em hiểu."
Tây Tử lôi kéo tay anh, Hồ Quân vẫn cự nự như cũ, nhưng vẫn đi lên trước một bước, đứng trước mặt Tây Tử. Tây Tử hơi ngẩng mặt lên nhìn anh, buông tay ra, nắm lấy cổ áo kéo anh đến gần hơn, nhẹ nhàng đặt môi mình lên môi anh:
"Em hiểu ra hơi muộn, nhưng cuối cùng vẫn hiểu rõ, Quân, em yêu anh......"
Hồ Quân ngẩn người, tiếp đấy, cúi đầu, miệng ngậm chặt môi Tây Tử, hung hăng, hung hăng hôn cô, hôn đến khi Tây Tử sém hết hơi mới thả cô ra: "Đừng tưởng nói ngon ngọt anh sẽ tha thứ cho em, còn kém xa lắm......"
Tây Tử phì cười, quấn quanh cổ anh kéo xuống: "Đúng là một người đàn ông lắm chuyện…”
Ánh mặt trời vào đông ấm áp từ ngoài cửa sổ chiếu vào, bao quanh cả hai, rọi lên người đôi vợ chồng nhỏ một vầng sáng màu vàng nhạt. Trong vầng sáng đấy bọn họ khó mà chia lìa, hoạn nạn có nhau, hạnh phúc đấy như là chuyện tất nhiên......
P/S: Còn 4 ngoại truyện nữa sẽ dc pót luôn trong 2 ngày thứ 7 và chủ nhật ^^ Ngoại truyện 1: Thăm tù
Beta: Socfsk
Vấn đề Sài Dũng muốn gặp Tây Tử, Cục trưởng Thôi đang làm công tác tư tưởng cho đồng chí Hồ Quân. Đồng chí Hồ Quân mang theo ghen tức nồng đậm không phân biệt sai trái, gương mặt âm trầm, ngồi trên ghế sa lon đối diện của Cục trưởng Thôi giằng co cùng ông: "Không phải công việc nằm vùng đã kết thúc rồi ư? Trên đùi vợ tôi cũng giữ lại một vết đạn làm kỷ niệm, cũng chuyển công tác khỏi tổ trọng án, vụ án này còn liên quan gì với vợ tôi chứ?"
Suy nghĩ của Cục trưởng Thôi bắt đầu xoắn xít đến đau nhức, tên nhóc Hồ Quân này khó chơi nhất, trước kia sử dụng chiến thuật quanh co, không chừng có thể còn chút tác dụng. Trải qua chuyện lần trước bây giờ nói chuyện gì với tên nhóc này cũng khó khăn, phòng ông cứ như phòng phòng cướp vậy.
"Quân, cậu nên suy nghĩ một chút, lý do Tây Tử nằm vùng thành công hoàn toàn là do Sài Dũng không vạch trần cô ấy. Với sự rèn luyện chuyên nghiệp của Sài Dũng, độ nhạy bén của bộ đội đặc chủng, kỹ thuật diễn vụng về của Tây Tử sao có thể giấu diếm được gã. Tôi thấy có lẽ ngay từ khi mới bắt đầu gã đã biết Tây Tử chính là nằm vùng, nhưng gã không hề làm gì tổn thương cô ấy, hơn nữa còn tận lực bảo vệ an toàn cho cô ấy. Bây giờ gã muốn gặp mặt Tây Tử, nghĩ theo Chủ Nghĩa Nhân Đạo cũng nên châm chước một chút."
"Châm chước?" Hồ Quân cười ha ha: "Tây Tử là vợ tôi, gã có thể gặp được sao? Việc nằm vùng mấy người gạt tôi sắp xếp để vợ tôi làm, tôi còn chưa tính sổ, ngược lại ông lại muốn bán vợ tôi ra ngoài lần nữa. Nói cho cùng vợ tôi và gã có cái rắm quan hệ gì, chỉ hai ngày rưỡi làm vợ chồng giả, chẳng lẽ lại sinh ra tình cảm thật?"
Vừa dứt lời lại khiến vò dấm chua trong lòng Hồ Quân trào dâng, vị chua ngập trời xộc thẳng lên mũi. Đối với quan hệ mấy ngày nay của Tây Tử và Sài Dũng, trong lòng Hồ Quân vẫn thật để ý. Đó là vợ của Hồ Quân anh, như thế nào khi không lại trở thành vợ người khác, đừng bảo vài ngày, một giây cũng không được, giả cũng không được.
Cô vợ nhà anh, anh trừng trị không được, trên đùi bị thương, trong bụng còn có cục cưng của bọn họ, đánh không được mắng không đành, càng không thể nghĩ đến chuyện trừng phạt. Lúc này là sau khi xa cách, đừng nói tân hôn, trực tiếp treo chim luôn, chỉ hôn hôn sờ sờ cũng phải chú ý lực, tránh đè đến bụng, vợ anh sắp trở thành người thủy tinh rồi.
Cơn giận của Hồ Quân bị lời thổ lộ của vợ làm tiêu giảm một nửa, nhưng còn một nửa lửa dục xen lẫn vẫn chưa giải được kia, hừng hực lại không thể phát tiết với vợ, có thể hòa nhã với Cục trưởng Thôi mới là lạ.
Hơn nữa tên khốn Sài Dũng kia, sống tốt trong lao là được rồi, lúc này lại nghĩ ra ý nghĩ thối tha kia, muốn gặp vợ anh, đừng nói là cánh cửa, ngay cả khe hở cửa sổ cũng không được.
Cục trưởng Thôi khuyên can mãi, vừa đấm vừa xoa hơn một tiếng, Hồ Quân có chết cũng không đồng ý. Cuối cùng Cục trưởng Thôi tức giận, trán nổi đầy gân xanh, nhưng vẫn không còn cách nào, phất tay một cái bảo anh cút đi. Hồ Quân còn không vui lòng ư? Hừ một tiếng, đứng lên đi về phía cửa.
Mới vừa kéo cửa ra, lại quay đầu: "Lúc này đừng tốn sức làm điệu hổ ly sơn gì nữa, vô dụng thôi." Nói xong, nghênh ngang rời đi. Cục trưởng Thôi tức đến thiếu chút nhảy dựng, nhưng một câu của Hồ Quân ngược lại nhắc nhở ông, điệu hổ ly sơn này tuy cũ nhưng thật sự có tác dụng. Dù sao Sài Dũng chỉ muốn gặp mặt, nửa tiếng là đủ rồi, mà trong vòng nửa tiếng hội nghị tiến hành theo lệ của cục trưởng vẫn chưa kết thúc đâu, ha ha!
Thế nên mới nói đạo cao một thước, ma cao một trượng, không sợ trộm cắp, chỉ sợ trộm nhớ kỹ. Đồng chí Hồ Quân cũng nên kiểm điểm, ai bảo anh cưới phải cô vợ người gặp người thích!
Thừa dịp trong cục mở hội nghị, Lưu Hán Bân tựa như làm trộm đi đến đội mười bảy, trộm mang Tây Tử đi đến ngục giam. Sài Dũng phạm tội không nhẹ, tổ chức buôn lậu thuốc phiện số lượng lớn, gây tổn hại nghiêm trọng, nhưng thái độ nhận tội tốt, cuối cùng cũng coi là nửa tự thú. Vì vậy cân nhắc mức phạt là phạt tù thời hạn mười lăm năm, đây là kết quả do Lưu Hán Bân và Cục trưởng Thôi lén lút qua lại.
Đối với Sài Dũng, phàm đã từng làm lính đều sẽ cảm thấy tiếc nu