Insane
Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327450

Bình chọn: 8.5.00/10/745 lượt.

.

Lúc Niếp Duy Bình về nhà, Niếp Phụ Phong tự mình ra cửa đón, con dâu tương lai tới cửa trong nhà đã quét tước dọn dẹp lại một phen.

Niếp Phụ Phong sau khi thăm dò con mình một hồi mới buồn bực hỏi: “Con bé đâu?”

Niếp Duy Bình sắc mặt chuyển đen, tức giận trả lời: “Ai cái gì chứ, vừa quen không tới vài ngày, con cảm thấy không thích hợp nên……”

Niếp Duy Bình nói còn chưa xong một miếng giẻ lau nhà đen thùi liền bay đến trước mặt hắn, nhanh nhẹn tránh thoát lại vẫn bị dính đầy đầu nước bẩn.

Niếp Phụ Phong chống tay tức giận đến trợn tròn mắt, chỉ vào mũi hắn tức giận mắng: “Vừa quen không tới vài ngày có thể đem con bé nhà người ta lôi lên giường sao? Cái đồ vô liêm sỉ nhà anh! Đừng cho là tôi không biết! Với cái dứa hạnh thối tha nhà anh nào có người nào chịu được!”

Niếp Duy Bình lau nước bẩn đang tức giận muốn đòi mạng vừa nghe vậy liền nhìn một cái xem thường, cười nhạo ra tiếng: “Bây giờ là thời đại nào chứ, nếu trước khi lên giường phải kết hôn, con đây không phải đã cưới cả một hậu cung?”

“Câm miệng, mày còn dám nói!” Niếp Phụ Phong khinh miệt đánh giá hắn một cái, đem giẻ lau ném vào thùng nước không chút khách khí chế ngạo: “Chỉ bằng anh? Còn vọng tưởng ba ngàn người đẹp? Anh chống đỡ nổi không? Trong đó còn bao gồm cả tay phải của anh sao?”

Niếp Duy Bình tức giận đến sắc mặt xanh mét, khinh thường con mình như vậy có phải là người cha tốt sao!

Niếp Phụ Phong thản nhiên tà nghễ liếc mắt nhìn hắn một cái, tự đắc cười cười, vênh mặt hất hàm sai khiến nói: “Lau rửa sạch sẽ rồi mang ra ban công phơi nắng…… Nếu con bé không xem anh vừa mắt……”

“Cái gì là không xem con vừa mắt?” Niếp Duy Bình diện mạnh miệng nói: “Là con không vừa mắt cô ấy!”

Niếp Phụ Phong cũng không có phản bác, chính là ánh mắt kia đều là không chút tin tưởng, thản nhiên tiếp tục nói: “…… Buổi tối anh tự lấy đồ ăn thừa trong tủ lạnh ra mà ăn đi!”

Niếp Duy Bình tức giận đến phổi cũng đau, Đây mà mà cha đẻ sao, hắn rõ ràng là bị nhặt về mà!

Hắn đây không phải là vội vàng tìm ngược a!

Niếp Duy Bình không khỏi căm hận chính mình chân quá dài, cư nhiên đầu óc vừa mới chuyển thì đã về đến nhà, trong lòng đối với đầu sỏ gây nên con thỏ nhỏ kia, không khỏi càng tức giận!

Na Na hốt hoảng đến lúc tan tầm, mặc cho Lưu y tá trưởng nói bóng nói gió thế nào đều một chữ cũng không nói.

Thời tiết càng ngày càng nóng, thời điểm tan tầm mặt trời còn thiêu đốt. Na Na đi tới nhà trẻ đón tiểu Viễn, tiểu tử kia nghi hoặc hỏi: “Chú đâu ạ?”

Trước nay khi Na Na tới đón đều là cùng Niếp Duy Bình tới đón bé.

Na Na miễn cưỡng cười khổ, sờ sờ đầu bé nói: “Chú còn có việc của mình…… Đi thôi, chúng ta trở về!”

Bạn nhỏ Na Viễn lôi kéo tay cô lắc lắc: “Cô út có phải lại cùng chú cãi nhau sao ạ?”

Na Na thở dài, không hé răng.

Tiểu tử kia quyệt miệng bất mãn than thở: “Chú ấy cũng thật nhỏ mọn! Cháu cùng Đinh Hiểu Kiệt đều đã làm hòa ~”

Na Na nhéo nhéo tay bé khen ngợi: “Tiểu Viễn thật sự là đứa trẻ ngoan!”

Na Viễn kiêu ngạo mà ưỡn ưỡn bộ ngực.

Làm xong cơm chiều Niếp Duy Bình còn chưa có trở về, Na Na nhìn nhìn một chút, do dự mà quyết định vẫn nên là chờ một chút.

Bảy giờ hơn, bạn nhỏ Na Viễn đói liền ngao ngao kêu gào, Na Na không thể làm gì khác đành phải cho tiểu Viễn ăn cơm trước.

Tiểu tử kia nắm thìa hướng miệng nhét cơm, nhai nhai nuốt xuống, sau đó đòi cô út bón cho mình ăn, cảm thấy mỹ mãn ăn thật là no.

Ăn uống no đủ xong, tiểu tử kia vuốt bụng hỏi: “Cô út ~ cô không vui?”

Na Na thu dọn xong, lắc đầu cười nói: “Cô út không có không vui nha!”

Na Viễn mất hứng quyệt quyệt miệng: “Cháu biết cô út không vui ~ đều là chú không tốt, khi dễ cô út~”

Na Na cảm thấy đầu óc nóng như đun sôi nước vội đem bát thìa đi rửa sạch, yết hầu như bị cái gì đó chặn lại làm cho cô một chữ cũng nói không nên lời.

Đến mười giờ bác sĩ Niếp còn chưa có trở về, Na Na liền hiểu được ý tứ của hắn.

Đứa nhỏ không chịu nổi đã sớm gật gù ngã trái ngã phải, ánh mắt mơ màng được Na Na ôm trở về phòng ngủ.

Tiểu tử kia nằm ở trên giường miễn cưỡng trợn mắt, hàm hàm hồ hồ oán giận: “Tại sao lại không ngủ giường lớn nha ~ không nên một người ngủ……”

Na Na đôi mắt đỏ lên, cúi người hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của bé, nhẹ giọng nỉ non nói: “Thực xin lỗi, tiểu Viễn…… Cô út vô dụng, chúng ta vừa mới chuyển nhà, về sau…… lại ủy khuất cháu……”

Tiểu tử kia ngủ thật sự ngoan, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng bỉu môi, khò khè phun ra một chút nước miếng.

Căn nhà to như vậy bởi vì thiếu một người mà trở nên trống rỗng, Na Na ở bên cạnh bàn ăn ngồi hồi lâu, mới đưa đồ ăn lạnh như băng mang vào phòng bếp đổ đi.

Kỳ thật sau khi hai người ở chung một chỗ bởi vì trong nhà có trẻ nhỏ, Niếp Duy Bình đã sửa lại lịch công tác của hai người, cố ý chỉnh thời gian lệch với lịch của cô để tránh cho cả hai đồng thời trực ca đêm không có người chiếu cố tiểu Viễn. Na Na không phải lần đầu tiên một mình ở nhà nhưng cho tới bây giờ cũng không có khổ sở giống như thế này.

Ở trong này được một thời gian ngắn, đây là quãng thời gian vui vẻ hạnh phúc nhất của Na Na sau khi xảy ra tai nạn xe cộ đó, mặc d