Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Bà Xã Nghịch Ngợm

Bà Xã Nghịch Ngợm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323542

Bình chọn: 7.00/10/354 lượt.

Ban Ninh Lục cũng không phải nhân vật hô mưa gọi gió gì, vấn đề của cô rất thực tế.

"Thật như vậy, là vừa lúc mà!"

"Cùng nhau lâu ngày như vậy, không phải người ta vẫn nói Nhật cửu sinh tình sao, cậu đối với Nhĩ Đông Thần không có chút rung động hay cảm tình nào sao?" Đường Vi Hoàng hỏi.

Tiểu Lục cùng Vi Hoàng hôm nay hôm nay bị sao vậy, câu nào cũng nhắm vào cô? Hạng Ưu Lam lơ đãng liếc mắt một cái bộ dáng thâm trầm, rồi lại hốt hoảng cúi đầu giả bộ chỉnh lửa ở nồi lẩu.

"Rung động, có cảm tình?" Tất Hạnh Trừng cảm thấy phục trí tưởng tượng của cô nàng, "Không có !"

"Thật. . . . . . Không có sao?" Khiến mọi người ngoài ý muốn, lần này là Quý Ương Tử mở miệng.

Thầy bói thường bảo Quý Ương Tử thể chất kém cỏi, cô ấy không mở miệng thì thôi, nhưng khi nói ra một câu lập tức gây chấn động, mọi người lập tức im lặng, nín thở trầm ngâm chuẩn bị nghe giảng đạo.

Không biết vì sao, ở đáy mắt trong veo không thấy đáy kia, Tất Hạnh Trừng lại chợt nhớ về lời thề son sắt khi xưa..

Mặc dù là cùng một xã đoàn, nhưng cho đến khi có cơ hội nói chuyện phiếm chia sẻ, mới biết xã trưởng đối với chụp ảnh rất nhiệt huyết, tuyệt đối nhiệt tình không ít hơn cô, chẳng qua anh so với cô trầm ổn hơn mà thôi.

Nhớ Nhĩ Đông Thần nói qua, mỗi lần anh cầm máy chụp hình lên, tâm tình liền lắng đọng bình tĩnh, biết ngày sau đó mình có thể chụp được một hình ảnh đặc sắc, trái tim liền kích động không thôi, muốn khống chế phần này nhiệt tình, phải thật tỉnh táo, bởi vì chụp hình là một môn nghệ thuật rất nóng bỏng.

Mới mấy ngày ngắn ngủi, cô dôid với anh liền sinh ra cảm giác đồng cảm, khó trách mặc kệ anh làm ra vẻ mặt dịu dàng hay nghiêm túc, cũng có thể làm cho người ta điên cuồng; giống như tấm lòng với chụp hình làm cho người ta cảm động, Tất Hạnh Trừng rất rõ ràng Nhĩ Đông Thần có thành công như ngày hôm nay, không chỉ bởi vì là người kế thừa cho đại sư Trần Phong, mà còn bởi vì anh có ý tưởng, có kế hoạch nhất định, Nhĩ Đông Thần có thể biểu hiện nhã nhặn cũng có thể phúc hắc.

Cô không dám nói xã trưởng đã đến trình độ nào, nhưng đối với cô luôn phản đối hai nhân cách trong một con người mà nói, hôm nay cô hết sức tán dương. . . . . . Tất Hạnh Trừng chưa tính đây là có rung động, nhiều nhất chỉ là thưởng thức, nhiều hơn chút xíu sùng bái, vậy cũng chỉ có thể nói là giai nhân luyến tiếc anh hùng mà thôi!!

Cô vốn cho rằng chỉ gặp nhau một ngày, nhưng sau khi rửa ảnh xong, cùng xã trưởng thảo luận về ảnh, sau đó lại có cảm giác kích thích muốn chụp những tấm khác, cơ hồ là mấy ngày nay đều chạm mặt.

Anh thân thiết đưa đón cô, thân thiết chỉ bảo cô kỷ xảo chụp còn thiếu, khi cô không tìm được cảm giác chụp hình thì cho cô khích lệ, còn rất nhiều chi tiết nhỏ nữa không kể hết, khiến tính cẩu thả của cô, dường như bị thụ sủng nhược kinh ( được đối đãi một cách quá tốt đến hoang mang lo sợ)

Người nhà, bạn tốt, trừ trợ lý thân thiết phục vụ cô, cô cùng rất ít người gần gũi quá, cô cho rằng, xã trưởng đơn giản chỉ là một người rất thân thiện, không thể nào đối với cô có cảm giác, nhưng trái tim cô lại thình lình một trận cuồng loạn, cô không thể xác định nổi đáp án.

"Trừng Trừng, Trừng Trừng, cậu làm gì mà không trả lời hả? chột dạ rồi phải không?" Đường Vi Hoàng cười đến mập mờ.

"Tớ có cái gì sao? Tớ là không thèm để ý đến cậu." Tất hạnh trừng thản nhiên ăn một ngụm vanh cá lớn, canh nóng tới mức cô liên tục uống cốc nước lạnh trên bàn, nghe được mấy người bạn tốt đang cười trộm, không để cho bọn họ chèn ép được, cô quyết định chuyển sang chủ đề khác: "Vi Hoàng, anh cậu chết chưa?"

"Cậu không có việc gì lại nguyền rủa anh tớ hả!"

"Ai nói tớ không có việc gì nguyền rủa anh ta? Tớ rất nhớ Hồng Hồng, không phải cậu cũng nghĩ vậy sao, chúng ta là『hội cầu vồng 』 sao lại thiếu mất một mẩu? không phải do anh cậu làm hại sao!"

"Sáu người chúng ta không thể thường xuyên cùng nhau chụp hình, thật đáng tiếc!" Hạng Ưu Lam giết người ánh mắt phi thẳng về phía Vi Hoàng, khiên cô phải chịu đựng tạo nghiệt của anh hai!

"Không biết 『 Hội cầu vồng 』 Chúng ta có cơ hội tụ họp hoàn chỉnh không?" Ban Ninh Lục từ từ thở dài.

Người ta nói tự gây nghiệt thì không thể sống, Đường Vi Hoàng lắc lắc khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, bộ dáng uất ức, "Các cậu không nên như vậy! Tớ cũng rất muốn Hồng Hồng, huống chi đó là anh hai tớ, tớ cũng chẳng dễ chịu gì."

"Sớm biết như thế, ban đầu cần gì phải như vậy?" Hỏa khí bốc lên ngùn ngụt,giọng điệu Hạng Ưu Lam rõ ràng đã hòa hoãn đi nhiều, cô cũng biết Vi Hoàng cũng khổ sở, dù sao hắn cũng hại họ mất đi một người chị em thân thiết, thật sự rất khó tha thứ cho hắn.

Bây giờ tiêu điểm không dừng ở trên người mình, lúc này Tất hạnh Trừng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, mặc dù là vì để cho mọi người dời đi sự chú ý, nhưng cô thực sự rất nhớ An Thiểu Hồng.

Mấy tháng nữa là tốt nghiệp, không biết hiện tai Hồng Hồng có sống tốt không? Hồng Hồng là người từng trải trong chuyện tình cảm, nếu như Hồng Hồng ở đây, chắc chắn sẽ không giống như mấy người đang ở đây ồn ào, nói không chừng có thể chấn an tâm tình đang hoả