The Soda Pop
Ăn Tướng Công

Ăn Tướng Công

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324431

Bình chọn: 10.00/10/443 lượt.

gì đây này?” Kinh Vô Tuyết từ trong lùm cây chui ra, hai bàn tay khum khum nắm chặt, hướng về quế hoa đình chạy vội vàng. Đột nhiên, trong một giây phút bất cẩn, nàng vấp phải bậc cầu thang lên xuống suýt ngã, ngay trong thời điểm nguy kịch, may mà nha hoàn Đông Mai đã kịp thời đỡ được nàng, chỉ tội Kinh Tề Tu và Kinh Vô Song bị doạ sợ toát mồ hôi lạnh.

“Ngươi phải cẩn thận một chút chứ”. Kinh Tề Tu thấy tóc mình như bạc thêm vài sợi.

”Tiểu thư, người vẫn ổn chứ”. Đông Mai từ lúc bốn tuổi đã được mua về đây theo hầu Kinh Vô Tuyết, nàng cho tới này tuổi chưa từng rời xa Đông Mai ngày nào.

“Ta không có việc gì hết á”. Kinh Vô Tuyết mặt cười cười làm trò, vội vàng chạy tới trước mặt Kinh Vô Song, thật cẩn thận, hé mở hai tay ra,” nhị tỉ, ngươi xem này”.

“Vứt đi ngay, thật ghê tởm”. Kinh Vô Song nhịn không nổi nhăn trán nhíu mày.

“Nó trông đáng yêu thế mà lại bảo ghê tởm hả?”

“Tuyết nhi, ngươi sao có thể chơi với chuột, mau bỏ nó đi đi”. Kinh Tề Tu thiếu chút nữa sốc tới hôn mê.

“Ta quyết không bỏ, tiểu lão thử này thật đáng thương, thời điểm ta nhìn thấy nó, bên cạnh nó còn một lão thử nữa đã chết, ta đoán có thể đó là huynh đệ cùng nương với nó”. Kinh Vô Tuyết khuôn mặt nhỏ nhắn ảm đạm, nàng với tiểu lão thử này thật giống nhau không còn nương thân.

Kinh Vô Song xa xẩm sắc mặt, “ngươi tưởng có thể làm bạn với nó hả?” Tiểu muội đã vô tích sự lại hay làm việc dư thừa, xem ra, cho nó sớm thành thân chưa hẳn là không phải chuyện tốt”.

“Nhị tỉ, ta sẽ nuôi dưỡng nó”. Kinh Vô Tuyết miệng cười tươi tắn, cúi đầu ngắm tiểu lão thử đang say ngủ trong lòng, miệng lầm bầm lầu bầu, “ngươi có màu lông xám, nên sau này ta gọi ngươi là tiểu bụi nha”.

Kinh Tề Tu nhấn nhấn hai huyệt thái dương, “Tuyết nhi, trong viện của ngươi đã nuôi dưỡng rất nhiều sủng vật rồi mà”. Bởi vì ngay từ khi nàng ra đời đã không còn nương, nên người làm cha như lão xưa nay luôn yêu thương nàng, sủng nịnh nàng, dung túng nàng. Nhưng có lẽ cũng chính vì vậy mà bây giờ, nàng không chỉ không có một nửa điểm yểu điệu thục nữ như cô nương nhà người ta, lại làm việc chỉ hoàn toàn theo sở thích của mình.

“Đại hoàng, tiểu bạch, miêu miêu, bì bì, phi phi, tất cả chúng nó đều là bằng hữu tốt của ta”. Đại hoàng là chú chó bị thọt một chân, tiểu bạch thì thiếu chút nữa bị cho vào nồi làm thành món thịt rắn thơm ngon, miêu miêu là chú mèo bị mù, bì bì là chú ngựa già tai điếc, còn phi phi là chim anh vũ bị gãy cánh không thể bay lượn.

Kinh Tề Tu thổi râu trừng mắt, “bằng hữu cái gì mà bằng hữu, ngươi lúc nào cũng chỉ biết làm loạn”.

“Còn kiểm thiếu một người nữa mà”. Kinh Vô Song nhàn nhã thêm vào một câu.

“A lâu là người tốt”. Hắn cũng là do nàng nhặt được, trước mắt làm hộ viện cho Kinh gia trang.

Kinh Vô Song nói khe khẽ, “ Ngươi thật đơn thuần, trong mắt ngươi thế gian này chắc không có người xấu”. Thật không biết thế nào là tốt là xấu nữa, hoàn hảo rất hợp với đồ phiền toái như Mạc Lân”.

“Tuyết nhi tuy Mạc gia người ta không ngại nuôi thêm vài miệng ăn, nhưng ngươi là cô nương con nhà gia giáo, không sớm thì muộn, cũng phải lập gia đình, ngươi nuôi dưỡng cái đám đó ….Ách, là bằng hữu đó của ngươi, không phải lúc xuất gia cũng muốn dẫn chúng nó theo chứ”. Kinh Tề Tu không hiểu tại sao nàng đối với đám sủng vật bằng hữu này lại kiên trì như vậy, chúng đều chỉ là súc sinh thôi mà? Không muốn một lần nữa lại xảy ra tranh cãi , nên lão buộc lòng phải sửa đổi cách gọi một chút.

“Vì cái gì lại không thể mang bằng hữu của ta theo”. Nếu tướng công tương lai không chịu nhận bằng hữu của nàng, nàng cũng không thèm hắn, nàng sẽ làm ma ăn bám, ở lì phủ lí nhà hắn vừa được ăn ngon mặc đẹp, lại vừa có thể du ngoạn.

“Ngươi từ nhỏ đã có hôn ước với người ta, ngày sau sẽ là chủ mẫu phụ trách việc việc mưu sinh của Mạc gia trang, sao có thể ở cả ngày cùng lũ súc sinh”.

“Ta đây không cần mấy thứ đó”. Kinh Vô Tuyết linh cơ vừa động, hứng trí bừng bừng nhiệt huyết nói “Phụ thân, một khi người đã thích lập gia đình như vậy, thì người cứ việc thế ta tới đó lập gia đình thành thân đi”.

“Phụt”. Kinh Vô Song phun ngụm trà trong miệng ra ngoài, nhịn không nổi cười to “ Hay, hay, chủ ý này hay đó”.

Kinh tề tu sắc mặt trắng bệch, “Tuyết nhi, ngươi nói hàm hồ gì vậy, phụ thân là nam nhân sao có thể nào tới đó thành thân được? Còn Song nhi nữa, nhìn lại bộ dáng mình xem, cô nương con nhà gia giáo mà lại có thể cuời to há hốc miệng vậy đó?”

Ai! Hắn đã tạo ra cái nghiệp chướng gì thế này, sinh ra hai nữ nhi như vậy, một đứa thì khờ khạo thiện lương gần như ngu xuẩn, một đứa lại gian giảo xảo trá tựa hồ ly.

“Phụ thân, tiểu nam hài đó, có lẽ cũng không muốn lập gia đình đâu”. Kinh Vô Tuyết nhướng mi nghĩ, hắn là nam nhân mà cũng để bị ép buộc thành thân sao?

“Ta mặc kệ ngươi nói sao thì nói, sự đã định không thể thay đổi, ngươi phản bác vô ích. Đông Mai, đưa tiểu thư trở về phòng”.

“Ta không rời Nghiễm châu đâu”. Nếu lập gia đình, có lẽ sẽ không được cùng Đại hoàng bọn chúng nó ở chung một chỗ, còn hắn nàng không cần, có cách nào để không cần r