Bác Sỹ Thú Y Không Đơn Giản

Bác Sỹ Thú Y Không Đơn Giản

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327524

Bình chọn: 10.00/10/752 lượt.

ục đến như vậy?

Thẩm Thiển chiều tối không có ca, cơm nước xong, chờ người đến nhận ca liền xách túi chuẩn bị đi về. Lúc xe bus dừng ở trạm chợ nông sản, Thẩm Thiển vẫn không kềm được mà xuống xe, mua chút đồ ăn, tính làm cơm tối. Cô hiền lành như thế, nhưng chết cũng không thừa nhận có một chút quan hệ với Vưu Nhiên.

Về nhà vừa mở cửa đã thấy Lông Xù nhà cô bay đến nhào vào trong lòng cô, hai chân trước cứ túm lấy cái túi nhựa trong tay Thẩm Thiển. Thiển Thiển cũng chậm rì rì thong thả bước đến, vẻ mặt đáng thương nhìn Thẩm Thiển.

Thẩm Thiển có chút buồn bực, thả đồ ăn vào trong bếp, rồi xử lý một chút, lúc vứt rác mới nhìn thấy một túi mì ăn liền rất to. Chẳng lẽ mấy ngày nay Vưu Nhiên đều lấy mì ăn liền sống qua ngày? Cô không khỏi ngẩn người. Đang lúc cô chuẩn bị thái rau thì nghe thấy có tiếng người đi xuống lầu, vừa ra khỏi bếp, liền nhìn thấy Vưu Nhiên từ trên lầu đi xuống, nhìn thấy Thẩm Thiển đeo tạp dề đứng ở cửa phòng bếp, anh hơi nheo mắt lại.

"Hôm nay về sớm vậy?" Vưu Nhiên hỏi.

Thẩm Thiển gật gật đầu, muốn hỏi anh vì sao không gọi đồ ăn bên ngoại mà lại ăn mì ăn liền nhưng lại thấy không cần thiết. Cảm giác mình thật ngu ngốc, cô đành phải nói: "Mấy ngày nay anh ăn có ngon không?"

"Cô không thấy sao?" Vưu Nhiên đi tới, kéo ghế ra, ngồi xuống.

Hóa ra là anh cố ý ném gói mì ăn liền vào trong thùng rác cho cô thấy. Vậy là có ý gì đây? Đang âm thầm lên án cô không nấu cơm cho anh, không chăm sóc anh? Trẻ con, còn nhỏ mọn quá nữa.

Ăn đồ nhà người ta thì phải nhẹ giọng, ở nhà người ta thì phải mềm lòng. Cô một tay cầm dao, một tay cầm cà rốt nói: "Sau này tôi sẽ về nấu cơm cho anh ăn."

Vưu Nhiên toét miệng cười, cười đến rất là mắc dịch, đôi mắt xếch dài nhỏ nheo lại, khóe miệng treo lên một nụ cười nhạt như hoa lê, "ừ." Rồi sau đó anh nghiêng đầu, nói với hai con chó đang ngồi bên cạnh há mồm, le lưỡi, thở hồng hộc: "Chúng ta có cơm ăn rồi."

"Ấu ấu..." Hai cái chó cùng vui mừng sủa.

Thẩm Thiển hoàn toàn bị đánh bại, tự tiến cử làm hầu gái cho bọn họ. Cô đành phải lui vào bếp, rửa rau nấu cơm cho ba tổ tông bên ngoài có cơm ăn. Nhân sinh đúng là đau thương như thế.

Nhìn Vưu Nhiên hài lòng thỏa dạ ăn xong, điềm đạm dùng khăn tay lau dầu mỡ dính trên quần áo, đôi mắt mỉm cười chúm chím, "Vất vả cho cô rồi."

Hai con chó dưới chân anh cũng đã ăn cơm xong, le lưỡi liếm quanh miệng một vòng, ấu ấu sủa hai tiếng, ra vẻ cũng đang cảm ơn Thẩm Thiển. Thẩm Thiển co rút khóe miệng, tình thế bất lợi, vậy những ngày về sau sẽ là ba chọi một sao?

Vưu Nhiên bỗng nhiên đứng lên, đi đến ngồi xuống bên cạnh Thẩm Thiển. Thẩm Thiển khi đó đang gặm sườn, Vưu Nhiên bỗng nhiên tới gần làm cô kinh ngạc bất động, ngậm miếng sườn trong miệng, quay đầu nhìn anh.

Khóe miệng anh cong lên thành một đường cung nhè nhẹ, đôi mắt hẹp dài cũng cong lên, anh cười nói: "Cám ơn, tôi thay mặt cho ba chúng tôi, cảm ơn cô." Sau đó lại cắn một miếng lên bên ngoài cái miệng đầy dầu mỡ của cô rồi thong dong đứng lên, vô tư đi lên lầu.

Thẩm Thiển cứng đờ người phun sườn ra, miếng sườn phóng đi rất xa, lăn lộn đi tận mấy mét, Lông Xù lắc lư đuôi chạy tới cạp miếng sườn đi.

Tổ tiên ba đời ơi, đây là sau khi ăn xong còn muốn ăn đậu hũ! Thẩm Thiển điên cuồng xúc cơm, ăn no lại thu dọn bát đũa chuẩn bị lao động. Đầu tiên là đi đổ rác, ngoài đại sảnh, trong phòng bếp, phòng giải trí… ngay cả trong toilet chỗ nào trong thùng rác cũng có gói mì ăn liền, Thẩm Thiển bắt đầu nổi nóng.

Má ơi, có cần phải sử dụng khổ nhục kế như vậy không, cứ như là sợ cô không nhìn thấy đống gói mì ăn liền ấy. Khổ nhục kế cũng đâu cần phải làm đến vậy.
Thẩm Thiển đến thành phố này ít nhất cũng được hơn hai tháng, hai tháng này theo Thẩm Thiển thấy còn phấn khích hơn cả thời gian 5 năm cô mất trí nhớ, gặp anh chàng mình từng thầm mến 5 năm, Lông Xù làm bạn với cô nhiều năm qua đã lên chức ba, mà cô cũng không thể tưởng tượng được mà đến ở chung với một mỹ nam. Những việc này nếu làm từng chuyện một thì dường như cũng phải tốn một thời gian rất dài vậy mà cô chỉ tốn có hai tháng.

Mỗi tuần Thẩm Thiển đều gọi điện về hỏi thăm mẹ, Thẩm mẹ lúc nào cũng thản nhiên trả lời, không chút phản ứng lớn. Đây chính là sự xa cách giữa hai mẹ con cô, ngay cả Thẩm Thiển cũng không biết chuyện này rốt cuộc là vì sao? Là không thích cô hiện tại? Hay là thích cô của trước kia?

Hôm nay tan việc sớm, Lý Mỹ Lệ đột nhiên nổi hứng muốn mua một ít trang sức, thực hiện “ba cùng” là cùng ăn, cùng chơi, cùng tán gẫu với Thẩm Thiển nên cô cũng phải đi. Hai người đối với thành phố này cũng không quen thuộc lắm, bình thường đi dạo phố đều là đến khu thương mại, hai người dường như tương đối ăn ý, cứ đi là tự nhiên sẽ đến cửa hàng bách hóa tổng hợp. Tuy rằng Thẩm Thiển luôn miệng than đói muốn đi ăn trước, nhưng lại không lay chuyển được Lý Mỹ Lệ đi thẳng lên lầu hai.

Lầu hai chuyên kinh doanh trang sức, Lý Mỹ Lệ dạo quanh một vòng, tíu tít ngắm nhìn trang sức rực rỡ muôn màu. Lý Mỹ Lệ thấy một quầy chuyên bán dây chuyền bạch kim rất hợp ý bèn dừng lại, huých tay Thẩm Thiển, "Sợi dâ


Snack's 1967