ết à?"
"Anh nào cơ?"
"Anh có ria mép, cao cao, lạnh lạnh ấy."
"Huh?? Cao cao? Lạnh lạnh??"
Lời miêu tả như vậy, khiến tôi nghĩ ngay đến 1 người..nhị ca DJ.
Nhưng chuyện gì với gã ấy chứ?
"Uh. Tối đó ảnh lại ghé phòng em, hình như ảnh ko hay em xuất viện"
"Ghé phòng em à??"
"Tối nào ảnh cũng ghé, chỉ đứng nép bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn em với cậu bạn ... "
"Y tá!!"
�"ng bác sĩ gọi to khiến chị ấy ngưng giọng và chạy vào trong,
tôi thì thừ người ra... băn khoăn...
Thì ra, DJ đã ghé thăm tôi 2 bữa liền mà ko xuất hiện...
Một cách âm thầm?
"Sao rồi, con cử động tay coi?"
"Huh? ah........yeahh.. okay."
Tôi bước theo dì Út mà tâm trí cứ lang man, thơ thẩn.
Có phải là anh ta ko?
... ... ... ... ... ... ... ...
Khi vừa về tới nhà, tôi đã mở ngay điện thoại,
và tìm cái số đã gọi cho tôi hôm ấy, DJ..
ko có.
Đã hơn 1 tháng rồi còn gì.
tại sao tôi ko save lại chứ???
'I love you like crazy, I love you like crazy... I love..'
Yeah. Đó là chuông điện thoại mới của tôi. TT__TT
và chỉ có 1 số duy nhất gọi tới là réo cái câu đó,
được ghi âm bằng chính giọng nói của hắn.
-____-
"Hello"
"Cắt cục nợ đó xong chưa?"
"Rồi."
"Ra đây đi!!!"
"Làm gì???"
"Tôi nhớ you quá!!"
"Thôi đi. Cúp máy đây."
"Ko ra là tôi về để gặp you đấy! 10 phút, gọi taxi đi."
"Ey... "
[Tih Tih Tih... '>
Cái tên bạn trai mắc dịch đó.
Nghĩ sao mà bắt tôi trong 10 phút đi từ Phú Nhuận ra đó??
mà còn gọi taxi?? Hắn tưởng tôi giàu lắm chắc?
và rảnh lắm chắc? >__<
Tôi ném cái điện thoại xuống giường và đi ra ngoài mở Ti vi coi.
... chẳng có phim ... ..aww..chán...
"Kiệt gọi hỏi thăm con à?"
"Hắn kêu con ra đó chơi."
"Thì đi?!"
"Đi bằng giề??"
"Dì có việc chạy ngang, thay đồ đi!"
Sao trùng hợp thế nhỉ?
hay dì là "tay trong" của hắn? T___T
Dù sao, thì tôi cũng muốn gặp hắn. Còn hơn là ngồi ở nhà thế này.
:: Vỉa hè khu Công xã Paris::
Dì thả tôi xuống chỗ hắn rồi đi khỏi,
sau khi bảo hắn nhớ đưa tôi về nhà, và dặn rằng có thể dì về trễ.
Hắn đang vẽ cho 1 ông cụ tóc bạc.
Tôi đến gần và ngồi xuống bên cạnh... hắn đã vẽ gần xong.
Khi vẽ, hắn rất nhập tâm, và tôi thích nhất là nhìn hắn lúc này...
Rất đáng yêu. ^=^
"Chà... đẹp quá! �"ng thích lắm."
"Hehe... còn phải hỏi.."
"Nhiêu tiền?"
"10 ngàn."
"Ahh..10 ngàn... "
�"ng cụ móc túi ra 1 đống tiền lẻ, tiền xu và đếm..
rồi gãi đầu nhìn tôi và C.K cười móm mém.
"�"ng ko đủ tiền, có 8 ngàn rưỡi... lúc nãy đi quên.."
"Okay. 8 ngàn rưỡi. nhưng ông đừng nói cho ai biết, mất giá của cháu! ^^"
"Đồng ý!!"
Cả C.K và ông cụ đều cười... tôi chỉ ngồi quan sát..
lúm đồng tiền này của hắn... đã giết chết chàng bạch mã hoàng tử trong giấc mơ của tôi..TT___TT
Mỗi khi thấy hắn cười như thế, tôi có cảm giác rất dễ chịu..
và còn tự hào vì đang là chủ sở hữu của nụ cười đó. hehe
�"ng lão cuộn tròn bức vẽ lại và khom lưng đứng dậy,
ông nhìn tôi và nháy mắt với C.K..
"Người yêu à? Xứng đôi đấy!!"
"Xứng gì ông? Cháu đẹp trai còn cô ấy thì xấu hoắc! -__-" >__<
"Haha.. sắp bị ăn đòn rồi... bảo trọng cháu trai... mai ông lại dắt bà ra ủng hộ!^-^"
"Ok, nhớ mang theo 20 ngàn. cháu ko giảm giá nữa đâu.keke.."
"Nhớ rồi..bái bai.."
Dáng ông chống gậy đi xa dần, 1 con người đã trải qua gần hết cuộc đời,
mà thong dong như thế, rõ ràng đã có 1 cuộc đời đáng sống..
"Ey. trễ 17 phút."
"-__-...You! Ai xấu hoắc hả??"
"Um... tự hiểu... "
Tôi véo cho hắn 1 cái mà tôi nghĩ ko đau ko tính tiền,
hắn nhăn mặt như khỉ ăn ớt.. -__- và chụp lấy tay tôi để ngăn lại..
"Ai da... ai cho em bạo hành chồng hả?"
"Ackk... từ nay mà còn nói tôi xấu... tôi sẽ ko véo... mà là ngắt! -__-"
"Thế thì tôi sẽ tìm cô khác dịu hiền hơn!"
"Ok, then... GO!! Đi tìm đi!! ><"
... ... ...
Đó là 1 cuộc đối thoại bình thường như bao cuộc đối thoại khác của chúng tôi.
ngay cả khi quen nhau và yêu nhau ... cũng ko có gì thay đổi.
vẫn chiến tranh và cãi cọ.
vẫn xưng hô ba rọi "tôi / you" như ngày nào..
Tình yêu gì mà buồn cười quá!! TT___TT
"Nghĩ lại rồi, cô này dù hung dữ nhưng đã lỡ... nhìn thấy tấm thân tôi... hik.. thân này anh đã trao em.."
"Trời ạh... gớm quá!"
"Hehe... xem tay nào... bác sĩ nói sao?"
"Ko sao... vài ngày là bình thường.."
"Uh.. thế thì tốt.."
"Vẽ được mấy người rồi?"
"4 người. Thôi về, mình đi ăn."
"Mới có 4 người mà về gì???"
mặc kệ câu hỏi của tôi, hắn thu dọn mọi thứ và vác cái túi đựng giấy và bút chì lên vai,
1 tay cầm giá vẽ, tay kia nắm tay tôi kéo đi...
Hắn bảo tôi giữ cái giá vẽ, và vào bãi xe của Bưu Điện Thành Phố,
dắt ra 1 chiếc xe Yamaha Sirius màu xanh..
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy nó.
"hey... xe ai thế?"
"Của tôi."
"Mói mua à?? You đã bảo ko có xe... "
"Tôi về nhà lấy. Ko có xe thì làm sao đi ra đây? mượn xe đạp của you à, baby?"
"Về nhà? Nhà nào?"
Hắn ngó lơ và ko đáp câu hỏi của tôi, hất hàm bảo tôi lên xe nhanh..
Trời bắt đầu chạng vạng...
bảo là "mình đi ăn" nhưng rồi hắn lại... chở tôi về thẳng nhà.
Suốt đường đi hắn ko nói gì cả, và tôi nghĩ chắc hắn đang nghĩ ngợi,
nên mới ko nhớ...
... ... ... ...
"Có vào ko?"
"Ko... tôi v
