Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325524

Bình chọn: 9.00/10/552 lượt.

ối. Một người lính được rèn luyện chuyên nghiệp ưu tú như thế vì sao lại chuyển nghề? Sau khi chuyển nghề nếu được sắp xếp công việc thích hợp nào đến nỗi buộc gã đi lên con đường không lối về này. Làm thế nào để giữ lại nhân tài, sử dụng người hữu dụng vào những chỗ cần thiết, thật là chuyện mà những vị lãnh đạo cấp trên nên suy nghĩ.

Khi Lưu Hán Bân vừa nhìn thấy Tây Tử, còn lập tức phát hiện cô thay đổi rất nhiều, huống chi là Sài Dũng. Sài Dũng ngồi ở phòng thăm hỏi, cách một lớp rào chắn cứng rắn lạnh băng, nhìn thẳng vào bóng hình thẳng tắp đang đi tới. Bị khuất sáng, khuôn mặt của cô nhất thời nhìn không rõ, chỉ là thân hình đứng thẳng lại xinh đẹp tuyệt trần kia, giống y như trong trí nhớ đã khắc vào đầu gã.

Tình cảm của Sài Dũng đối với Tây Tử rất phức tạp. Sài Dũng là một người đàn ông lý trí, vì vậy gã chưa bao giờ tin vào tình yêu sét đánh. Khi lần đầu nhìn thấy Tây Tử, sự cứng cỏi ẩn dưới lớp trang điểm đậm cũng không hề suy giảm chỉ vì cô là phụ nữ. Trên người cô có hơi thở thuộc về quân nhân dày đậm đà khiến Sài Dũng cảm thấy cực kỳ thân thiết.

Đồng thời, cô còn hơi giống với người em gái đã chết của gã, một thiếu nữ đang độ tuổi như hoa đã ngã xuống, để lại chỉ có sự tiếc nuối. Làm anh trai ruột, gã đã không làm tròn bổn phận, không thể làm gì cho cô em gái gặp ai cũng tươi cười rực rỡ của mình, gã có cánh tay cường tráng và ý chí kiên cường được tôi luyện nhưng lại không thể không khuất phục trước tiền bạc tục tằn.

Tiền bạc tuy tục tằn nhưng nếu như gã có, có lẽ đã có thể cứu vãn em gái gã, để cho sinh mệnh như hoa của em ấy kéo dài và nở rộ rực rỡ. Tiếc nuối gặm nhấm lí trí gã, sau khi em gái chết, trong lòng gã nhận ra xã hội và cuộc sống này hết sức u ám, tựa như người tu luyện trốn vào ma đạo, cố chấp theo đuổi bóng tối, cố chấp đối địch với mọi người.

Cuộc sống tuyệt vọng, con đường phía trước ngập đầy bóng tối như đã chết, đưa tay không thấy được năm ngón. Nhưng trong cuộc đời tràn đầy bóng tối của gã, bỗng nhiên có một tia sáng, đó là Tây Tử......

Cô ngồi xuống đối diện gã, tư thế ngồi thẳng. Cửa phía sau đóng lại, rốt cuộc gã cũng có thể nhìn rõ mặt cô, không khỏi giật mình sững sờ, chỉ ba tháng ngắn ngủi, cả người cô phủ đầy ánh sáng hạnh phúc, dịu dàng xoay quanh người cô, không quá chói mắt, lại thoải mái vô cùng.

Cô rất đẹp, quả nhiên cảnh phục vẫn thích hợp với cô hơn, ngoài vẻ đẹp, càng thể hiện sự hiên ngang mạnh mẽ khác với người khác. Sài Dũng nhếch miệng cười cười: "Em mặc cảnh phục trông thật đẹp!"

Ánh mắt Tây Tử hơi phức tạp, Sài Dũng ngồi trong hàng rào sắt, mặc dù mặc áo tù nhân, đầu cạo trọc nhưng vẫn đem cảm giác rất đàn ông như cũ. Cảm giác này là phát ra từ sâu bên trong, Sài Dũng có bản lãnh, có năng lực, chỉ là hơi kém vận may.

Lúc này nói đến vận may hình như không đúng lúc, nhưng Tây Tử nhất thời cũng chẳng biết nên nói gì với gã, tính ra, cả hai vẫn là người xa lạ nhỉ! Tây Tử là một người khó thân cận, từ khi bắt đầu đến giờ hai người chỉ biết nhau hơn mười ngày, mà hơn mười ngày ngắn ngủn này cũng đều trôi qua rất căng thẳng. Tây Tử vốn không có thời gian cũng không có tâm trạng đi tìm hiểu Sài Dũng.

Nhưng, mặc dù không hiểu, Tây Tử vẫn cảm thấy một tình cảm khó hiểu như đồng đội đối với Sài Dũng, rất kỳ quái, nhưng nếu đã gặp mặt rồi, rất nhiều chuyện Tây Tử cũng muốn hiểu rõ.

Ánh mắt Tây Tử lướt qua mã số trên áo tù của gã, rơi vào trên mặt gã: "Anh phát hiện em là cảnh sát khi nào?"

Sài Dũng chợt cười nhẹ, hỏi một đằng, trả lời một nẻo: "Tây Tử? Tên thật của em là Tây Tử ư?" Thấy Tây Tử gật đầu, Sài Dũng mới thở phào nhẹ nhõm: "Cũng may cái tên hay này là thật, anh thích cái tên Tây Tử này, luôn khiến anh nhớ đến Tây Hồ xinh đẹp. Ngày cuối cùng của em gái anh, anh từng mang em ấy đến Hàng Châu, trèo thuyền du ngoạn ở Tây Hồ, mùa hè hoa sen thơm ngát, trên mặt hồ sóng nước trong veo, em ấy yếu ớt nhưng lại cười rất vui vẻ, là hồi ức quý giá và tốt đẹp nhất đời này của anh......"

Giọng nói Sài Dũng rất nhỏ, hơi thì thầm, không để ý tới Tây Tử, tiếp tục nói: "Con bé rất đẹp, tóc dài hơn em một chút, cũng rất thông minh, từ tiểu học đến trung học cơ sở đến phổ thông, chưa bao giờ đứng hạng nhì, luôn đứng nhất. khi đó mẹ anh luôn bảo, ‘Hay là sao Văn Khúc trên trời đầu thai nhầm rồi! Sao lại rơi vào người nhóc con nhà chúng ta’. Lúc đấy anh chỉ nghĩ mình nhất định phải cố gắng, tạo điều kiện cho em gái mình đi học, lên đại học, thi thạc sĩ, tiến sĩ, xuất ngoại......"

Sài Dũng dừng một chút: "Sau này con bé bị bệnh, càng ngày càng suy yếu, anh chỉ có thể đứng bên cạnh, nhìn con bé lẳng lặng chết đi......"

Tây Tử buồn bã, có thể tưởng tượng được một người đàn ông như Sài Dũng, một người có nội tâm vô cùng mạnh mẽ và kiêu ngạo cũng chỉ có thể bất lực trước cô em gái mà mình yêu quý nhất. Loại đả kích này tựa như một loại hủy diệt, có thể hủy diệt tín ngưỡng cốt lõi của một người. Bồi dưỡng tín ngưỡng không dễ, nhưng vứt bỏ nó, chẳng qua chỉ cần một cái chớp mắt mà thôi.

Tây Tử là người may mắn, may mắn gả cho người đàn ông không gặp phải hoàn cản


Insane