là bạn tốt như cũ.
Kỳ thật Nhất Thế cũng từng nghĩ, rốt cuộc Ngôn Hành có thích cô hay không? Có
điều cô cũng không dám tùy tiện phỏng đoán, chỉ sợ đoán sai lại gây ra hậu quả
không tốt. Thật may, khi đó cô không có tâm tình đi suy diễn bậy bạ. Bởi vì trong
mấy năm cô học đại học, Ngôn Hành đã có bạn gái. Nhất Thế cảm thấy thật may
mắn.
Vừa xuống xe, ngẩng đầu lên đã thấy một anh chàng đẹp trai mặc đồ thể thao đang
đứng trước cổng xe ra vào, đang vẫy tay cười với cô, nụ cười vẫn giống ánh mặt
trời như trước, hai lúm đồng tiền sâu hoắm hai bên má. Anh toét miệng cười để lộ
hai cái răng khểnh hai bên, đi về phía cô: “Tiểu sư muội, hoan nghênh em.”
“Sao anh lại tới đây? Em đã nói em sẽ tìm anh rồi mà”. Nhất Thế hai tay xách hành
lý, vất vả đi tới.
Ngôn Hành bật cười, tự động cầm lấy hành lý trong tay cô: “Tính mang theo hành
lý nặng như vậy đến bệnh viện tìm anh?”
“Anh bất mãn à!” Nhất Thế nửa trêu ghẹo nửa làm nũng, chọc Ngôn Hành cười ha
ha: “Làm sao dám ghét bỏ tiểu sư muội nổi danh trái ớt nhỏ được chứ?”
Nhất Thế cười cười, đi đến chỗ Ngôn Hành đậu xe, thấy tay anh nhấn một cái, chiếc
xe trước mặt phát ra tiếng “tít”. Là một chiếc Audi Q7, Nhất Thế bị dọa hết hồn,
ngẩn người ra “Sư huynh giàu lắm à? Dám mua chiếc xe cả trăm vạn.”
Ngôn Hành cười cười, đặt hành lý của cô vào sau xe, mở cửa ngồi vào ghế lái, khởi
động xe, dừng lại cạnh Nhất Thế: “Mau lên đi.”
Nhất Thế nghe lời leo lên. Cô vừa lên xe, Ngôn Hành nói: “Xe này ba anh mua
cho.”
Quả nhiên. Nhất Thế đã sớm đoán được. Nơi này có tập tục, chờ con trai có việc
làm rồi, những nhà có điều kiện kinh tế sẽ mua nhà mua xe cho con, mục đích là
cưới con dâu. Chiếc xe mà Ngôn Hành đang lái trị giá hơn một triệu tệ, như vậy nhà
chắc hẳn phải khá giả. Nhất Thế cười hỏi: “Sư huynh tính khi nào thì kết hôn với
chị dâu?”
Ngôn Hành sửng sốt, kế đó thoải mái cười to: “Anh ngay cả bạn gái cũng không có,
kết hôn kiểu gì?”
“Hả!? Anh chia tay chị dâu rồi?” Nhất Thế lắp bắp kinh hãi hỏi.
Ngôn Hành khởi động xe, nhấn ga. Đợi khi xe chạy bon bon trên đường, Ngôn
Hành nghiêng đầu, cười cười nhìn Nhất Thế: “Cô bé ngốc, khi đó anh tiện miệng
nói đại, em cũng tin sao. Em có biết, sư huynh đây yêu cầu rất cao, tìm được người
hợp ý không dễ chút nào.”
Nhất Thế chớp mắt, dở khóc dở cười. Chuyện này mà cũng nói giỡn?
Ngôn Hành nhìn thấy bộ dạng “ngu ngốc” của Nhất Thế, xấu hổ cười: “Nhất Thế,
em có bạn trai chưa?”
Nhất Thế trợn mắt liếc anh: “Chuyện của em anh đều biết cả, không cần em phải
nói lại lần nữa chứ!”
“Còn chờ anh chàng trúc mã kia của em sao?”
Nhất Thế không trả lời, dời tầm mắt đi chỗ khác, quay đầu nhìn thành phố B phồn
hoa qua cửa xe. Thật đúng là thành phố phó tỉnh, nhà cao chọc trời, như những dãy
núi đột ngột từ dưới đất chui lên, hết dãy này đến dãy khác.
“Anh được điều đến bệnh viện số 3 của thành phố B này.” Ngôn Hành hỏi: “Em có
ý kiến gì không nếu cũng được điều tới bệnh viện đó?”
“Em thật sự có thể tới đó?”
“Phải nói số em may mắn! Bệnh viện số 3 đang tu sửa toàn diện, cần rất nhiều bác
sĩ và y tá, bây giờ đang đăng tuyển khắp nơi. Bọn họ nhìn sơ yếu lý lịch của em
xong lập tức đồng ý nhận em vào.” Ngôn Hành nháy mắt phóng điện với cô: “Còn
do bản thân anh hấp dẫn nữa.”
“Đồ tự phụ!” Nhất Thế đùa bỡn cười, làm bộ hờn dỗi. Cô không nghĩ chuyện tìm
việc làm có thể thuận lợi như vậy, có lẽ là ông trời giúp cô. Lòng cô nhất thời thả
lỏng.
Ngôn Hành dừng xe trong một khu dân cư nhỏ. Hai người xuống xe, Ngôn Hành
vừa đi vừa nói: “Phòng này trả tiền thuê theo năm, anh trả trước giùm em năm đầu.
Về sau nếu muốn ở tiếp thì em tự thanh toán.”
Nhất Thế chắp tay trước ngực cảm ơn anh: “Sư huynh đại nhân quả là vạn năng.”
Ngôn Hành theo thói quen xoa đầu cô, “Em đó…”
Nhất Thế cười ha ha, trông cực kỳ ngốc nghếch. Đáy mắt Ngôn Hành toát ra một tia
ôn nhu. Anh chỉ muốn đối xử tốt với cô. Ngày đón tiếp tân sinh viên đại học, anh
đứng trước cổng trường, nhìn thấy cô một thân gầy yếu xách một đống hành lý
nặng chịch. Thời khắc ấy, anh đã nghĩ phải tốt với cô, hy vọng cô có thể sống vui
vẻ. Mong muốn này luôn thường trực trong đầu, đến nỗi anh quên mất nói cho
cùng, anh chỉ là sư huynh của cô mà thôi. Khó mà tin nổi Ngôn Hành có thể thuê được phòng trọ tốt như vậy. Gần bệnh viện
số 3 không nói, khu nhà này chẳng những mới còn nằm trong khu vực sầm uất, theo
giá cả nhà đất ở thành phố B mà nói, xa xỉ. Hơn nữa phòng trọ thế này đa phần để
bán, sao lại đem cho thuê? Nhất Thế bước vào phòng liền cảm thấy kỳ lạ. Hai
phòng ngủ mộtt phòng khách, bên trong lắp đặt hoàn toàn mới, bày biện giống như
một gia đình ở, thậtt tình nhìn không ra là dùng để cho thuê.
Nhất Thế nhịn không được, hỏỏi:“Sư huynh, thực ra phòng này củaa anh đúng
không?”
Ngôn Hành ngớ người, vộii vàng xua tay: “Làm gì có, ngườii có yêu cầu cao như anh
sao ở phòng nhỏ như vầy được?”
Chỗ này hiểnn nhiên là dành cho người độc thân. Nhất Thế quan sát chung quanh
một vòng, mắt lướt nhanh qua các góc phòng, cũng không phát hiện manh mối gì.
Cô