Polly po-cket
Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325171

Bình chọn: 7.5.00/10/517 lượt.

Tây Tử này. Đã ra hiệu bằng mắt cho cô ta mà vẫn không có tác dụng, cô không thèm nhìn hắn, lại còn nghiêm chỉnh nhìn kỹ biên lai rồi trả lại:

"Được rồi, giải quyết xong thủ tục rồi về đi. Bảo anh ta về sau lái xe chú ý chút, nhớ mang giấy phép lái xe đấy."

Đội trưởng Phùng hoàn toàn nín thinh, Tiểu Triệu đồng ý cười híp mắt, lại còn cố ý cảm ơn Tây Tử, nghiêng đầu chào đội trưởng Phùng một tiếng:

"Chuyện này coi như xong rồi, tôi xin phép, trong cục còn rất nhiều việc."

Phùng đội trưởng vội vàng đứng lên, đích thân tiễn ra ngoài, đến cửa đội giao thông, vẫn xoa tay nói:

"Tiểu Triệu, Tây Tử vừa giải ngũ mới được phân đến đây, không hiểu chuyện, không hiểu chuyện. Cậu trở về nói tốt mấy câu, để cục phó Hồ thông cảm."

Tiểu Triệu vội nói:

"Không, không, cục phó Hồ nói, chúng ta cần những đồng chí nghiêm túc như vậy mới có thể làm tốt công tác, giải quyết thật chu đáo, nên khen ngợi, nên khen ngợi."

Tây Tử nhìn kính cửa sổ văn phòng đội trưởng Phùng, thấy rõ ràng vẻ cúi đầu khom lưng tươi cười nịnh nọt của đội trưởng Phùng, tiễn vị đồng chí cục giao thông thành phố kia, mở cửa chiếc Hummer, quay đầu khuôn mặt lập tức đen lại.

Tây Tử có ngốc cũng hiểu ra vẫn đề, đánh giá người đàn ông này, không phải người bình thường, chẳng lẽ là lãnh đạo? Đội trưởng Phùng vừa vào văn phòng đã chỉ vào ngay Tây Tử, một lúc lâu không thốt nên lời. Có một số việc cần chính bản thân mình tiếp thu, nói ra thì không ổn nữa.

Đội trưởng Phùng căng miệng hồi lâu, cuối cùng chỉ nói được một câu:

"Cô đi về nhà ngủ trước đi, chờ quyết định của phía trên rồi hẵng nói."

Tây Tử còn tỉnh táo, đồng ý xoay người đi về, đi tới của, đột nhiên nhớ đến điều gì đó, quay đầu lại hỏi:

"Đội trưởng Phùng, người hôm qua là ai? Cùng cơ quan chúng ta à?"

Đội trưởng Phùng nhìn cô một lúc lâu, vẫn nói cho cô biết:

"Chiếc xe kia là của cục phó Hồ, cục phó cục quản lý giao thông thành phố của chúng ta...."

Đoạn đường này Tây Tử rất khó chịu, cô không ngờ cái người giống lưu manh kia thực chất lại là cục phó. Cô cảm thấy cứ như cầm thú bỗng dưng mặc quần áo của con người.

Tây Tử cũng biết, mình đắc tội với anh ta, nếu anh ta lòng dạ hẹp hòi ghi hận, những ngày ở cục quản lý giao thông sau này của cô nhất định sẽ rất thê thảm. Hoặc là, bản thân mình vốn tạp nham không có chỗ dựa, đúng là hết cái khổ này đến cái nạn khác.

Tây Tử về đến nhà, thả mình lên giường, lắc lắc đầu, không muốn nghĩ nữa. Anh ta muốn đuổi thì cứu việc, thất nghiệp rồi bà đây tìm con đường khác. Cùng lắm thì đi làm bảo vệ cho nhà giàu, dù sao cũng không đến mức chết đói.

Cứ như vậy, Tây Tử vẫn ăn no ngủ kỹ, qua một ngày tính một ngày, tinh thần vững vàng, đội trưởng Phùng ở nhìn thấy thì âm thầm bội phục.

Bản thân đội trưởng Phùng còn thấp thỏm hơn cô. Qua bảy ngày yên bình, sang thứ hai, cấp trên chuyển xuống lệnh điều động, chỉ đích danh điều Tây Tử qua đội khu vực, điều về cục giao thông thành phố.

Tây Tử khoái chí, dọn dẹp một chút, dưới ánh mắt 'tiễn người ra trận một đi không trở lại' của đội trưởng Phùng, cô bước lên con đường đến cục giao thông thành phố. Hồi bé Hồ Quân có một sở thích cổ quái, thích nhất nhìn mèo bắt chuột. Khi đó bà nội của anh vẫn còn sống, trong nhà có nuôi con mèo đốm, lông màu trắng xám, đôi mắt mèo sáng long lanh màu xanh dương nhạt, nhìn rất ngoan hiền, tiếng kêu cũng không to nhưng rất lợi hại.

Nếu nó nhìn thấy chuột, lập tức sẽ dựng ngược lông lên, từ từ đuổi theo, móng vuốt chộp tới gặm cắn ngay nhưng không cắn chết, mà chỉ ngặm trong miệng rồi dùng móng vuốt đùa giỡn.

Theo dõi con chuột kia giả chết, sau đó nhân lúc nó không chú ý mà chạy trốn. Nó cũng không để ý, chỉ chờ chuột chạy trốn, nó hưng phấn vọt lên vồ con chuột trở về. Cứ như thế mấy lần, cho đến khi con chuột không còn hơi sức để chạy, cũng làm hao mòn ý chí của con chuột, cuối cùng mới bắt đầu nhấm nháp từ từ.

Không phải hôm nào cũng có chuột cho con mèo đốm chơi đùa, Hồ Quân nhìn chưa đã nghiền, làm sao bây giờ? Chẳng lẽ mình phải ra tay đi bắt chuột, đặt trước mặt con mèo đốm.

Vì thấy chuyện này nên mấy người Diệp Trì đều mắng anh biến thái, nhưng anh thấy thích thú.

Tây Tử là một con chuột nhỏ trong mắt anh, có điều anh vẫn chưa đến mức đối xử với cô như con mèo đốm giày vò con chuột. Anh chỉ điều cô đến bên cạnh mình. Ngay từ đầu Hồ Quân đã muốn xả giận, nhìn con bé mạnh miệng không chịu buông tha cho người khác ngày hôm đó, dưới mắt anh, vẻ thấp thỏm không yên, hoang mang sợ hãi chiếm trọn suốt cả ngày.

Gần đây, Hồ Quân rất muốn tìm thú vui tiêu khiển, quá nhàm chán, cho nên mới nói lúc đó Diệp Trì rất khôn ngoan. Thằng nhóc Hồ Quân này hơi biến thái, nhưng bây giờ anh vẫn chưa tìm ra được niềm vui từ sự biến thái đó, bởi vì Tây Tử hoàn toàn không cho anh cơ hội này.

Ngày đầu tiên sau khi Tây Tử làm thủ tục nhậm chức, đã đứng trước mặt Hồ Quân. Bây giờ cô là nhân viên ở văn phòng cục trưởng, cụ thể là phụ trách lịch trình trình công việc mỗi ngày của cục phó, đi xuống các cơ sở phía dưới, hoặc tổ chức hội nghị, cũng có thể xuống huyện khảo