XtGem Forum catalog
Ba Ngày

Ba Ngày

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321685

Bình chọn: 9.00/10/168 lượt.

ưng người ở trước mắt này không như những gì cô tưởng.

Cô cắn răng nhào về phía cửa, hành động quá đột ngột, anh ta lại không có đề phòng, cũng không thể ngăn cản, cô nhanh nhẹn mở nắm cửa, ánh sáng thiên nhiên đập vào trước mặt, cô hoảng hốt nhận ra bên phải có cửa sổ, nguồn sáng đến từ nơi đó, cô giống như một con bướm gãy cánh, liều mình vùng vẫy cái cánh còn lại, muốn vượt qua núi cao, bay qua sông ngòi, hướng đến nơi tự do trong nỗi khát vọng…

“Phịch ——” một tiếng trầm đục vang lên từ phía sau, thân thể cô cũng thuận theo sự rung động, cô dừng lại, ngạc nhiên cúi đầu, thấy máu từ trong ngực mình chảy ra, đỏ tươi, cực kỳ giống màu vẽ khi cô dùng vẽ tranh ở trường.

Cô rốt cục nếm được mùi vị viên đạn xuyên qua người, trong nháy mắt, không đau đớn, giống như chỉ bị một bàn tay nhỏ bé cứng rắn nhẹ nhàng đẩy một phen.

Nhưng cô đứng bên cạnh vách núi, cú đẩy này đủ để khiến cô tan xương nát thịt!

Cô chầm chậm ngoảnh đầu lại, thấy anh ta cầm súng đứng trong phòng, khuôn mặt tái nhợt vô sắc, trong đôi mắt ẩn chứa sự khẩn trương được kiềm nén.

Cô hé miệng, thật muốn hỏi anh ta một câu, “Anh có hối hận không?”

Đau đớn bỗng nhiên ập đến, cô chưa nói được ra khỏi miệng liền mềm nhũn ngã xuống. Trong tầm mắt, cô lờ mờ thấy anh ta vứt súng đi, rồi dường như chạy về phía cô.

“Anh ta nhất định hối hận nhỉ.” Cô mông lung suy nghĩ, “Dù chỉ là một chút.”

Cuối cùng cô không thể bước ra khỏi căn phòng này.

Cô cảm thấy cơ thể mình càng ngày càng nhẹ, giống như bọt biển yếu ớt, chậm rãi dâng lên về phía trước. Cô có thể cảm nhận ánh sáng dần phai mờ từng chút một, như bị vật gì hút vào, cho đến cuối cùng, hoá thành bóng tối vô hạn.

Cô ở trong một mảnh bồng bềnh tối tăm thật lâu, rốt cuộc nhìn thấy ánh sáng lần nữa, ánh sáng chói mắt, cô phải dùng tay che đôi mắt.

Sau đó, cô tỉnh lại.

Chiếu vào tầm mắt là một mảnh trắng xoá.

Đây là đâu? Ký ức cô mơ hồ.

Cô không phải là đã chết rồi sao? Chẳng lẽ cô đã tới địa phủ? Nhưng vì sao khắp nơi đều có màu trắng sáng tỏ, hơn nữa cũng không có Diêm La và quỷ sứ nha!

Cô phát hiện chính mình còn có thể động đậy, cô ngọ nguậy ngồi dậy, lồng ngực lập tức đau đớn như xé rách, cô thở hổn hển, bất đắc dĩ nằm xuống.

Có tiếng chuông trong trẻo vang lên bên tai, trong giây lát, một y tá mặt mũi xinh xắn chạy tới.

“A! Cô Lâm, rốt cuộc cô tỉnh lại rồi!”

Cô Lâm?!

Cô hồ đồ nhìn y tá cấp bách tiến đến, cảm giác mình đang nằm mơ, cô chưa từng có họ Lâm.

“Đây là đâu?” Cô hỏi.

“Bệnh viện đấy.” Y tá cười mỉm.

“Làm sao tôi đến đây?” Cô cảm thấy đau đầu.

“Có một vị tiên sinh đưa cô đến.”

Cô ngơ ngác một chút, “Người đó đâu?”

“Đã đi rồi, nói là có việc bận —— đến đây, tôi đo nhiệt độ cho cô.”

Nhiệt kế đặt dưới đầu lưỡi, cảm xúc lạnh lẽo đem cô ngẩn ngơ từ cảnh trong mơ mà quay về hiện thực.

Cảm giác này cùng với lần đến bệnh viện khám bệnh rất giống nhau, hoàn toàn không như giả dối. Nói như vậy, cô vẫn còn sống.

Là anh ta cứu cô ư?

Y tá ghi số liệu kiểm tra thân thể của cô vào bản ghi chép, tươi cười khả ái dặn dò, “Cô nằm trước, tôi đi gọi bác sĩ lại đây.”

Cô nằm đây đã nửa tháng.

Trong thời gian này, cô vẫn ở trong phòng bệnh độc lập, có bác sĩ và y tá riêng chăm sóc cô, bọn họ chưa bao giờ hỏi cô vấn đề nhạy cảm, thỉnh thoảng cô nghi ngờ hỏi bọn họ, nhưng đáp án không hoàn hảo, đơn giản không hề nhiều lời.

Chỉ cần còn sống, còn có hy vọng. Cô nhớ lại lời anh ta nói, cô tin, cuối cùng có một ngày, anh ta sẽ xuất hiện trước mặt cô, nói tất cả với cô.

Bệnh viện ở cạnh biển, từ phòng bệnh của cô nhìn ra ngoài thì có thể trông thấy nước biển xanh lam, nối tiếp với phía chân trời ở xa xa.

Du khách ở bờ biển rất thưa thớt, bên ngoài yên tĩnh, là chỗ cô thích.

Đợi đến lúc cô có thể xuống giường đi lại, anh ta đến đây.

Anh ta đứng dưới tàng cây bạch quả ở trong bệnh viện, giẫm lên lá rụng màu vàng khắp nơi trên mặt đất, mà cô ngồi tại hàng ghế dài cách anh ta ba mét, đưa lưng về phía anh ta.

Cô như đột nhiên nhận được sự cảm ứng mà ngoảnh đầu lại, rồi cô thấy anh ta. Anh vẫn mặc chiếc áo khoác ca rô màu xám đậm, cằm có nhiều râu hơn một chút, môi nhếch lên.

Cô đứng lên, đi qua, “Tôi vẫn còn sống.”

Cô ngẩng mặt nhìn về phía anh, “Là sai lầm của anh…hay là cố ý?”

“Tôi phạm vào một sai lầm.” Anh cúi đầu đối diện cô.

“Cái gì?”

“Trước khi làm việc, tôi chưa bao giờ nói chuyện với đối phương.”

Cô khẽ cười lên, “Sợ không xuống tay được ư?”

“Có lẽ vậy.”

“Thế thì, vì sao anh nói chuyện với tôi, vì sao không giết tôi?”

Anh đút hai tay vào túi quần, ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm, thật lâu sau mới trả lời cô, “Em có tín ngưỡng, tôi không giết người có tín ngưỡng.”

“Tôi? Tín ngưỡng gì?” Cô cười ngỡ ngàng.

Tần mắt anh một lần nữa chuyển sang mặt cô, “Từ đầu đến cuối em vẫn không tin tôi sẽ giết em.”

Cô bật cười, trong ánh mắt tràn ngập sự cảm kích, “Cám ơn anh!”

Đây là lời cô vẫn muốn nói với anh, không chỉ bởi vì anh cứu cô. Cô tuyệt vọng đối với thế giới này, cho đến khi gặp anh, cô đem hy vọng mỏng manh này gởi gắm trên người anh, mà cuối cùng, cô nhận được đáp án hoàn