XtGem Forum catalog
Anh Là Của Em

Anh Là Của Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324091

Bình chọn: 8.00/10/409 lượt.

ông ta còn một

người đó là William, nó vô tình ngạc nhiên về điều này và không chỉ mình nó mà các cổ đông khác đều lộ doc vẻ ngạc nhiên trên khuôn mặt. Nhận

thấy điều đó chut tịch tập đoàn K&Q nói luôn:

- Kể từ ngày hôm nay tôi chính thức nhượng 5% cổ phần của tôi cho con

trai tôi và cũng từ ngay hôm nay con trai tôi chính thức trở thành giám

đốc điều hành tập đoàn K&Q.

Bây giờ thì nét ngạc nhiên của nó cũng lộ dõ trên mặt. Trong căn phòng nổi lên những tiếng xì xào của các cổ đông:

- Ở đây đâu phải trại trẻ cơ chứ. Một đứa chưa đủ rồi lại còn cho thêm vào.

- William còn quá trẻ deuddieeeuf hành 1 tập đoàn lớn nhwu vậy liệu nợi ích của chúng ta có được đảm bảo không?

Đáp lại tấp cả những câu nói đó William chỉ minr cười kỉnh kỉnh một cách đầy kiêu ngạo và khách khí.

- Yêu cầu các vị trật tự chúng ta bắt đầu cuộc họp. - Chủ tịch tập đoàn K&Q lên tiếng.

Chán ngắt là 2 từ duy nhất để nó tả về cuộc họp này. Nó cũng đã hiểu tại sao mà ông nó rất ít khi đi họp cổ đông. Doanh thu vẫn tăng đều, quyền

lợi cổ đông vẫn được đảm bảo đó là tất cả những gì mà cuộc họp diễn ra

trong 2 tiếng. Đến khi chut tịch tập đoàn K&Q tuyên bố cuộc họp kết

thúc nó nwhu chút được ngánh nặng. Vừa da khỏi phòng họp Jessica chạy

đến hỏi nó:

- Mọi chuyện tốt đpẹ chứ?

- Rất tốt là đằng khác. - Nói xong nó quay ra hỏi nhân viên ở đó:

- Phòng của tân giám đốc điều hành ở đâu? Dẫn tôi tới đó.

Anh ta dẫn nó đi lòng vòng qua mấy hành lang lìn mới tới nơi. Nó quay ra nói với Jesscaa:

- Chị đợi em ngoài này.

Nó không thèm ngõ cừa mà cứ lẳng lặng bước vào.

- Wow.

William ngửng lên nhìn nó rồi lại cầm ly rượu lên.

- Anh húa là không uống rượu cơ mà.

- Anh hứa không uống rượu chứ có hứa không uống vào lúc nào đâu.

Nó cau mày khó chịu. Bước tới bàn làm việc của William nó nhấc chiếc

biển lên xem tỏ ý diễu cợt dồi ngồi lên bàn ngay trước mặt William.

- Anh không có thời gian chơi đùa với em đâu.

- Em có đùa với anh đâu. - Nó cúi sát xuống thì thầm vào tai William.

- Nếu em không muốn đùa thì đến đây làm gì?

- Em chỉ muốn chắc chắc rằng anh là của em. Đơn giản vậy thôi.

- Anh công nhận rằng em rất biết dùng thủ đoạn.

- Đó không gọi là thủ đoạn mà gọi là trí thông minh.

William cười nhếch mép với nó. Điều đó làm nso khó chịu:

- Anh biết dõ mà 10% dù có nhỏ nhưng cũng có thể quyết định ai là chủ

tịch tập đoàn đấy. Nhưng em chắc ông sẽ cho em 10% này. Vì vậy nếu anh

muốn em để anh yên thì anh ầu hôn em đi.

- Nếu anh không cầu hôn em thì sao?

- Thì em đành đem bán chỗ cổ phần đó cho cổ đông lớn thứ 2 ở đây vậy, biết làm sao được bây giờ.

- Không ngờ lời cầu hôn của anh đáng giá như vậy. Nếu thế thì anh sẽ cầu hôn em rồi sau khi làm đáng cười chúng ta sẽ li hôn. - Nói xong William lại cười kinh kỉnh còn nó thì đỏ bừng mặt vì tức giận.

- Sao anh cứ...

Nó chưa kịp nói tiếp thì đã bị William túm cổ áo kéo lại ngần và Kiss.

Cái kiss này quá bất ngờ với nó, khoảng 5 phút sau thì nó không thể chịu được nữa, môi nó chảy máu, William cắn môi nó. Nó dùng hết sức đẩy mạnh William ra.

- Anh xin lỗi em đi.

William nhìn nó mỉn cười và lắc đầu.

- Nếu anh không chịu xin lỗi thì em sẽ khóc. Đến sáng hôm sau thì trên

các báo sẽ đăng tin Roxy Rose khóc nức nở khi bước từ phòng tân giám đốc điều hành tập đoàn K&Q và không ai biết lí do tại sao.

William vẫn ương bướng lắc đầu. Nó chống tay và gảngười về phái sau.Tay

nó chạm vào một vật gì đó cứng cứng mền mền hình như được bọc nhung. Tò

mò nó quay lại xem hóa ra là một chiếc hộp hình vuông. Nó cầm chiếc hộp

lên hỏi William:

- Cái gì đây?

- Trả anh đây nhanh lên. Đó không phải là đồ chơi của em. Đua đây nhanh lên.

Để trả đũa Wiliam nó cũng mỉn cười và lắc đầu.

- Trả anh đi.

Nó dấu chiếc hộp ra đằng sau lưng và William nhào tới định lấy chiếc hộp không may ôm chúng nó và ngã ra bàn. Đúng lúc đó cánh cửa mở và một

người thư kí gọi William:

- Thưa ngài thứ ngài yêu cầu đã đem tới rồi ạ.

Cả nó và William đều đỏ mặt và nhanh chóng thay đổi cái tư thế kì cục

đó. Nó nhận thấy anh thư kí cũng đỏ mặt và tủm tủn cười còn Jessica đứng ở ngoài cửa sổ đang há hốc mồn. Biết ý, anh thứ kí nhanh chóng đóng cửa phòng lại.

- Anh vẫn còn đỏ mặt cơ ah? Nhìn anh đỏ mặt trông cũng đáng yêu đấu chứ.

Một tay nó dữ chặt chiếc nhẫn còn tay kia thì véo má Willam. Willaim vãn ngồi yên không thèm nói với nó câu nào.

- Anh giận đấy ah?

Lại vẫn ngồi yên.

- Có sao đâu mà.

- Trả anh cái hộp đó.

- Đợi em xem đã.

Nó mở chiếc hộp ra xem bên trong là một chiếc nhận cưới rất đẹp. Chiếc

nhẫn được làn hoàn toàn bằng bạch kim, trên thân nhãn cứ cách một khoảng lại có đính kim cương, mặt nhẫn được làm bằng một viên kim tương rất to được mài rất đẹp.

- Em xem xong rồi thì trả anh.

- Em nói là xem xong thì sẽ trả chứ nói có trả lúc nào đâu.

- Thế em có trả hay không?

- Không.

- Nếu em không trả làm sao anh đi cầu hôn em được.

- Cái gì cơ? - Nó há hốc mồn nhìn William.

- Đưa trả anh đi.

Nó nhìn William bằng đôi mắt nghi ngờ.

- Không em không trả đâu. Mà anh nói đi cầu hôn em thì đằng nào