Duy đưa mắt nhìn một hồi, mà cô cũng phát hiện cậu dần dần cao hơn, thời kỳ trưởng thành vóc người cao gầy trở nên to lớn cao ngất. Cô mỉm cười, lúc này luôn có một loại cảm giác ngọt ngào, ngứa ngáy, tinh tế lan toả. Thư Duy bây giờ để tóc ngắn, lông mi sơ lãng, lông mày dài mảnh không cần vuốt lại vẫn đen bóng nhếch lên. Cho dù là cả khoa Trung văn, cũng còn ai nói có thể nói, Thư Duy có một đôi lông mày viễn sơn đây!
Thư Duy vòng qua tòa nhà Bắc Đại, tuyết bao trùm sân cỏ, cây tùng bách tản ra hương thơm mát lạnh trầm trầm.
“Lâm Tĩnh hòa!” Thanh âm giòn sáng cất lên.
Trái tim Thư Duy nháy động. Sân bóng rổ, dưới ngọn đèn đường là hai người đang đứng.
“Lâm Tĩnh Hòa, mình tới tìm bạn mấy lần, đều không gặp.” Thanh âm giòn sáng mà chắc nịch, là Phương Đinh, cô cũng đi học trong thành phố này, kiêm làm ở đài truyền hình, rất có tiếng ở các trường cao đẳng.
Vẫn là gương mặt trong sáng, trán rộng, ánh mắt tinh tế, tóc xoăn tự nhiên xõa ngang vai. Cô vẫn đẹp như xưa vậy.
“Mới vừa rồi mình ở trong thư viện.”
“Bạn luôn cố ý tránh mình.”
“Không thể nào. Bạn không nhìn thấy mình?”
“Không quan trọng nữa. Lâm Tĩnh Hòa, mình vẫn muốn làm bạn gái của bạn.”
Phương Đinh ngang ngược nhìn thẳng vào cậu. Cô vĩnh viễn mang một dáng vẻ sẵn sàng như vậy, dũng cảm tiến tới, vĩnh viễn cũng không như đưa đám.
Lâm Tĩnh Hòa nhàn nhạt cười một tiếng, nói: “Không được.”
A, cậu đã học xong cách mỉm cười rồi cơ đấy. Cậu vỗ vai Phương Đinh, nói: “Mình đưa bạn về.”
Phương Đinh nhướng mày, híp mắt, nhìn cậu một hồi, nói:”Không cần. Lâm Tĩnh Hòa, vậy Sayonara (tạm biệt).”
“Sayonara.”
Dưới ngọn đèn đường chỉ còn một bóng dáng hai tay để trong túi quần, đứng yên , bóng dáng một người khác càng lúc càng xa.
Thư Duy núp ở phía sau gốc tùng bách, nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới âm thầm buồn bực: Từ lúc nào mình đã ngừng thở khó nén rồi? Lâm Tĩnh Hòa đột nhiên hướng cô đi tới, cô chợt khẩn trương vô cùng, tay cứng đờ, sách đang ôm trong ngực “Rầm” một cái toàn bộ rớt xuống. Thư Duy ngơ ngác ngây ngốc tại chỗ, nhìn Lâm Tĩnh Hòa từ từ đến gần, nhặt lên từng quyển sách một, phủi sạch sẽ tuyết bám bên trên, sắp xếp cẩn thận, giao lại cho cô.
“Cám ơn cậu, Lâm Tĩnh Hòa.”
“Đừng khách sáo. Lông mày viễn sơn, Thư Duy.”
Cô sửng sốt, ngẩng đầu lên đã thấy Lâm Tĩnh Hòa xoay người rời đi, cùng với khóe miệng mơ hồ lưu lại một nụ cười nhẹ.
Lông mày viễn sơn Thư Duy, lông mày viễn sơn Thư Duy. Cô chợt đuổi theo: “Lâm Tĩnh Hòa!”
Cậu xoay người, cười nói:”Chạy như vậy, cẩn thận lại ngã nhào.”
“Khi đó chỉ có cậu không quay đầu nhìn mình.” Cô phảng phất lần đầu đứng ngay sau lưng cậu, gần như vậy, ngửi cả thấy được trên người cậu một hương vị nồng đậm, ấm áp mà thanh khiết.
“Lúc nào?” Cậu lại đút hai tay trong túi, a, là tư thế quen thuộc.
“Lông mi viễn sơn…” Cô ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn cậu.
“A, là khi đó.” Chàng trai như ánh mặt trời ấy thần sắc chợt có chút nhăn nhó, nói chuyện cũng hơi có vẻ cà lăm,”Mình. . . Mình lúc ấy. . . Đang làm gì mình cũng không nhớ.” Đối với sự nhanh trí của mình rất đắc ý, Lâm Tĩnh Hòa thầm nở nụ cười, đôi môi đẹp mắt, mê người nhếch lên. Thư Duy cảm thấy mình thật khờ, ngu cực kỳ, cô nhìn cậu, đi theo cậu cùng nhau ha ha cười, càng cười, bi thương càng từ đáy lòng nhói khắp người.
Từ đêm đó đến khi tốt nghiệp, cô không còn đi xem cậu chơi bóng rổ nữa.
Sau khi tốt nghiệp Thư Duy ở lại thành phố làm một ký giả, Lâm Tĩnh Hòa thì cự tuyệt lời đề nghị của Bắc Phương – một công ty lớn, cũng ở lại thành phố này chuẩn bị bắt đầu gây dựng sự nghiệp. Phương Đinh xuôi nam, làm VJ ở một đài truyền hình nổi tiếng, rất tự nhiên mà xinh đẹp. Thư Duy thỉnh thoảng nhìn thấy cô trên ti vi, cô nghĩ chắc Lâm Tĩnh Hòa cũng vậy.
Sáng sớm một ngày thứ hai, trời trong xanh, Thư Duy chạy tới tham gia lễ khai trương của một công ty quảng cáo, vốn chỉ là thành lập một công ty quảng cáo bình thường vậy mà người bên đó lại yêu cầu hẳn Bộ thông tin của tỉnh đến lấy tin, không thèm quan tâm đến chi phí.
Thư Duy vẫn mang hàng lông mày dài mảnh như trước đây, cuộc sống bình thản nhàn nhạt, chẳng qua là mái tóc đã dài có thể tung bay như tơ lụa trong gió ấm phương nam, nhẹ nhàng tinh nghịch vắt qua bả vai. Từ trung học đến đại học, không ai để ý tới hàng mi viễn sơn thanh tú sáng sủa của Thư Duy, trừ Lâm Tĩnh hòa.
Thư Duy nhận được tờ chương trình ở bên ngoài hội trường, phía trên có in ba chữ to: Lâm Tĩnh Hòa. Thư Duy nắm chặt tờ chương trình, ngơ ngác đứng một hồi, rốt cục cười, nụ cười kia từ đáy lòng tràn ra, không cách nào che giấu, một khắc kia Thư Duy đã hiểu, mình đã nhớ anh đến nhường nào, cuộc sống buồn tẻ như vậy, thì ra chỉ là vì còn chờ một người.
Không thể nghi ngờ Lâm Tĩnh Hòa rất chói sáng, Thư Duy thầm nghĩ: thì ra một người đàn ông cũng có thể nhìn đẹp như vậy, bả vai rộng rãi, hai chân thon dài, ánh mắt nóng rực, nụ cười thành khẩn. Thư Duy nhìn anh, khiến anh cảm thấy kiêu ngạo. Ánh mắt của anh xẹt qua cô, đột nhiên đốt sáng lên, dừng lại trên người cô một hồi, thanh âm vi diệu bồng bột, cô có thể