hưa biết, cô gái này chính là vị hôn phu bảo bối của Đỗ Tử
Thành - Trình Hướng Vũ, tháng trước vừa đính hôn”.
Liêu Duy Tín vừa nói chen vào, Bạch Ký Minh lập tức
trấn tĩnh lại, mỉm cười: “Chào em, lần trước hai người đính hôn, tôi có việc
nên không đến được, thật xin lỗi”.
Trình Hướng Vũ là một cô gái Đông Bắc điển hình, rất
thẳng tính. Thấy Bạch Ký Minh loay hoay viện cớ liền đĩnh đạc xua tay: “Có việc
gì mà không đi được, cứ nói là anh không thích mấy chỗ náo nhiệt là xong, giấu
giếm làm cái gì?”.
Bạch Ký Minh nhất thời nghẹn lời, Liêu Duy Tín vội
nói: “Hướng Vũ trước giờ đều thế này, ăn nói thẳng tuột, thật kỳ lạ làm sao mà
Tiểu Đồ lại chịu được em”.
Hướng Vũ bĩu môi với Đồ Tử Thành một cái: “Anh ấy dám
không chịu nổi em? Em chẳng buồn để ý anh ấy thì có .
Đồ Tử Thành cười xòa: “Đúng vậy đúng vậy, Hướng Vũ như
thế nên mình mới yêu”. Hai người nhìn nh một cái, cười đến phát bực.
Đúng lúc này, chuông điện thoại reo, Bạch Ký Minh nhấc
lên nghe: “Xin chào, đây là đơn vị phụ trách tiếp đón”, s đó mặt cậu sầm lại.
Nhà thi đấu trung tâm có chuyện rồi, đội tuyển bóng đá nam của hai nước Nhật
Bản và nước c đánh nh, khán giả vô cùng phẫn nộ, quây đội tuyển Nhật Bản ở
bên trong nhà thi đấu trung tâm, toàn thể cảnh sát chống bạo động đều được huy
động.
Không có thời gian để tán gẫu, Bạch Ký Minh lập tức
gọi điện báo cáo cho lãnh đạo cấp trên là Đường Lâm, s đó lao ra cửa khách
sạn, thông báo cho đội giao thông lập tức lái xe khách đến nhà thi đấu chở
riêng hai đội về đây. Cậu cũng yêu cầu nhân viên bảo an giải tán những người
hâm mộ bóng đá đang tập trung trước cửa khách sạn, tăng cường an ninh. Cuối
cùng cậu nhờ Liêu Duy Tín xin viện trợ từ phía công an để tăng cường giám sát
khu vực nghỉ ngơi của đội nước c và đội Nhật Bản, tránh hai bên tiếp tục ẩu đả
trong khách sạn.
Chuyện kể ra đội nước c cũng một phần có lỗi, họ đá
quá tồi, nhưng lại không muốn thua dễ dàng như vậy, trọng tài thì thiên vị
khiến khán giả tức giận. Đội Nhật Bản không chịu được, lẩm bẩm phàn nàn. cầu
thủ đội nước c ai cũng ngông nghênh, lại ỷ mình là chủ nhà, không chịu nhận
trận thua này, liền đi tới xô đẩy nh. Đội Nhật nổi nóng, một cầu thủ bắt đầu
lớn tiếng chửi. Người phiên dịch theo đoàn là người Trung Quốc, thấy người Nhật
chửi bới liền không bằng lòng, dịch ra chuẩn xác từng chữ. Thế là hỏng bét,
không chỉ đội nước c mà khán giả cũng bắt đầu tức giận.
Kết quả một trận đấu bóng đá trở thành một màn đấu
nước bọt vô cùng ngán ngẩm, s thì biến thành động chân động tay, cuối cùng là
bị khán giả chặn đường.
Thực ra thì một trận đá bóng biến thành một trận ẩu
đả, ở nước nào cũng có, có điều đối phương là đội Nhật Bản, sẽ nảy sinh một số
bức xúc dân tộc vốn đã tồn tại từ trước, cảnh sát vũ trang lập tức hành động
nhưng lại không thể ra tay với chính đồng bào mình được, đội Nhật bị hàng nghìn
cổ động viên vây quanh, suýt nữa không ra được.
Uy ban Olympic m chóng sắp xếp cho đội nước c lên xe
về khách sạn trước, hơn một tiếng s, đội Nhật dưới sự bảo hộ của cảnh sát vũ
trang mới an toàn trở về.
Trận thi đấu cuối cùng bắt đầu lúc chín giờ, kết thúc
lúc mười một giờ, lại gặp phải tiết mục chen ngang này, chờ cho đến khi Bạch Ký
Minh và đám nhân viên bộ phận tiếp đón sắp xếp ổn thỏa cho các đội đã là ba giờ
sáng. Ai cũng vô cùng mệt mỏi, nhao nhao kéo về phòng nghỉ của minh ở khách
sạn.
Bạch Ký Minh bận đến chóng mặt, từ tối đến giờ chưa có
gì vào bụng, đầu óc ong ong quay cuồng, cậu chỉ muốn đi tắm một cái rồi ngủ một
giấc.
Vừa mở cửa phòng đã ngửi thấy mùi dầu vừng thơm phức,
bụng cậu liền kêu lên ùng ục. Cậu đóng cửa, bước tới cạnh giường, nhìn thấy đầu
giường đặt một bát mì hải sản nóng hổi, bên trong còn có một quả trứng gà. R
mùi, tôm, hành lá, dầu vừng, đều khiến người ta phải nuốt nước miếng.
Ký Minh cắn môi, từ tốn ngồi xuống giường. Dưới bát mì
là một tờ giấy, bên trên là nét chữ của Liêu Duy Tín: Yên
tâm đi, không phải tôi làm đâu, không có độc.
Bạch Ký Minh gần như không kìm được, cười khẽ một cái,
đột nhiên nhớ ra có một hôm, Liêu Duy Tín tuyên bố
nấu một bữa, kết quả hai người đ bụng cả ngày trời,
phải tranh nh nhà vệ sinh trong phòng ngủ.
Cậu nhìn chằm chằm bát mì một lúc lâu, cuối cùng cầm
chiếc thìa màu xanh biếc lên, múc một thứ gì đó thật nhỏ mềm mềm trông giống
như hạt trân châu cho vào miệng.
Buông tay cũng là một cách phó thác
Mà em và anh đều phải làm
Rồi từ nay về sau chúng ta có thể tự nhủ rằng
Mình đã từng yêu.
Buông tay (A Đỗ)
Sáng hôm sau Bạch Ký Minh chín giờ mới dậy, rửa mặt
xong, thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà. Nhân viên phục vụ gõ cửa bước vào: “Thầy
Bạch, phó giám đốc Đỗ có lời mời anh lên quán cà phê tầng hai”.
Bạch Ký Minh nghĩ một chút, đặt túi xách xuống, đi lên
tầng hai.
Không chỉ có mồi Đồ Tử Thành, Trinh Hướng Vũ cũng ở
đó, nhìn thấy Bạch Ký Minh hai mắt cô liền phát sáng: “Này, thành thật khai báo
đi”. Bạch Ký Minh liếc Đỗ Tử Thành, vẻ mặt anh ta đầy đau khổ dùng tay ra hiệu
“chuyện không liên quan đến mình”.
Bạch Ký Minh từ