i. Tổng tham mưu Hồ tuy nói là thủ trưởng chức vụ cao, nhưng cũng không phải một trưởng bối khó tính. Có điều mặc dù không khó tính, nhưng những người phụ nữ mà Hồ Quân chơi bời trước kia không vừa mắt ông, nhưng người trước mắt này, rất được.
Tổng tham mưu Hồ xuất thân nhà lính, đương nhiên có lòng thiên vị với những người đi lính. Hơn nữa, một cô bé trong veo như nước thế này, đừng nói không mặc quân trang, chỉ cần đứng nghiêm chào đơn giản như vậy, đã thể hiện rằng cô bé này rèn luyện mỗi ngày. Sống lưng thẳng, mắt nhìn thẳng, tư thế oai hùng hiên ngang, không nhăn nhó. Tổng giám đốc Hồ rất hài lòng, cực kỳ hài lòng với nàng dâu này.
Tổng tham mưu Hồ là thủ trưởng cấp cao cỡ nào, dĩ nhiên cũng không bị kiểu trình diện nhỏ như vậy làm khó, khoát tay như quân lễ, Hồ phu nhân cũng phì cười:
“Mấy người thật là lạ, sau này đều là người một nhà, gặp mặt đều như vậy sẽ làm người ta chết cười mất.”
Mặt Tây Tử hơi đỏ, giờ mới hiểu được người thủ trưởng cấp bậc thiếu tướng này chính là ba của tên Hồ Quân lưu manh kia. Hình như có nghe nói Hồ Quân có bối cảnh vững vàng, không ngờ rằng lại là lãnh đạo lớn như vậy, không khỏi có mấy phần lo lắng.
Lại nói, Hồ Quân rất giống ba anh, nhưng ba anh nghiêm túc hơn chút, chẳng qua thủ trưởng còn thuận mắt hơn Hồ Quân nhiều. Tây Tử cảm thấy, là thủ trưởng phải như ba của Hồ Quân này mới được.
Bữa cơm kéo rất dài, từ lúc bốn giờ cho đến tận tối. Thủ trưởng Hồ cực kỳ ôn hòa hiền lành hỏi Tây Tử vài chuyện nhỏ lúc mới làm lính, ngoài Tây Tử hơi mất tự nhiên, hai bên nói chuyện với nhau rất vừa ý.
Đi ra từ Cẩm Giang, hai bên đã quyết định hôn sự của Hồ Quân và Tây Tử, quả thực là sự kiện xem mắt quạ đen nhất trong lịch sử. Tổng tham mưu Hồ cho cảnh vệ và tài xế lái xe đưa Tây Tử và ba mình về, còn ông và phu nhân ngồi xe Hồ Quân về nhà.
Vừa lên xe, thái hậu đã hạ lệnh:
“Mẹ thích Tây Tử này. Mẹ và ba con bé đã bàn bạc ổn thỏa, tháng sau tổ chức.”
Hồ thủ trưởng cũng cau mày, nói:
"Ba không quan tâm đến những chuyện rối loạn trước kia của con, nhưng trước khi cưới, nhớ dọn dẹp sạch sẽ cho ba. Tây Tử là một cô bé tốt, ba không cho phép con bắt nạt con bé.” Ông bố tài phiệt của Tây Tử uống hơi nhiều, vừa về đến nhà đã nghiêng người nằm bẹp xuống giường ngáy khò khò. Tây Tử khách sáo tiễn cảnh vệ và tài xế về, sau đó quay lại cởi giày tất, đắp chăn cho ba rồi đi thay quần áo tắm rửa.
Sau khi tắm rửa xong, cô ngồi xếp bằng cạnh mép giường, ngẩn người nhìn bamình. Ba cô vất vả, cô biết; ba rất thương cô, cô cũng biết, thế nhưng sao cô lại u mê hồ đồ mà kết hôn......
Điện thoại bên cạnh cô rung lên, cô nhìn lướt qua, hơi nhăn mặt. Cô đứng dậy, cầm điện thoại ra phòng khách, bấm nút nghe.
Hồ Quân không nói mấy lời vô nghĩa mà vào thẳng vấn đề: "Tôi đang đợi cô dưới tầng một......"
Tây Tử vừa đi ra ban công, đã thấy Hồ Quân đang ngồi trên bồn hoa đối diện, dáng vẻ lười biếng, trong tay còn kẹp điếu thuốc. Có vẻ anh ta luôn mang vẻ bất cần đời như vậy.
Có lẽ do ấn tượng ban đầu, Tây Tử hoàn toàn không có chút thiện cảm với Hồ Quân. Thực ra cô ghét nhất loại đàn ông như lưu manh này, có cảm giác không đáng tin. Nhưng ma xui quỷ khiến thế nào mà cô lại đi tới tình cảnh hiện tại với một người đàn ông không đáng tin.
Đời này Tây Tử không thể nào làm trái ý ông bố tài phiệt. Bình thường có chuyện gì đi nữa, ba cũng có thể chiều theo ý cô. Nhưng hôm nay thấy ba như vậy, dĩ nhiên Tây Tử đau lòng. Mà cô có thể thấy được ba cô rất thích Hồ Quân, cực kỳ vừa ý.
Hồ Quân thấy cô đã đi ra ngoài, dập tắt điếu thuốc trong tay, ném xuống đất. Tây Tử cau mày đi tới, cúi người nhặt điếu thuốc, ném vào thùng rác bên cạnh, tức giận nhắc nhở:
"Phiền anh có chút ý thức công cộng được không?"
Hồ Quân dở khóc dở cười, cô bé này lúc nào cũng thấy mình ngứa mắt. Hồ Quân không hiểu, mình đắc tội cô bé này lúc nào chứ. Từ nhỏ đến lớn, mọi việc liên quan đến phụ nữ anh đều giải quyết thuận lợi, đây cũng là lần đầu tiên anh gặp phải một cô gái thấy mình vô cùng ngứa mắt. Đã thế cô bé này còn không buông tha bất kỳ cơ hội nào để đả kích anh.
Nhưng có phải cô bé này quá coi thường mình rồi không. Hành động hiện giờ của bản thân mặc dù không thể sánh được với Romeo, nhưng cũng miễn cưỡng tương đương với Lương Sơn Bá. Dù cô không vui mừng phấn khởi đến mức nhảy nhót, nhưng tối thiểu cũng phải ăn diện một chút chứ. Nhưng nhìn cô bây giờ xem.
Cô mặc một cái quần rằn ri có vẻ cũ, đi dép lê, phía trên mặc một cái áo phông ngắn tay rộng thùng thình. Vừa nãy lúc ở Cẩm Giang, cô còn có dáng vẻ yểu điệu của phụ nữ, bây giờ thì khó mà phân biệt là nam hay nữ. Chuyện này còn bỏ qua được, nhưng nhìn ánh mắt kia, thái độ kia, không phải Hồ Quân suy nghĩ nhiều, mà rất rõ ràng là cô vô cùng vô cùng không muốn gặp anh.
Tây Tử không hề lễ độ liếc mắt nhìn anh, rồi đặt mông ngồi xuống bồn hoa bên cạnh:
"Cục phó Hồ, chuyện cho tới bây giờ, chúng ta cũng không cần tiếp tục che giấu nữa, cứ nói thẳng đi. Mặc dù tôi đến cục giao thông thành phố này chưa lâu, nhưng cũng đã từng nghe nhiều vụ tai tiếng của ngài, tôi thấy