ang uống một ngụm nước mà nghẹn họng nhìn ông trân trối.
Niếp Phụ Phong một chút cũng không có ý thức chuyện mình đề nghị có bao nhiêu…… không thích hợp, cười ha ha nói: “Tình huống của con ta đều biết hết! Duy Bình thật láo toét đã ủy khuất con rồi! Bất quá con yên tâm, có ta ở đây nhất định không tha cho nó!”
Na Na không có nghe ông oán niệm, sau một lúc lâu mới nhịn không được đánh gãy lời ông: “Thực xin lỗi Niếp…… bá, bác sĩ Niếp cùng cháu không có quan hệ gì……”
“Ai nói !” Niếp Phụ Phong vỗ tay vịn, khí thế kinh người nói: “Nha đầu đừng thẹn thùng! Hai người đến bước này cũng không có gì hay mà gạt ta! Tìm thời gian đem ngày định ra, xem ai dám cãi! Con là cô gái nhỏ lại mang theo đứa nhỏ kia, thật là quá vô liêm sỉ mà, dám không chịu trách nhiệm ta liền lột da nó!”
Na Na thật sự không biết nói cái gì cho phải, chỉ phải nói sang chuyện khác: “Niếp bá chân bác làm sao vậy?”
Niếp Phụ Phong vỗ vỗ đầu gối thở dài: “Bệnh cũ ! Khi trẻ ở bộ đội bị thương, không chăm sóc tốt nên thường bị đau tê rần…… Trước đó không phải thời tiết thay đổi sao, nên bây giờ lại bắt đầu đi không được!”
Na Na vừa nghe, ngồi xỗm trước mặt ông nói: “Niếp bá cháu có thể nhìn xem không? Ba cháu trước kia cũng có bệnh này, cháu thường xuyên giúp ông ấy mát xa có thể giảm bớt đau đớn!”
Niếp Phụ Phong cảm thấy được an ủi, con gái cũng không hiếu thuận, con dâu này thật đúng là nhìn thế nào cũng thấy thật thuậnn mắt a!
“Đứa bé ngoan, về sau Duy Bình khi dễ con trăm ngàn đừng chịu ủy khuất, chỉ cần nói với ta, ta giúp con giáo huấn nó!”
Na Na cúi đầu không nói, cuộn ống quần ông lên nhìn nhìn, sau đó cười nói: “Cháu giúp bác pha bồn nước ấm ngâm chân, sau đó mát xa cho bác, bảo đảm sẽ thoải mái hơn!”
Niếp Phụ Phong nhất thời nở nụ cười: “Sao có thể được? Nha đầu đứng lên đi, con có hiếu tâm như vậy là ta thật vui vẻ !”
Na Na không gì, cô thà rằng giúp ông ấy mát xa cũng không muốn nghe ông ấy nhắc đi nhặc lại chuyện kia nữa.
Bên này cha già nhà mình cùng con thỏ nhỏ của hắn hoà thuận vui vẻ, bên kia Niếp Duy Bình khổ tâm tìm phương án giải phẫu mà vẫn không có kết quả, phiền muộn trở lại nhà trọ lại kinh sợ phát hiện người đi nhà trống, nhất thời tức giận đến mức nắm cốc cà phê vừa mua trên đường về xuống đất.
Tốt, con thỏ nhỏ thật sự có năng lực! Khẩn cấp rời đi như vậy, người này không được liền thay đổi mục tiêu sao?!
Niếp Duy Bình căm giận trong phòng ngoài phòng dạo qua một vòng, đồ đạc Na Na mang vào tất cả đều không có, chìa khóa phòng đặt trên bàn khôi phục nguyên trạng bộ dáng, nhà trọ nhất thời trở nên trống trải lạnh lẽo.
Niếp Duy Bình tức giận đến đau ngực, ngồi trước bàn buồn bực thấp giọng mắng: “Con thỏ ngu ngốc, chạy trốn thực mau!”
Không hiểu sao lại cảm thấy thật khổ sở, đây là lần đầu tiên hắn coi trọng một đoạn cảm tình như vậy, đối với tương lai đã lên kế hoạch thật tốt, thậm chí lặng lẽ chạy tới sửa lại người hưởng bảo hiểm ngoài ý muốn…… Nhưng con thỏ nhỏ trong cái kế hoạch bạch đầu giai lão kia lại ra đi mà nửa điểm lưu luyến cũng không có, cứ thế tặng cho hắn một cái tát thật vang dội.
Niếp Duy Bình chống trán trong lòng càng chua xót lại không thể tức giận được, khí đến khí đi không khỏi nhớ tới lời nói kia của Lưu y tá trưởng, đến cuối cùng cũng không biết là tức chính mình hay là tức Na Na.
Niếp Duy Bình phiền loạn tựa lưng vào ghế ngồi, ngửa đầu nhìn trần nhà, thầm nghĩ, thật tốt, rốt cục lại giống như trước đây, không có con thỏ nhỏ ngốc nghếch kia cũng không có thằng oắt béo mập kia quấy rối hắn…… Hắn có thể khôi phục sinh hoạt tự do tự tại trước kia!
Có thể muốn làm gì làm gì, sau khi tan tầm còn có thể đi ra ngoài uống hai chén thả lỏng, không cần nghĩ đến trong nhà có đứa nhỏ sẽ ảnh hưởng không tốt nếu toàn thân đầy mùi rượu trở về.
Không bao giờ phải lén lút giải quyết nữa, hiện tại hắn một mình hoàn toàn có thể quang minh chính đại giải tỏa dục vọng!
Niếp Duy Bình vắt hết óc nghĩ ra rất nhiều điểm tốt của người độc thân, còn mở nhạc đến mức lớn nhất.
Nhưng thời gian sau khi tam tầm lại trở nên thật dài……
Trước kia sau khi tan tầm, con thỏ nhỏ khẳng định đang đeo tạp dề ở phòng bếp lạch cạch không ngừng, nhóc mập líu ríu dính bên người, hắn còn không thèm trả lời mấy câu hỏi bậy bạ cứ nhàn nhã ngồi trên sô pha chờ cơm chiều phong phú.
Niếp Duy Bình vô mục đích ở trong phòng đi tới đi lui, cuối cùng duỗi tứ chi nằm ở trên giường của mình, nghĩ đến nhóc con mỗi đêm đều chán ghét chen chân, sau đó nửa đêm lại bị chính mình lặng lẽ ôm ra ném giường, nhịn không được cười ra tiếng.
Bỗng nhiên lại dừng lại, mệt mỏi nằm trên chiếc giường rộng rãi nặng nề mà thở dài.
Niếp Duy Bình thập phần không muốn thừa nhận, đối mặt căn phòng trống rỗng lạnh lùng hắn đã bắt đầu hối hận.
Ngày hôm qua con thỏ nhỏ nói câu nói kia cỡ nào êm tai a, mặc dù có vài phần giả dối nhưng rốt cuộc vẫn là dùng tâm !
Nhưng mà rốt cuộc không thể tiếp cận cô……
Rốt cuộc cũng chỉ có một mình hắn cảm nhận căn phòng lạnh lùng này!
Bụng vang lên một trận, Niếp Duy Bình ấn bụng, trong tủ lạnh còn có rất nhiều nguyên liệ