i cô nàng mù quáng si mê, bất đắc dĩ lắc đầu, chạy đến cửa sổ ngoài thu quần áo.
Mao Đan đuổi sát không ngừng lải nhải hỏi: “Cậu như thế nào mới một ngày liền có loại phản ứng này? Bác sĩ Niếp là người như thế nào ? Không phải chụp ảnh bị hắn phát hiện chứ?”
Na Na nhịn không được đem chuyện hồi sáng nay kể ra,vừa nói liền tức giận đến kích động vung gậy móc áo trên tay.
Vốn tưởng rằng kể lại thống khổ cho bạn tốt hoàn toàn tỉnh ngộ, sẽ thu liễm lại, không nghĩ tới tư duy của não tàn quả nhiên là người thường không thể lý giải !
Mao Đan không cho là đúng khoát tay: “Vốn chính là cậu không đúng,bác sĩ Niếp chỉ là ăn ngay nói thật, hơn nữaxuất phát điểm của người ta cũng là có ý tốt, nếu không hảo tâm nghĩ giúp lão nhân, cũng sẽ không khiến cậu hiểu lầm hắn!”
Na Na tức giận bất bình huơ huơ cái gậy, hận không thể một gậy đánh tỉnh bạn.
Mao Đan thở dài thật mạnh, dựa cửa sổ mà vô hạn phiền muộn nói: “Thiên tài đều là không thể lý giải , cảnh giới tinh thần của bác sĩ Niếp không phải người phàm có thể với tới…… Chỗ cao không thắng hàn (nơi cao không tránh khỏi lạnh lẽo), bác sĩ Niếp trong lòng nhất định thực tĩch mịch!”
Na Na không biết cái gì là chỗ cao không thắng hàn, nàng chỉ cảm thấy ác hàn (nôm na là gió lạnh độc) không thôi, dưới sự phẫn nộ thig trợt tay,gậy móc quần áo liền bay vèo qua cửa sổ ra ngoài.
Dưới lầu truyền đến một tiếng hô đau, Na Na nhất thời bổ nhào về cửa sổ, liếc mắt một cái liền nhìn thấy một nam nhân phía dưới ôm đầu ngồi xổm, đúng là tĩch mịch như tuyết Niếp bạch liên……
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Thật sự bận quá, làm không ngừng mà vẫn không vãn, ngay cả thời gian nghỉ ngơi đều không có…… Trở về đã khuya, tắm giặt thu thập tốt đã hơn mười giờ. Lệ chảy, hoàn thành xong một chương mà mắt đã không mở nổi, Đại Miêu khiêng không được, ngày mai sẽ cẩn thận sửa chữa…
CHƯƠNG 3: Lại Kết Thù
Niếp Duy Bình cảm thấy gần đây mọi chuyện không thuận, cả ngày nay hắn đều không hay ho đến cực điểm, buổi chiều tham dự khám giải phẫu gấp, phẫu thuật hơn hai giờ mà vẫn không thể thành công, người nhà bệnh nhân đuổi theo hắn kiệt sức khóc cầu, mặc kệ nói như thế nào cũng không tin người đã không còn.
Tiểu tử hai mươi tuổi, mới trưởng thành, lại bởi vì tai nạn xe cộ mà bị trấn thương sọ não, điều này làm cho cha mẹ hắn xác nhận như thế nào?
Niếp Duy Bình tâm tình kém đến cực điểm, còn phải nhẫn nại đi viết chứng minh tử vong, các loại báo cáo thập phần rườm rà, toàn bộ làm xong tốt thì lại bị phòng cấp cứu kêu đi phân tích trường hợp tử vong, sau khi kết thúc đã gần tới giờ tan tầm.
Niếp Duy Bình muốn đi uống hai chén để thả lỏng, lại nghĩ sau khi uống rượu không thể lái xe, vừa lúc quán bar cách không xa, xe đã bị hắn để tại bệnh viện, liền từ cửa sau đi ra con đường gần đó, không nghĩ tới cư nhiên họa trời giáng, một cây gậy tre rơi bổ vào đầu hắn, đau đến mức nước mắt hắn đều nhanh chảy ra !
May mắn cũng không có đập trúng mặt, bằng không ngày mai bị người ta nhìn thấy, chẳng phải bị toàn viện chê cười!
Na Na nhìn thấy là hắn liền lùi đầu về sau, Mao Đan nhìn thấy vẻ mặt cô vặn vẹo, không khỏi quá sợ hãi: “Sẽ không đen đủi như vậy đi, thực sự là tai nạn chết người ?”
Na Na vẻ mặt cầu xin thấp giọng ai kêu: “Xong đời, thật là tai nạn chết người! Tớ đã bẻ gãy đóa hoa duy nhất của tổng viện!”
Mao Đan đột nhiên nghe nói đến người đó là đóa hoa sen trắng trong lòng mình, trên mặt đầu tiên là giận dữ, ngay sau đó như là nghĩ đến cái gì,ánh mắt đột nhiên sáng ngời, vẻ mặt tươi cười quỷ dị, kinh hỉ ngó ra bên ngoài cửa sổ, nửa thân mình đều muốn đu ngoài cửa sổ.
Người đàn ông chật vật ngồi ôm đầu phía dưới chính là Niếp Duy Bình!
Không hổ là đóa sen trắng thánh khiết bác sĩ Niếp, ngay cả tư thế ngồi xổm cũng đều phá lệ động lòng người……
Na Na bi tráng kêu lên: “Chíp bông, tớ……”
Nói còn chưa nói hết, đã bị Mao Đan không kiên nhẫn một cước đá văng.
Mao Đan nhanh chóng ấn đầu cô xuống, nửa ngồi bình tĩnh đối diện tầm mắt của cô, ngữ khí nghiêm túc nói: “Nghe, nói là tớ làm rơi, không được phép để lộ ra nửa điểm dấu vết!”
Nói xong, liền như một trận gió xông ra ngoài.
Na Na đầu đầy mờ mịt, tránh ở sau bức màn vụng trộm ngó ra bên ngoài xem xét, liền thấy Mao Đan vui vẻ chạy tới bên người Niếp Duy Bình.
Na Na nhất thời lòng tràn đầy cảm động, dùng bức màn lau nước mắt lưng tròng.
Thời khắc mấu chốt vì bằng hữu mà nhận hai đao……
Đây mới là thật tình, đủ nghĩa khí a!
Đừng nhìn Mao Đan ngày thường vô tâm vô phế, lúc hoạn nạn thật đúng là toát ra không ít tình ý!
Khoa giải phẫu thần kinh giải phẫu cần lực chú ý tập trung cao độ, không chấp nhận được nửa điểm sai lầm, bằng không có thể gây cho bệnh nhân tai họa lớn vĩnh viễn không thể bù lại.
Cho nên một ngày giải phẫu căng thẳng, Niếp Duy Bình đầu óc mỏi mệt đến cực điểm, bị một gậy bất ngờ như vậy nên không kịp phòng, nhất thời hoa mắt chóng mặt,một hồi lâu cũng không đứng lên được.
Niếp Duy Bình ngồi một lát mới ổn định lại, vừa muốn đứng lên liền cảm thấy một trận gió quất đến trước mặt mình.
Hắn không thói quen bị người