trong lòng Bạch Chỉ cảm thấy không ổn. Bạch Uyên quấy rầy Bạch Chỉ không yên. Ông đi ra từ trong góc, dường như đã nhìn thật lâu. Ông ta không trực tiếp nói với Bạch Chỉ, mà nói với bóng lưng Bùi Cửu: “Bùi lão tướng quân chết. Đối với hắn là đả kích quá lớn. Nếu chỉ đơn thuần tự sát. Có lẽ hắn sẽ không hận như vậy”.

Bạch Chỉ hoảng sợ nhìn về phía Bạch Uyên.

“Bùi lão tướng quân tính tình cương liệt. Cả đời chiến công hiển hách. Lại bởi vì điều này mà thất bại. Hơn nữa Mộ tướng quân xoay chuyển càn khôn. Để ông ta bị các đại thần vũ nhục, quyền lực bị cướp đoạt. Hơn nữa cả đời chín đứa con đều bất hạnh. Bùi gia bại ở trong tay ông. Người đàn ông cương liệt như vậy sao có thể chịu được”.

Dữ dội tàn nhẫn. Đối đãi một lão tướng quân như vậy.

Bạch Chỉ nhìn bóng lưng Bùi Cửu, khoác áo khoác, lại có thể xuyên qua áo khoác nhìn thấy thân mình mỏng manh suy nhược của hắn. Trong lòng nàng khổ sở không thôi. Từ khi lập quốc đến bây giờ, trải qua mấy đời, Bùi gia trung thành vì nước nhiều năm như vậy. Chẳng qua trong cuộc chiến tranh đoạt ngôi vị hoàng đế bị thua một bậc, liền bị đem ra hiến tế, thậm chí hung hăng đạp một cước, tùy ý vũ nhục. Cho dù là ai cũng không thể chấp nhận”.

Tới một ngọn núi. Có sơn có thủy. Còn có người con gái ta yêu nhất. Như vậy, giấc mộng ban đầu đối hắn mà nói, sớm như mây khói tan đi, một đi không trở lại .

Mà chính nàng thì sao? Nàng cũng thế, bắt đầu tương lai mờ mịt của bản thân. Giấc mộng ban đầu của nàng ở kiếp trước, muốn ở bên cạnh Mộ Đồ Tô, nguyện nắm tay không chia lìa, nàng nỗ lực thực hiện giấc mộng của bản thân. Kiếp trước như thế. Bây giờ cũng như thế. Quá mức cố chấp . Là giẫm lên vết xe đổ, hay là nỗ lực giao tranh? Nàng nghĩ, quyền chủ động không ở bản thân nàng.

Bạch Chỉ tự nhận bản thân tương đối đa nghi, cho dù chiếm được đáp án của Mộ Đồ Tô, Bạch Chỉ cũng lo lắng, cho nên lại thức đêm chờ Mộ Đồ Tô trở về, nói chuyện cùng hắn, muốn cùng hắn tiếp đón Nam Chiếu đại công chúa. Mộ Đồ Tô trầm tư một lát, “Thật muốn đi sao?”

Bạch Chỉ khẳng định gật đầu. Mộ Đồ Tô xì cười, theo thói quen định nhéo mặt nàng, “Chỉ Nhi nhà ta bụng dạ hẹp hòi như vậy, thích ăn dấm chua như vậy?”

Bạch Chỉ không cho là đúng gật đầu, “Thiếp chính là người keo kiệt, chàng là của thiếp, thiếp không nhịn được chàng cùng người khác thường xuyên trao đổi.”

Mộ Đồ Tô vừa nghe, giật mình, lập tức cười nói: “Chỉ Nhi nhà ta trở nên thành thật, lại đáng yêu như thế.” Mộ Đồ Tô nâng mặt Bạch Chỉ muốn hôn lên, Bạch Chỉ quay mặt trốn tránh, truy vấn hắn, “Rốt cuộc có đồng ý hay không?”

Mộ Đồ Tô trực tiếp đem Bạch Chỉ áp tới cạnh tường, nâng cằm nàng, hôn lên, “Vậy xem nàng thỏa mãn ta như thế nào.”

“…”

Bạch Chỉ suy nghĩ, nếu nàng lựa chọn nói cho hắn vào sáng sớm trước khi hắn rời đi, có lẽ sẽ không như vậy. Hối hận đã muộn, nàng không đáp ứng, chuyện sẽ không thành. Nàng đành phải nghênh đón, cùng hắn tham hoan.

Hôm sau, sáng sớm Mộ Đồ Tô gọi