Old school Swatch Watches
Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327394

Bình chọn: 7.5.00/10/739 lượt.

riết sửng sốt, không khỏi rơi vào trầm tư.

Đúng vậy, chế độ này rõ ràng đã sớm bị người ta lên án như vậy, cơ hồ mọi người bệnh đều bất mãn với thể chế chữa bệnh hiện nay, nhưng vì sao người nhà bệnh nhân lại không tìm biện pháp thay đổi?

Ngụy Triết trong đầu mơ hồ hiện lên một cái ý tưởng, giống như cách hắn vẫn tìm mục tiêu muốn tiếp cận rất xa……

Na Na đột nhiên thở dài nặng nề, rầu rĩ mở miệng hỏi: “Có phải các bác sĩ đều máu lạnh như thế?”

Ngay cả bác sĩ Niếp cũng không ngoại lệ……

Ngụy Triết phục hồi lại tinh thần, cười ôn nhu nhẹ nhàng xoa đầu cô: “Nếu như không làm cho bản thân sắt đá hơn vậy những bác sĩ kia làm thế nào có thể ra tay với bệnh nhân đây? Không ai trời sinh mà lạnh lùng vô tình, bọn họ cũng là đã thấy qua quá nhiều sinh tử bệnh tật nên chết lặng mà thôi.”

Chết lặng là có thể bất nhân sao!

Na Na rối rắm nhíu mày, cô cũng biết là mình đang có chút cố tình gây sự, nhưng cô chính là không thể trơ mắt nhìn một người trẻ tuổi như vậy mà sinh mạng lại dễ dàng bị buông tha…… Đặc biệt, người buông tay lại là bác sĩ Niếp người mà cô luôn tin tưởng kì vọng nhất!

Na Na đột nhiên cảm thấy, cô có thể chấp nhận khuyết điểm của bất kì người nào, nhưng không cách nào chịu được bác sĩ Niếp làm cho cô thất vọng……

“Đừng để tâm vào chuyện vụn vặt !” Ngụy Triết nhìn khuôn mặt cô nhăn nhó đau khổ suy tư, không khỏi cười cười vỗ vỗ vai cô, thuận miệng an ủi nói: “Về sau gặp chuyện như vậy nhiều thì từ từ cô sẽ hiểu được !”

Na Na nghe nói như thế trong lòng lại có chút không thoải mái, lại vẫn miễn cưỡng cười trừ một cái: “Cám ơn anh đã khai đạo cho tôi…… Tôi còn phải đi làm, đi về trước !”

Thời điểm Na Na trở lại phòng, bệnh nhân giường số 3 đã mất.

Giường bệnh nhỏ hẹp đã sạch sẽ, dụng cụ theo dõi đã sửa sang lại xếp gọn một bên, tùy thời có thể có bệnh nhân mới vào dùng, trong phòng bệnh những người khác đang làm việc của mình, thật giống như trước đó chưa từng có người ở tại đây trên giường này đau khổ giãy dụa giữa sự sống và cái chết.

Na Na trong nháy mắt cảm thấy trái tim như treo ở giữa không trung, sau xúc động là sự sợ hãi tương lai mịt mờ không thôi, cô thất thần xoay người lại đối diện là đôi mắt lạnh lùng của Niếp Duy Bình.

Niếp Duy Bình không nhanh không chậm bước đến, trong tay cầm cái gì đó đưa tới trước mặt cô, thanh âm bình bình nói: “Đây là giấy tờ xác nhận tự nguyện, trước khi giải phẫu cũng đã ký qua…… Đây là do người nhà bệnh nhân giường số 3 tự tay viết và kí tên, đồng ý dừng hoạt động thiết bị, từ bỏ mọi trị liệu!”

Na Na yên lặng nhìn hồi lâu, khó khăn mở miệng nói: “…… Thực xin lỗi, em không nên chỉ trích anh……”

Niếp Duy Bình nhướng mày, thản nhiên nhắc nhở: “Chú ý cảm xúc của em, nơi này là bệnh viện không nên ảnh hưởng đến công việc của mình!”

Na Na ngẩng đầu, ánh mắt ướt sũng đều là thuần khiết, khẩn cấp túm lấy tay hắn hỏi: “Bác sĩ Niếp, nói cho em biết anh làm như thế nào?”

Na Na dù không nói rõ ràng nhưng Niếp Duy Bình vẫn hiểu được.

“Rất đơn giản…… Em đem thời gian cùng tinh lực lãng phí trên sinh mệnh không thể cứu được, chẳng thà khởi động lại tinh thần đi cứu chữa nhiều người khác.” Niếp Duy Bình dừng một chút, khuôn mặt tuấn dật đột nhiên lộ ra mệt mỏi, ngữ khí đạm mạc tiếp tục nói: “Anh từng nghe qua một câu ngạn ngữ: Người người khóc tại đám tang, đám tang không nên tiến tới ngành công nghiệp.”

Na Na giật mình thật sự suy nghĩ về lời nói này.

Niếp Duy Bình nhìn bộ dáng của cô, có tâm an ủi lại biết đây là một trở ngại mà mỗi một người trong nghề y đều phải trải qua.

Chẳng qua người khác không có bướng bỉnh như vậy, không giống như con thỏ nhỏ ngốc nghếch si đần này, cô sự thật có quá nhiều lí tưởng tốt đẹp, những nhận định như vậy sẽ khó mà thay đổi được.

Niếp Duy Bình trong lòng thở dài, quyết tâm ngoan tuyệt, sắc mặt đông lạnh bước qua bên cạnh cô.




CHƯƠNG 36

Bạn nhỏ Na Viễn mẫn cảm nhận thấy được sự bất thường.

Cô út cùng chú thời điểm ăn cơm thật an tĩnh cũng không nói chuyện, ngay cả không khí cũng trở nên là lạ.

Na Viễn nuốt vào miệng một thìa cơm với trứng cút kho thật đầy, chớp đôi mắt to nhìn xem người này lại xem xét người kia, ngẩng đầu tò mò hỏi: “Cô út ~ chú ~ các người cãi nhau sao?”

Na Na động tác dừng lại một chút, ngẩng đầu vụng trộm nhìn người đàn ông đối diện vẻ mặt thờ ơ một cái, miễn cưỡng cười cười trấn an bé nói: “Không thể nào! Nhanh lên ăn đi, cơm đều đã nguội!”

Na Viễn quyệt miệng xúc đầy thìa cơm há mồm nhét vào, nghi hoặc vươn tay béo chỉ chỉ nói: “Nhưng là…… Không có cãi nhau vì sao hai người lại không nói chuyện nha?”

“Ăn không nói, ngủ không nói.”

Niếp Duy Bình ngón tay thon dài cầm chiếc thìa trắng, đầu cũng không nâng lên lạnh lùng nói.

Na Viễn trừng mắt nhìn xoay qua hỏi cô út: “Có nghĩa là gì ạ?”

Na Na nhìn xem thường, nhỏ giọng “Hư” lại hạ nói: “Nghĩa là khi ăn cơm cùng khi ngủ không thể nói chuyện.”

Na Viễn não nhỏ nghĩa mãi vẫn không rõ vì sao khi ăn cơm không thể nói chuyện, xem xét chú hư gương mặt thật đáng sợ liền thành thật ngậm miệng, sau đó thật cẩn thận cầm thìa xúc quả trứng kho run rẩy đ