rừng rậm.”
“Cậu cũng hiểu được?” Trình Chính Khôi càng thêm đắc ý.
“uh, chỉ tiếc vì sao lại để cậu khai quật trước, hôm nay đổi lại là tớ, tớ cũng
sẽ cam nguyện buông tha cho cả khu rừng rậm.” Cổ Việt Di tươi cười bằng lòng
nói.
Trình Chính Khôi nghe bạn tốt ca ngợi, không kìm được cười ha ha, “May mắn là
tớ phát hiện trước, nếu cho cậu phát hiện trước, không phải tớ chỉ có thể
giương mắt nhìn thôi sao.” Anh ôm bả vai Cổ Việt Di, “Đi thôi, đến phòng khách
ngủ một đêm, ngày mai đi ra sân đánh gôn.”
“Có thể thì có thể, nhưng tớ không mang theo trang bị.” Cổ Việt Di vẫn đang thử
từ chối.
“Gậy đánh gôn tớ cho cậu mượn một bộ, về phần giày, quần áo...” Trình Chính
Khôi hắc hắc cười mỉa hai tiếng, ngón tay chỉ ra sau xe Cổ Việt Di, “Ở đó có.”
Cổ Việt Di lộ ra vẻ mặt bị đánh bại, “Thực phục cậu, ngay cả việc này cậu cũng
biết.”
“Cái này gọi là biết người biết ta, ai bảo cậu là bạn tốt nhất của tớ.” Trình
Chính Khôi nửa ép nửa ôm kiên quyết kéo Cổ Việt Di đi lên lầu hai.
Anh mở cửa phòng khách ra, “Không có người làm phiền cậu, nghỉ ngơi cho tốt
đi.”
Cổ Việt Di không thể từ chối ý tốt của anh, vì thế đi vào phòng khách, “Cảm ơn,
ngày mai gặp.”
“Ngày mai gặp.” Trình Chính Khôi nhẹ nhàng đóng cửa phòng.
Cổ Việt Di đi vào phòng, đèn cũng không mở lập tức đi lại giường, cởi quần áo,
cả người trần trụi chui vào trong chăn.
Huyên náo cả ngày, hao phí sức lực, Cổ Việt Di ở trong chăn, nhanh chóng chìm
vào mộng đẹp.
Trong mơ, anh cảm thấy một cái gì đó mềm nhũn dựa vào
người anh, cảm giác mềm mại như tơ làm cho anh cảm thấy thật thoải mái, anh rất
tự nhiên ôm thứ này vào trong ngực.
Sáng sớm hôm sau, Trình Chính Khôi đẩy cửa phòng không khóa, “Thức dậy chưa?”
Đột nhiên thấy cảnh tượng Cổ Việt Di cả người trần trụi ôm Kim Bối Nhi, hai
người ngủ say sưa, Trình Chính Khôi sợ tới mức mở to mắt. ‘’Việt Di! Bối Nhi!
Hai người đang làm cái gì?”
Một tiếng gầm gừ như sư tử rống, sấm sét đánh xuống, Cổ Việt Di và Kim Bối Nhi
từ trong giấc ngủ bừng tỉnh dậy.
Kim Bối Nhi xoa hai mắt nhập nhèm, há mồm ngáp một cái lớn. “Chuyện gì?”
Cổ Việt Di vươn hai tay về phía trước duỗi thân, “Chuyện gì?”
Hai người cùng nói ra thắc mắc, đồng thời nghe thấy một giọng nói khác bên
cạnh, không khỏi kinh ngạc quay đầu hai mặt nhìn nhau.
“Như thế nào là chú?” Kim Bối Nhi mở to mắt la lên.
“Như thế nào là cô?” Cổ Việt Di cùng lúc đó cũng kinh ngạc hỏi.
Trên mặt hai người lộ ra vẻ khiếp sợ nhìn Trình Chính Khôi trợn mắt há hốc mồm,
“Tôi đang muốn hỏi hai người làm sao có thể ở cùng nhau, lại ngủ cùng một
giường!”
Ngủ cùng một giường?
Những lời này đem tâm trí hai người kéo về, Kim Bối Nhi một tay bắt lấy chăn,
một tay chỉ vào Cổ Việt Di, kinh ngạc sợ hãi mở to mắt. “Chú làm sao có thể ngủ
bên cạnh tôi?” Đột nhiên sợ hãi kêu một tiếng, “A... Chú không có mặc quần áo!”
Cổ Việt Di trừng mắt lớn, hai tay để ở trước ngực, tức giận cười lạnh, “Tôi có
thói quen ngủ trần (ngủ
không mặc đồ).”
“Ngủ trần?” Kim Bối Nhi không tin tựa đầu nhìn vào trong chăn thấy anh thật sự
trần như nhộng, sau khi điều tra rõ chân tướng, Kim Bối Nhi lại phát ra một
tiếng kêu sợ hãi vang trời.
Dưới lầu Trịnh Vũ Hi nghe thấy, sắc mặt hoang mang vọt vào phòng khách, “Xảy ra
chuyện gì?” Hai mắt lo sợ không yên nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, chấn động
cô ngã vào người Trình Chính Khôi, ngón tay chỉ Cổ Việt Di và Kim Bối Nhi ở
trên giường.
“Đây, đây, đây, đây... Là chuyện gì xảy ra?”
Trình Chính Khôi vội vàng đỡ lấy bà xã đã bị hoảng sợ, nhất thời đầu óc một
chút cũng không rõ tình huống hỗn loạn trước mắt này.
“Anh cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.”
Cổ Việt Di cùng Kim Bối Nhi dựa lưng vào ghế ngồi ở
phòng khách, giống như tội phạm bị thẩm vấn.
Trình Chính Khôi cùng Trịnh Vũ Hi vai kề vai nhìn hai người trước mắt, vạn lần
cũng không nghĩ rằng sau vũ hội rừng rực ngày hôm qua, lại gặp phải phiền toái
khiến cho người ta không biết làm sao.
“Ông xã, việc này nên xử lý như thế nào?” vẻ mặt Trịnh Vũ Hi bối rối, không
biết làm sao nhìn Trình Chính Khôi bên cạnh.
“Anh cũng không biết nên làm sao bây giờ?” Trình Chính Khôi thật sự khổ sở
không nghĩ được cách giải quyết.
“Việc này nếu truyền ra ngoài, tương lai Bối Nhi làm sao nhìn mặt người khác?
Nó chỉ có mười chín tuổi...” Trịnh Vũ Hi thấp thỏm lo âu lắc đầu mạnh.
Chị họ lo lắng cho cô? Việc này có cái gì phải lo lắng?
Kim Bối Nhi xoay đầu nhìn Trịnh Vũ Hi, hồn nhiên nói: “Chỉ cần mọi người không
nói ra ngoài, sẽ không có việc gì.”
Trịnh Vũ Hi tức giận trừng mắt nhìn Kim Bối Nhi quá ngây thơ, “Em nghĩ rằng
chúng ta không nói ra thì sẽ không sao? Em có thấy bốn phía trong phòng có bao
nhiêu người không?”
“Không phải chúng ta bốn...” Kim Bối Nhi thật sự nhìn bốn phía, trong nháy mắt
trợn to ánh mắt kinh ngạc.
Cô nhìn thấy xung quanh đâu chỉ có bốn người bọn họ, trước mắt có hai người
hầu, bên cửa sổ sát đất ngoài biệt thự còn có vài người...
Trời ạ, trong nhà này thật ra có bao nhiêu người hầu?
Trịnh Vũ Hi nhìn Kim Bối Nhi sững sờ, bất đắc dĩ chỉ có
