không có cũng không sao, nước mắt liền không giữ được rơi xuống.
Chắc là cô tự mình đa tình, giống như là một người ngốc, mới mấy ngày không thấy anh, cứ như vậy nhớ anh điên cuồng, cái gì cũng không thể làm, cả ngay tâm trạng cũng không yên, không biết phải làm sao cho đúng........
"Phán Phán.......". Nhìn thấy nước mắt của cô, mặt nạ lạnh lùng của anh lập tức bị phá hủy.
Mang theo sự đau lòng cùng sự không thể tha thứ, Tập Phi lấy tay ôm Phán Phán vào lòng, ôm chặt cô, dùng sức giống như là muốn cô tiến vào người anh.
"Rất xin lỗi, rất xin lỗi, anh không biết em sẽ khổ sở như vậy, không biết việc anh xem nhẹ em lại làm em bất an. Rất xin lỗi, tha thứ cho anh."
Tập Phi thấp giọng không ngừng nói xin lỗi bên tai cô, thấy nước mắt của cô, tim anh cảm thấy co lại thành một khối.
Nhắm chặt hai mắt, Phán Phán ở trong lòng anh khóc lớn, đem ủy khuất của mấy ngày qua, tất cả đều bộc phát ra ngoài.
Cô vươn tay, ôm chặt thắt lưng anh.
"Anh trai xấu, không cần không để ý tới Phán Phán, không thấy được anh, Phán Phán thấy rất sợ, rất sợ..........."
Loại cảm giác này không cần một lần nữa xuất hiện, khổ lắm, đau lắm, rất đau.
Cô cảm thấy lòng của cô rất đau, loại cảm thụ xa lạ này, làm cô sợ hãi, khiến cho cô luống cuống, lại không biết phải làm thế nào cho đúng.
"Được, thực xin lỗi, anh.........anh sẽ không làm như vậy nữa, đừng khóc."
Giờ phút này, anh ôm chặt lấy cô, không phải dùng thân phận là anh trai, mà là dùng thân phận của một chàng trai yêu cô gái đang ở trong lòng mình.
Đây là lần đầu tiên, cũng sẽ là lần cuối cùng.......
Nghĩ kỹ, Tập Phi đưa ra một quyết định đau khổ ở trong lòng.
Anh muốn vứt bỏ tình cảm đối với cô, cả đời này, anh chỉ có thể làm anh trai của cô-------------
****************************************
Sáng sớm ngày chủ nhật, Phán Phán thức dậy, lập tức thay một bộ đồ thoải mái, tâm tình vui vẻ ngâm nga bài hát, từ lầu hai chạy xuống phòng bếp dưới nhà.
Mỗi khi đến ngày nghỉ, cô có thói quen chạy qua nhà của Tập Phi, hôm nay đương nhiên là không có ngoại lệ.
Huống chi, hai người thật vất vả mới làm hòa với nhau như lúc đầu! Cô đương nhiên càng muốn đi tìm Tập Phi.
Sau khi đem bữa sáng giải quyết, vốn định đi qua nhà Tập Phi ở cách vách, không nghĩ lại thấy ba mẹ hai nhà đang ngồi ở phòng khách.
"Ba, mẹ, ba nuôi, mẹ nuôi, buổi sáng tốt lành."
"Phán Phán. Con dậy rồi! Đến đây, đến ngồi cạnh mẹ nuôi nào."
Ngụy Cận cười cười vẫy tay với Phán Phán, trong mắt hiện ra ánh sáng khác thường.
"Ba mẹ đang nói chuyện gì vậy?" Phán Phán khó hiểu nhìn bốn người, cảm thấy không khí hôm nay không được bình thường, không giống với mọi ngày.
"Không có gì......." Mặc dù ngoài miệng nói như vậy, nhưng Ngụy Cận lại chăm chú nhìn Phán Phán, trong đầu hình như có mục đích gì đó.
"Mẹ nuôi à..........mẹ tại sao lại nhìn con như vậy?" Phán Phán bị Ngụy Cần nhìn đến mức khiến cô cảm thấy không được tự nhiên, vội vàng cúi đầu nhìn khắp người mình, có chỗ nào lạ sao, cô sờ sờ mặt, trên mặt cô dính cái gì sao?
"À? Ách......không có gì! Mẹ nuôi chính là cảm thấy con gái nuôi của mẹ đã trở nên xinh đẹp động lòng người, thật sự đã trở thành cô gái mười tám tuổi xinh đẹp. Hahaha......." Ngụy Cận cười mất tự nhiên vỗ nhẹ bả vai của cô.
"Đúng không?" Ngẩn đầu, Phán Phán nghi hoặc nhìn Ngụy Cận, cảm giác thấy hôm nay mẹ nuôi có chút là lạ.
"Kiến Phong, tôi nói này, bốn người già chúng ta không hỏi ý kiến của Tập Phi và Phán Phán, liền quyết định như vậy, tựa hồ không ổn." Sở Dụ Sinh đột nhiên nói, lộ ra vẻ mặt không đồng ý.
"Đúng vậy a, đúng vậy a." Chung Di vội vàng phụ họa lời nói của chồng.
"Phán Phán hiện tai mới có mười chín tuổi, Tập Phi cũng vừa mới có hai mươi hai tuổi, tựa hồ còn quá sớm. Tôi nghĩ chúng ta vẫn nên chờ Phán Phán tốt nghiệp đại học, sự nghiệp của Tập Phi ổn định rồi hãy quyết định đi."
"Ai u! Tôi nói này tiểu Di, hai gia đình chúng ta tình cảm tốt như vậy, sớm muộn cũng thành một nhà, thân lại càng thêm thân. Nói tiếp, quyết định như vậy không có gì không ổn, Phán Phán cũng chỉ là chuyển từ nơi này sang cách vách, cũng không có gì khác biệt lắm mà!" Ngụy Cận cố gắng thuyết phục Chung Di.
Chuyện thân càng thêm thân làm bà hứng thú, hi vọng là sớm có ngày mang con dâu xinh đẹp tiến vào nhà, bà sẽ sớm trở thành bà nội, haha.
Tuy rằng bà hiểu được bạn tốt của mình, muốn giữ con gái bên cạnh mình lâu hơn một chút, nhưng là, sau khi Phán Phán kết hôn thì cũng ở cách vách mà thôi, cũng không phải rất xa, nếu muốn tìm Phán Phán, hai người bọn họ chỉ cần đi qua vài bước là có thể nhìn thấy người.
"Nhưng là......" Chung Di vẫn còn điều muốn nói.
"Đừng nhưng là, liền quyết định như vậy đi." Ngụy Cận cầm chặt tay Chung Di, trên mặt ngập tràn sự kiên quyết.
"Đúng vậy a! Dụ Sinh, tiểu Di, chẳng lẽ hai ngươi chưa nghe qua đạo lý thành gia lập nghiệp sao? Trước tiên thành gia, như vậy nam nhân mới có lòng chung thủy, mới cố gắng lập nghiệp. Nhớ năm đó, hai chúng ta vừa mới tốt nghiệp đại học liền cưới ngay hai người vợ xinh đẹp sao? Hiện tại ông nhìn chúng ta xem, sự nghiệp phát tr