XtGem Forum catalog
Bà Xã Nghịch Ngợm

Bà Xã Nghịch Ngợm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323254

Bình chọn: 10.00/10/325 lượt.

nh gia Nhĩ Đông Thần chỉ định hợp tác với chị, Đông Thần đó! Là nhiếp ảnh gia đẹp trai tiếng tăm lừng lẫy, Nhĩ Đông Thần đó!"

Lương Diệu Giai nhảy nhót quá chừng, đưa ánh mắt xem thường về phía Tiểu Ngụy, "Thật ngại quá! Cùng là nhiếp ảnh gia, tôi không đẹp trai, cũng không có nổi tiếng như vậy !" Tiểu Ngụy cúi đầu, thẳng thắn nói, hắn thực sự cũng rất sùng bái nhiếp ảnh gia được vinh danh quốc tế Nhĩ Đông Thần đó!!!!

"Đông Thần. . . . . ." Khóe miệng Tất hạnh Trừng vừa nhếch lên một đường cong, trong nháy mắt bỗng cứng đờ.

"Đúng rồi! Bao nhiêu người tha thiết ước mơ muốn trở thành tiêu điểm dưới ống kính của Nhĩ Đông Thần, Trừng Trừng, chị cũng rất kinh ngạc, rất hưng phấn phải không?" Lương Diệu Giai vui vẻ nhìn hai chữ "Đông Thần" trên tin nhắn, cô đang tưởng tượng ra dáng dấp Nhĩ Đông Thần chụp ảnh rất chuyên nghiệp, rất anh tuấn, cuốn hút.

Tất Hạnh Trừng không đáp lời, bề ngoài trông rất bình thản, nhưng trong lòng lại nhộn nhạo không yên; cố gắng kiên trì làm công việc này, cũng chỉ vì để một ngày nào đó người kia sẽ phải hối hận, khoảnh khắc này cô đã chờ mong từ rất lâu, đã có sự chuẩn bị về tâm lý, nhưng cô vẫn không nhịn được kinh ngạc.

Người đó không nghĩ tới việc trực tiếp chỉ định cô, là đã tính trước tới việc cô không dám đối mặt, vẫn không để cô vào mắt như trước sao?

Tất Hạnh Trừng vừa xoa xoa tay, chuẩn bị tinh thần để khiêu chiến, trong đầu suy nghĩ tới trường hợp sẽ xảy ra, nhưng trong lòng vẫn rất hồi hộp; cô bỗng nhiên không thể xác định được, suy cho cùng gặp lại người kia là đúng hay sai???

Trên bàn bày ra hàng loạt ảnh chụp, rất nhiều tạo hình khác nhau, phong cách khác nhau, nhân vật trong các bức ảnh đó đều cùng một người. Nhĩ Đông Thần nheo mắt lại, bỗng chốc cảm thấy phức tạp, rất khó tin tưởng người mẫu chụp ảnh này, với cô gái ôm máy ảnh chờ đợi cầu vồng xuất hiện là cùng một người.

Thân là chủ của công ty quản lý nghệ sĩ Châu Á nổi tiếng, Vệ Hoàng Khải rất ít khi tự mình ra mặt đàm phán công việc thay nghệ sĩ trong công ty, nhưng Tất Hạnh Trừng không giống với những người khác, anh sẽ rất cẩn thận trong việc lựa chọn công việc của cô, càng rất tôn trọng ý kiến của cô.

Nhiếp ảnh “vương” nổi tiếng thế giới chỉ định hợp tác với cô, công ty theo đó cũng được coi trọng them vài phần, sau khi được sự đồng ý của Tất Hạnh Trừng, anh lập tức mời luật sư sắp xếp một bản hợp đồng, hôm nay hai bên sẽ gặp nhau đàm phán, nên anh gặp Nhĩ Đông Thần đầu tiên.

Giới thiệu vắn tắt lý lịch của Tất Hạnh Trừng một cách máy móc, cùng với vài yêu cầu đặc biệt từ phía công ty , sau khi nói được một đoạn Vệ Hoàng Khải mới phát hiện, Nhĩ Đông Thần căn bản không có nghe anh nói, mà đang suy nghĩ cái gì đó đến mức mất hồn.

"Nhiếp ảnh Nhĩ! Có chuyện gì sao?" Vệ Hoàng Khải giơ tay quơ quơ trước mắt Nhĩ Đông Thần, động tác có vẻ bướng bỉnh, không người nào sẽ nghĩ đó là bộ dáng của ông chủ công ty nổi tiếng.

Nhĩ Đông Thần mới từ từ hồi phục tinh thần, nhanh chóng xin lỗi, "Thật xin lỗi, tôi vừa mới suy nghĩ về hướng phát triển phong cách chụp ảnh, mới thất lễ như vậy ."

"Không sao." Đối với đa số mọi người Vệ Hoàng Khải sẽ không câu nệ tiểu tiết , nhếch miệng khẽ cười, rất khó tin tưởng anh là người hết sức quan trọng "Tôi nghĩ, nếu anh và Trừng Trừng hợp tác, cô ấy còn có trình độ hiểu biết nhất định về phương diện này, tôi mới cẩn thận đề xuất mấy yêu cầu kia."

"Cẩn thận một chút luôn hữu ích mà ." Nhĩ Đông Thần khách sáo trả lời, anh không muốn biểu hiện quá mức thân tình với người mới gặp.

Từ xa xa một người phụ nữ đi tới, chiếc áo lông dày rộng rãi thoải mái, quần bò bó sát cơ thể cộng thêm đôi giày cao gót màu đen bóng, để lộ ra đường cong mê người, trên khuôn mặt đã bị che kín bới chiếc kính mát to chỉ chừa ra bờ môi mọng đỏ, người phụ nữ ấy lập tức trở thành tiêu điểm của quán cà phê.

Ban đầu Nhĩ Đông Thần căn bản cũng không nhận ra người phụ nữ đó là ai, người phụ nữ đó còn trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Vệ Hoàng Khải làm anh bán tín bán nghi, nhất là đối phương còn đeo kính mát to chỉ hở hai đường chân mày, càng khiến anh khó có thể tin nổi; tuy anh đã xem rất nhiều tạp chí có hình cô, nhưng tận mắt gặp vẫn rất rung động, trong trí nhớ của anh, hình ảnh của cô chỉ dừng lại ở chiếc áo thun với quần bò bình thường mà thôi.

Hoàn toàn lột xác. . . . . . Cụm từ đo dung để chỉ người phụ nữ trước mặt anh cũng không ngoa.

"Thật xin lỗi, tôi đã đến muộn?" Giọng cô trong vắt phát âm lưu loát, nghe rất có cá tính.

"Không có, không có, là tôi hẹn nhiếp ảnh Nhĩ tới trước một chút ." Đôi mắt Vệ Hoàng Khải nheo lại, nhanh chóng giải thích, giống như tất Hạnh Trừng mới là ông chủ vậy "Em có biết , mỗi lần anh phải trực tiếp đàm phán nhận công việc của em, Á Châu khó có cơ hội hợp tác với nhiếp ảnh gia nôit tiếng Nhĩ đây, dù nhiếp ảnh Nhĩ đây không để ý, nhưng nhất định anh phải tự ra mặt thể hiện sự tôn trọng với đối phương."

Khóe miệng Tất Hạnh Trừng khẽ nhếch lên, tựa tiếu phi tiếu, cô đương nhiên biết tại sao ông chủ thân ái của mình lại kính trọng cô tới ba phần, chỉ vì yêu ai yêu cả đường đ