Bạch Mã Hoàng Tử

Bạch Mã Hoàng Tử

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324562

Bình chọn: 7.5.00/10/456 lượt.

Dạ.. phải."

"Tốt. Còn con?"

Huh?? Tôi ư?

Ba ơi là ba. Ba muốn gả con đi khuất cho rồi à?

tại sao chứ khi mà ba đâu có ở cùng con và con cũng có quấy rầy gì ba đâu!!

Sao giống buổi ra mắt cha vợ quá dzậy???

"Trả lời đi chứ?"

Cả 3 người đều nhìn tôi chờ đợi, và người tỏ ra hồi hộp căng thẳng nhất..

dĩ nhiên là hắn. Hắn ngậm 1 họng cơm và trố mắt nhìn tôi.

"Con.. yah..cũng thích.."

Hai má tôi chắc lại đỏ như cà chua. TT___TT

Hắn thì với cái miệng vẫn đầy cơm, nhăn răng cười tít mắt.

Ba tôi tiếp tục ăn sau khi gật đầu nhẹ.

và người cất tiếng nói phá vỡ ko khí ngượng ngùng này là dì Út.

"Coi đó, giờ mới chịu nhận!"

Tôi múc cơm lia lịa và cúi gầm mặt,

sao phải ép người ta chứ, đáng ghét quá đi.

>__<

"Hãy đối xử tốt với nhau. Tôi giao con gái cho cậu."

"TT___TT Ba à... "

"Yes, Sir!!"

O__O

C.K đứng bật dậy sau khi bỏ nhanh chén cơm xuống và đứng nghiêm như quân sĩ.

Hắn cúi gập người với ba tôi... còn ông thì ngạc nhiên tới tột đỉnh,

cả tôi và dì đều shock. Hắn đúng là điên. -___-

Ba tôi bật cười và vỗ vai bảo hắn ngồi xuống...

đã lâu rồi, tôi ko thấy ba cười tự nhiên như thế.

Cảm ơn, C.K...

... ... ... ...

Hắn vào bếp rửa chén sau khi ba tôi ra về,

dĩ nhiên, sau buổi học kèm với gia sư chuyên môn là tôi,

hắn đã làm việc đó 1 cách rất thành thục.

Chắc phải tặng hắn cái gì để khen thưởng cũng như cảm ơn quá.

-____-

Ey!! Tôi có tô 1 bức tượng cho hắn!!

N�" ĐÂU RốI???

"Dì!! cái ba lô của con đâu??????"

"Ba lô gì?"

"Ba lô con đeo hôm gặp tai nạn!!! N�" ĐÂU??"

"Trong phòng con chứ đâu!"

Tôi chạy về phòng và lục cái ba lô lôi ra hộp quà nhỏ,

ohh.. may quá, nó vẫn còn đây, đù có hơi móp méo chút xíu.

"Gì vậy??"

Hắn đang đứng ở cửa phòng tôi, tay chùi vào đùi quần cho khô nước,

tôi chìa hộp quà về phía hắn.

"Cho you nè. Quà tôi định tặng hôm tiễn you."

"Oh... thanks ^=^"

Hắn đón gói quà và mở từ từ trong sự hồi hộp của tôi,

hehe... sắp có màn cảm động rồi ^^... ít ra thì sau những gì hắn làm cho tôi.

đây là thứ đầu tiên tôi làm cho hắn.

Món quà xuất hiện trước mắt tôi là 1 thằng nhóc đi patin, nhưng bị bể làm 4 mảnh!!

Trời ơi!! �"i ko........ chắc nó đã bị văng xuống đường khi tai nạn xảy ra.

"Bể rồi."

"Ko... tại sao chứ??? tôi đã tô nó hơn 1 tiếng!"

"Ko sao, ráp lại được mà"

"Ko!!! Nó bể rồi. Bể rồi!!!!!!"

Tôi nổi khùng lên và chỉ muốn tìm cái tên đi mô tô đó bắt đền, hoặc chí ít là đập cho hắn 1 trận.

từ hồi nhập viện với thân thể bị thương tùm lum,

tôi cũng chưa từng có suy nghĩ sẽ tìm gã mô tô để "trả thù"...

nhưng lại sôi sục nỗi úât giận khi nhìn thấy bức thạch cao bị bể.

Dù thật ra, lỗi là do tôi đã vượt đèn đỏ. TT___TT

"Thôi mà, tôi sẽ dán nó lại bằng keo dán sắt và cất giữ cẩn thận. Nhưng món quà quý nhất thì you đã tặng tôi rất nguyên vẹn rồi."

"Huh? Hồi nào? Quà gì??"

"Tình yêu của you."

Hắn nháy mắt và mỉm cười..hạnh phúc.

Có vẻ như, hắn ko hề buồn tiếc gì với món quà tan nát này. mà trái lại,

hắn như đã có tất cả những gì hắn muốn.

Một nụ cười mãn nguyện.

"Àh, còn nhớ tôi hứa cho you 1 thứ ko?"

"yeah.."

Hắn móc từ trong cổ ra 1 sợi dây chuyền... à ko, nói đúng hơn,

nó là 1 mặt đồng hồ có nắp mạ vàng.. kiểu xưa..

rồi quàng nó vào tay tôi..

"Nó là của mẹ đã cho tôi năm tôi 16 tuổi."

"Sao cho tôi?"

"Mẹ bảo, hãy tặng cho cô gái mà tôi yêu. Và người đó, chính là you."

Tôi nhìn chiếc đồng hồ dễ thương trên tay mình, thơ thẩn...

Tình yêu của tôi? Tôi đã cho hắn nguyên vẹn thật sao?

Hai mươi mốt tuổi, tôi mới biết thế nào là tình yêu. Nó thật thú vị...

vừa nóng, vừa lạnh, ... ... ... .. vừa rắn, vừa mềm

vừa rét buốt lại vừa ấm áp...

Cho dù thực lòng... tôi vẫn cảm thấy chúng tôi quá trẻ con và... còn mơ hồ..??

Sao cũng được, chỉ biết, có 2 kẻ đang yêu... đang cùng nhìn ra cửa sổ.

thật ra ... ngoài đó chẳng có gì cả! T__T

Nhưng tôi thấy ở đó, 1 căn nhà nhỏ ở sườn đồi thoai thoải...

Và tôi nghĩ, có lẽ, hắn cũng thấy giống như tôi.

Phải ko, C.K? Tôi đã nhờ dì soạn dùm bản tường trình cho hắn, và gửi Mai đem nộp cho nhà trường.

nhờ vậy, hắn được cứu xét học bổ sung sau 2 tháng nữa...

Bây giờ chúng tôi đang nghỉ hè.

Bạn trai C.K của tôi, sau khi nghe nhiều "sáng kiến" tôi đưa ra

về việc làm thêm ... nào là làm phục vụ nhà hàng,

nào là làm cho mấy shop vẽ, quảng cáo..

cuối cùng, hắn vác cái giá vẽ mỗi buổi chiều ra khu nhà thờ Đức Bà,

vẽ chân dung cho người ta.

TT___TT

Còn tôi, với cánh tay phải bó bột, chỉ việc nằm ở nhà

ngủ, ăn, ăn, ngủ và đọc truyện Doremon..

Việc ở Kana Studio, coi như ko còn hy vọng gì,

có ai đi làm mới 1 tuần thì nghỉ dài hạn như tôi đâu chứ.

*___*

... ... ... ...

::Bệnh viện::

"Nguyễn Hải Giang"

"Ah!! Có!"

Tôi gần như ngủ gục khi phải ngồi chờ ngoài phòng bác sĩ, gần 1 tiếng...

chợt tỉnh hẳn khi nghe tên mình được gọi..

hôm nay là ngày cắt bột... ahhh... .Mừng quá!!^-^

... .

"Đầu còn đau ko?"

"Dạ ko.."

"Tay còn yếu, đừng xách hay mang nặng.."

"Ok... cháu hiểu rồi ạ"

Chị y tá đưa tôi ra ngoài, có vẻ do dự 1 hồi, rồi quay sang hỏi tôi.

"Hôm em xuất viện ko nói cho anh ấy bi


Ring ring