, trước khi mất bà nắm chặt tay
cô và nói: “Tiểu Lê, bà ngoại phải đi rồi, nhưng con đừng buồn, sẽ có một hoàng
tử cưỡi bạch mã đến đón con.”
Hoa Lạc Lê lại hỏi: “Có xe bí ngô không? Có giày thủy tinh không?”
Bà ngoại mỉm cười nói tiếp: “Xe bí ngô sẽ có. Giày thủy tinh cũng sẽ có. Mỗi cô
gái, ngay từ khi sinh ra, số phận đã an bài, đều sẽ có một hoàng tử của riêng
mình. Nhưng con hãy nhớ, cho dù sau này có bất cứ chuyện gì xảy ra con cũng
phải kiên trì, không được từ bỏ, chỉ cần con kiên trì đến cùng thì tuyệt vọng
sẽ biến thành hi vọng.”
Thiếu
niên ngồi trên bậc thềm, dưới ánh trăng bóng lưng anh sáng bóng lên như loài
hoa đang kỳ nhuận sắc, như người vừa bước ra từ tranh thủy mặc, bị ánh trăng
làm cho hư ảo.
Hoa Lạc Lê đã mười tám tuổi, tại
sao cô vẫn chưa gặp chàng hoàng tử của riêng mình?
Xích đu đu lên đu xuống, mấy chiếc lá nhẹ nhàng rơi, chạm cả vào người cô.
Thiếu niên ngồi trên bậc thềm, dưới ánh trăng bóng lưng anh sáng bóng lên như
loài hoa đang kỳ nhuận sắc, giống như người vừa bước ra từ tranh thủy mặc, bị
ánh trăng làm cho hư ảo.
Nhìn cảnh này, Hoa Lạc Lê đột nhiên cảm thấy anh ta như một thiên sứ bị lạc,
không may mất đi đôi cánh nên mắc lại chốn nhân gian.
Hoa Lạc Lê bước đi trên đám lá phong đỏ rực.
Cô đến sau lưng anh ta, lấy hết can đảm, khẽ hỏi: “Anh là thiên sứ? Là kẻ vô
gia cư? Hay là một người lạc đường như tôi?”
Anh ta nghe tiếng, khẽ giật mình.
Vài giây sau, rất nhanh, anh ta đứng dậy.
Quay người, mắt nhìn thẳng vào Hoa Lạc Lê. Anh ta mỉm cười với cô, nụ cười tươi
sáng và thân thiện, nụ cười trong như mây, mát như gió, thật sự khiến người
khác yên tâm. Đôi mắt anh ta lấp lánh như ngọc trai, đôi môi cười mãi như hoa
anh đào nở suốt mùa xuân, nhìn kĩ hơn lại thấy nó giống bông hoa tuyết, lấp
lánh lấp lánh.
Giọng nói dõng dạc vang đến tai cô: “Ha ha, tôi không phải thiên sứ, cũng không
phải người lạc đường”.
Hoa Lạc Lê kinh ngạc trợn trừng mắt, á khẩu không nói được gì. Trời ơi, đây
chẳng phải ác quỷ Hàn Tử Ngang hay sao? Kết quả là Hoa Lạc Lê không nói câu
nào, vội vàng tháo chạy, vừa chạy vừa ngoái lại đằng sau, hi vọng tên Hàn Tử
Ngang đó không đuổi theo, không gọi mọi người đuổi cổ cô ra khỏi thành phố này.
Anh ta đứng yên nhìn Hoa Lạc Lê chạy xa dần, đôi lông mày dường như khẽ cau
lại, lẽ nào bản thân anh thực sự đáng ghét, đáng sợ? Tại sao lần nào gặp anh cô
cũng hốt hoảng, sợ hãi như vậy?
Anh chợt cảm thấy cô gái ấy có gì quen thuộc, không nhớ đã từng gặp ở đâu. Kí
ức thời thơ ấu của anh luôn có một bóng hình ẩn hiện, anh tập trung suy nghĩ,
cố nhớ lại.
Anh mới du học ở Mỹ về, theo sự sắp xếp của cha mẹ, ngày mai cùng người anh em
song sinh Hàn Tử Ngang đến Học viện Âm nhạc ghi danh khoa Âm nhạc, chuyên ngành
Vĩ cầm.
Anh không thích âm nhạc, cũng không thích vĩ cầm. Anh thích nhất Y học, nhưng
vì lí do sức khỏe mà phải từ bỏ ước mơ đó. Hàn Tử Hiên quyết định ngày mai sẽ
đi nhuộm tóc vàng cho phong cách hơn.
Sáng sớm, mặt trời chầm chậm nhô lên, phóng ra hàng ngàn mũi tên vàng óng, chạm
vào cây lá, biến thành những dấu chấm than rơi xuống mặt đất. Hoa Lạc Lê lấy
hết can đảm đi đến học viện. Suốt cả ngày cô ngồi im trong góc lớp, đến đi lại
cũng không dám.
Cô chỉ sợ lại “không cẩn thận”, đắc tội với thiếu gia Hàn Tử Ngang, sợ bị cậu
ta đuổi khỏi trường một lần nữa.
…
Học viện Âm nhạc mới có một anh chàng từ Mỹ chuyển đến, cậu ta tuấn tú, thông
minh, xuất chúng nên lập tức được đám nữ sinh trong trường ái mộ tôn làm “thần
tượng”.
Tất cả nữ sinh trong trường đều xuýt xoa bàn tán, chỉ có Hoa Lạc Lê là không hề
biết gì.
Cô bạn cùng bàn Trương Lộ Lộ khẽ tay huých Hoa Lạc Lê, nói: “Tiểu Lê, cậu biết
gì chưa? Hôm nay trường chúng ta có một bạn mới chuyển đến.”
“Gì cơ?” Hoa Lạc Lê đang chăm chú làm bài tập, lơ đãng hỏi lại.
“Trường chúng ta có một hotboy mới chuyển đến, cậu ta là Hàn Tử Hiên.”
“Sao… sao… cậu nói lại xem nào…”
Nghe đến cái tên Hàn Tử Hiên, đầu óc Hoa Lạc Lê lập tức trống rỗng. Hàn – Tử –
Hiên, chỉ ba chữ đó thôi đủ làm hồi ức sống lại như thước phim quay chậm trước
mặt cô. Hóa ra, anh thực sự ở trong Học viện Âm nhạc, anh không nói dối cô, cho
dù mười năm đã qua.
“Ngay ngày đầu tiên đến trường, cậu ta đã được tất cả nữ sinh tôn xưng là thần
tượng, lợi hại thật! Hàn Tử Hiên, đến cái tên cũng thật hay!” Trương Lộ Lộ mặt
ửng hồng, mắt mơ màng, tay chống cằm, say sưa nói.
“Lộ Lộ, cậu nói lại lần nữa, chầm chậm một chút, anh ta tên là gì?” Hoa Lạc Lê
muốn khẳng định thêm lần nữa.
“Được rồi, chiều cậu. Cậu ta tên là Hàn Tử Hiên. Thế nào, đã nghe rõ chưa? Chỉ
cần nhìn thấy cậu ta, đảm bảo cậu sẽ sốc. Bởi vì cậu ta trông giống hệt Hàn Tử
Ngang nhưng tính tình thì khác nhau một trời một vực. Cậu bạn mới rất hòa nhã.
Nếu đặt phép so sánh thì Hàn Tử Hiên là bạch mã hoàng tử còn Hàn Tử Ngang là
hắc mã hoàng tử. Ha ha, nhưng quan trọng hơn là hai người bọn họ đều học trong
trường này. Nói cho cậu biết nhé, bọn họ là anh em song sinh đấy.”
Một màn sương mù giăng kín trước mắt Hoa
