Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325313

Bình chọn: 7.00/10/531 lượt.

Bình lạnh lùng hừ một tiếng, đem chuyenj này ghi lại trên đầu anh vợ!

Cũng may khoảng cách khá xa, Niếp Duy Bình có cả một đoạn đường để nghỉ ngơi, xuống xe mới có thể mặt không đổi sắc đem tân nương ôm vào lễ đường, bằng không về sau trước mặt mọi người hắn cũng không cần lộ diện rồi !

Người chủ trì hôn lễ là một người bạn làm chủ trì một kênh radio, miệng lưỡi lưu loát, đặc biệt có thể điều hòa không khí, cũng đặc biệt hay…… Làm bừa!

Niếp Duy Bình đầu tiên là phải tập hít đất, mà nằm dưới là cô dâu vẻ mặt đỏ bừng. Kia Na có thai, hắn đã mệt muốn chết cũng phải cắn răng chống đỡ, sợ chính mình gục đè hư đứa nhỏ..

Uống xong một vòng rượu, hơn một nửa số phù rể đã đổ gục, người chủ trì lại ra thêm yêu sách.

Na Hách không biết từ chỗ nào lấy ra một quả bóng cực lớn, bảo Na Na xoay người lại đem bóng buộc vào sau lưng cô, sau đó để cho Niếp Duy Bình bắt chước các động tác chuyển động, dùng eo làm nổ bóng bay…….

Niếp Duy Bình khuôn mặt gỗ kích, kích, không ngừng kích…… Nhưng mà quả bóng kia thực dai dẳng, lại cố ý không có thổi phồng hết cỡ nên co dãn mười phần tất nhiên rất khó ép vỡ.

Một vòng người cười đến ngã trái ngã phải, cũng có người không có ý tốt mở miệng trêu đùa tôn nghiêm đàn ông làm cho Niếp Duy Bình khóe mắt co rút lại.

Quả bóng rốt cục nổ mạnh, Niếp Duy Bình thắt lưng đều mệt mỏi…….

Na Na đau lòng đến cực điểm, cố tình không thể làm gì hơn đành tội nghiệp nhìn hắn, bưng trà dâng nước đặc biệt ân cần.

Niếp Duy Bình chỉ có thể thở dài, sờ sờ mặt cô, hít sâu một hơi, cố lấy lại tinh thần tiếp tục kính rượu.

Lại một vòng nữa, đoàn phù rể chỉ còn lại có hai tàn binh, tuy rằng không có ngã xuống nhưng nói đã muốn níu hết cả lưỡi rồi. Niếp Duy Bình nhất thời trong lòng thấy thê lương, đối mặt với ánh mắt nhìn chằm chằm của mấy vị khách chỉ cảm thấy tứ cố vô thân..

Không khí hôn lễ vẫn nhiệt tình vui vẻ, sóng sau cao hơn sóng trước.

Niếp Duy Bình làm hít đất cố gồng hết sức mình, tiếp đó bật ếch lại cứng nhắc chống đỡ…….

Khi chú rể anh tuấn qua ải, về sau lúc cởi lễ phục, quần áo trong đều đã ướt đẫm, mệt đến chỉ còn sức mà thở rồi !

Ba Niếp ngồi trên cao mà xem con trai làm đủ trò đáng chê cười, bèn giơ cái đĩa lên, Niếp Duy An bĩu môi, lòng tràn đầy không vui mà đứng lên đi cứu giúp.

Niếp Duy An thuận tay xách một bình rượu chen vào đám người, thản nhiên cười nói: Được rồi a, cũng phải để cho người ta có sức mà động phòng chứ! Nếu uống mà chưa tận hứng, tôi sẽ tiếp a!.

Nói xong, Niếp Duy An cắn rơi nắp bình, cũng không cần chén, trực tiếp ngửa cổ uống vào hơn phân nửa bình.

Mọi người lập tức trợn tròn mắt.

Có người không phục nghi ngờ trong chai là nước, Niếp Duy Bình cười như không cười tiến lên ra tay nhanh như chớp, một tay bóp mạnh cằm hắn một tay cầm lấy bình rượu còn non nửa của em gái dốc vào miệng người nọ.

Người nọ bị nghẹn nước mắt giàn giụa, ánh mắt trợn tròn hướng Niếp Duy An giơ ngón tay cái lên..

Còn có người muốn uống à?.

Người chủ trì thập phần giật mình lên tiếng: Đủ đủ! Các huynh đệ cũng uống không ít rồi, không bằng chúng ta tiếp tục chơi trò chơi?

Niếp Duy An nhíu mày: Tốt, chơi cái gì tôi sẽ tiếp!

Lập tức có mấy cái tráng sĩ không sợ chết đi ra, theo câu đố đến vật tay, lại từ đoán chữ đến phi tiêu…… Niếp Duy An dễ dàng đánh bại bọn họ!.

Cả đoàn người của anh vợ bị Niếp Duy An thu thập đều đen mặt, đả kích bọn họ đến mức hận không thể quay lại bụng mẹ mà rèn luyện……

Niếp Duy Bình nhất thời có loại xúc động muốn ôm lấy đùi em gái hoan hô, chỉ còn kém không có lệ nóng doanh tròng thôi!

Niếp Duy An mặt không đổi sắc một tay xách hắn đứng lên, ánh mắt không chút để ý đảo qua, khẽ cười nói: Xuân tiêu đáng giá ngàn vàng, không ngại em trước đưa vợ chồng mới trở về phòng đi?.

Mọi người lập tức lắc đầu, nói giỡn sao, cô gái này sức chiến đấu nghịch trời như vậy, bọn họ cùng nhau xông lên cũng không phải là đối thủ, làm sao còn dám xuống tay với anh trai người ta đâu!.

Na Na đối với cô em chồng bưu hãn gật đầu cảm tạ, chân chó xin phép cho bọn họ đi trước..

Na Na tìm được tiểu hoa đồng Na Viễn kia, đem bé quay lại ben người Na Hách, miễn cho bé tham ăn mà ăn nhiều bị tiêu chảy..

Na Na dặn dò một phen, nhịn không được hỏi: Anh, anh vì sao muốn ép buộc bác sĩ Niếp a?

Na Hách không để ý lắm con trai đang lau miệng, đầu cũng không có nâng mà thản nhiên nói: Cái này làm sao có thể tính là ép buộc đâu? Anh bất quá là tạo cho lễ cưới của hai đứa một chút khó khắn…… Đây là hôn lễ càng là vất vả càng không dễ dàng, tiểu tử kia tương lai mới biết mà không dễ dàng ly hôn!.

Na Na đối suy nghĩ của hắn thật sự không thể nói gì, bất đắc dĩ nói: Được rồi, anh tự mình chú ý một chút, em đi trước nhìn xem……

Đi đi! Na Hách cười cười, tiếng thở dài phát ra từ nội tâm nói: Gả cho người ta rồi nhất định sẽ không được tùy ý giống như ở nhà…… Bất quá em gái em phải nhớ kỹ, phàm là có chút ủy khuất, còn có anh làm chỗ dựa cho em!.

Na Na hốc mắt đỏ lên, nhịn không được rơi lệ..

Trong hôn lễ, hai anh em lại đột nhiên lại thấy khổ sở tiếc nuối.

Thời khắc tốt đẹp long trọng như vậ


Lamborghini Huracán LP 610-4 t