gang, sau đó lấy gối đặt dưới eo mệt mỏi của cô, nâng hai chân cô lên, quấn lấy thắt lưng của anh, tiếp tục động thân một cái, đâm mạnh côn thịt vào lần nữa.
Tất cả động tác làm liền một mạch, côn thịt của anh dù to lớn nhưng nụ hoa của cô đã ướt hẳn cũng không quá khó khăn, chỉ là côn thịt của anh quá lớn, muốn đi qua lối mòn nhỏ hẹp ấy thì vẫn cần đưa đẩy một lúc.
"A! Ừ. . . . . ." Tất Hạnh Trừng cảm thấy hồn phách của mình đều bị đụng rơi rồi, không nhịn được ý muốn cầu xin kết thúc hành hạ ngọt ngào này, lại không bỏ được cảm giác lăng trì sung sướng kia.
"Chúng ta cùng nhau ở chung một chỗ, có được không?" Anh vừa đưa đẩy vừa hỏi.
Nào có người đang hành sự lại đưa ra yêu cầu như vậy? Tất Hạnh Trừng nghiêng đầu nhìn anh rất muốn mắng anh một trận, nhưng anh lại thỏa mãn phía nữ kiêu ngạo của cô tới ý loạn tình mê, ánh mắt anh đói khát điên cuồng giống như là muốn đem cô ăn một ngụm hết sạch.
"Tôi, tôi không biết. . . . . ."
"Đến khi nào em mới biết?"
"Tôi, tôi không biết. . . . . ." Lần này cô cũng không giả bộ đi ngược khẩu vị của anh, thật là lãng phí tâm ý của người ta.
Anh yêu chết cảm giác chạy nước rút trong cơ thể cô, hai bao nhỏ cùng ma sát hai mảnh thịt non mềm của cô, nhưng anh lại bị câu trả lời của cô làm cho tức chết.
Tin tưởng anh thành tâm thật ý quá khó khăn sao? Muốn anh phải làm sao nữa, cô mới hiểu?
"Sau khi kết thúc, tôi sẽ đi Anh quốc, em suy nghĩ một chút xem có muốn đi cùng tôi hay không." Anh đỡ eo của cô, để cô chậm rãi ngồi lên côn thịt, anh cực kì yêu tư thế này, dễ dàng anh chôn sâu vào hai bầu hoa đẫy đà của cô, côn thịt to lớn của anh có thể dễ dàng đi tới nơi sâu nhất trong cô.
Anh muốn đi Anh quốc? Thân thể Tất Hạnh Trừng cứng đờ.
Đây là anh muốn gửi tới cô thông điệp cuối cùng sao? Trước khi anh đi cô phải cho anh một đáp án. . . . . . Mặc dù thân thể bị một luồng sóng sung sướng ngăn cản suy nghĩ của cô, nhưng cô nhất thời cảm thấy trái tim như bị đào rỗng.
"Cậu nói cậu gặp lại Hồng Hồng rồi hả ?"
"Cậu ở đâu gặp cậu ấy vậy? Sao không đưa cậu ấy đến đây?"
"Cậu không nói bọn tớ cũng rất nhớ cậu ấy sao?"
"Cậu ấy có khỏe không?"
"Cậu ấy không phải đã làm mẹ rồi chứ?"
Mọi người liên tiếp nghi vấn, khiến Đường Vi Hoàng choáng váng, nhất là câu hỏi cuối cùng của Quý Ương Tử, khiến da đầu cô tê dại một mảnh.
"Cậu ấy bây giờ đang làm quản lý của một công ty quảng cáo, cậu ấy cũng rất nhớ chúng ta, gần đây đang bận rộn một dự án quảng cáo, cho nên phải qua bận này mới có thể gặp mặt nhau được." Đường Vi Hoàng hiểu đạo lý thẳng thắn được khoan hồng, nhưng cô thực không có can đảm để nói rõ tình trạng hiện giờ của Hồng Hồng.
Mấy năm này, mấy người bọn họ hết lời oán giận Hồng Hồng, nếu bọn họ biết Hồng Hồng thay đổi thành người khác, sống cuộc sống của bà mẹ đơn thân, thù mới thêm hận cũ, cô khẳng định mấy người này không làm to chuyện mới lạ.
"Thật tốt! Vậy『 Nhóm cầu vồng 』chúng ta cuối cùng cũng được đoàn tụ!" Hạng Ưu Lam Một tiếng lưu loát lão luyện, “Hoàng Hoàng, thật không phải tớ đang nói..., tại sao bên cạnh đàn ông bên cạnh cậu lại gây phiền toái cho chúng ta đây?"
"Nào có? Ngoại trừ anh trai ở nước ngoài, còn có ai?" Đường Vi Hoàng không nhịn được chột dạ, nghiêng mắt nhìn Tất Hạnh Trừng đang ngồi bên kia, thấy sắc mặt cũng ngoài ý muốn, vô tội nhún vai, bày tỏ cô căn bản không nói một chữ.
"Cậu đừng có giả ngu! Chúng tớ biết hết rồi." Ban Ninh Lục khinh thường khoát khoát tay, "Tên đó trước kia hại Trừng Trừng rơi nước mắt nhiều như vậy, tên đàn ông của cậu còn lén đẩy Trừng Trừng vào hố lửa, thật là muốn đánh người!"
"Anh ta mới không phải là đàn ông của tớ." Đường Vi Hoàng buồn rầu nói.
"Lần này chúng ta cũng cần cảm ơn tên Vệ Hoàng Khải, nếu như anh ta không trong tình huống kia, đem trong Trừng Trừng tới một chỗ cùng người đàn ông kia, cũng sẽ không có kết cục hoàn mỹ như hiện tại." Quý Ương Tử nói một câu rất công bằng.
Tất Hạnh Trừng kinh ngạc ngoài ý muốn, cái kết cục cô không rõ ràng lắm, các cô ấy từ đâu biết được? Tiểu tử Thủy Tinh Cầu sao?
"Các cậu. . . . . ."
"Còn nhớ rõ ngày đó cậu khóc lóc rối rít xuất hiện tại buổi chụp hình, làm mọi người sợ hết hồn, chúng tớ chưa thấy cậu khóc thảm thiết đến vậy bao giờ, nếu không phải là cậu ngăn cản, nói không cùng người đàn ông kia có bất cứ quan hệ gì nữa, tớ cùng tiểu Lục đã sớm đi tìm tên kia cho hắn một trận rồi!" Sau một thời gian, bạo hỏa của Hạng Ưu Lam cao hơn một bậc.
"Đúng nha! Chuyện qua mấy ngày mới dám tới kể khổ với chúng tớ, tớ cảnh cáo cậu, nếu như lần này hòa hảo, tiểu tử Nhĩ Đông Thần kia lại bắt nạt cậu, cậu nhất định phải nói cho chúng tớ trước tiên có được không?" Ban Ninh Lục bộ dáng mài dao xoèn xoẹt, vẻ mặt lại hết sức bình tĩnh, mài đao hướng tới cô mà nói, đây là chuyện thường như cơm bữa.
"Nhưng tớ. . . . . ." Đương sự hiển nhiên vẫn không rõ tình trạng của tình hình.
"Được rồi! Cậu đừng xấu hổ, chúng tớ cũng đã xem ảnh chụp của cậu, tạm thời tin tưởng Nhĩ Đông Thần có thành ý với cậu!" Nói đến chỗ này, đánh bậy đánh bạ chuyện cũ, giống như không thể không có