o cô khẽ giật mình, ấn xuống nút nhận
cuộc gọi. “Ừa, được rồi, đã biết, em sẽ đúng giờ đến.” Cô ngắn gọn trả
lời, nhanh chóng cúp điện thoại.
“Ai?” Hắn vừa vặn nhìn thấy trên mặt cô vừa rồi hiện lên một tia khác thường.
“Sĩ Hách tìm tôi, buổi tối có bữa tiệc
chúng tôi phải tham dự.” Cô cúi mắt, nói ra lời nói dối. Điện thoại là
của Mạnh Nhược Kiều gọi, con bé căn bản không ở Hoa Liên, mà là ở cùng
Phạm Sĩ Hách! Nó ở bên cạnh vị hôn phu cô làm thư ký, mà việc này Nghiêm Quân Dịch hoàn toàn không biết.
“Sao?” Nghiêm Quân Dịch nhíu mày, hừ nhẹ một tiếng “ Tình cảm của hai người khá tốt nhỉ!”
“Đương nhiên, Sĩ Hách tốt lắm.” Cô cầm lấy quần áo, xoay người đi hướng phòng tắm.
“Vậy anh ta, vị hôn phu của cô có biết
hôn thê của mình có bạn trai bên ngoài ?” Nghe cô khen ngợi vị hôn phu,
Nghiêm Quân Dịch cảm thấy cả người không thoải mái, giọng điệu chê cười
không chút nghĩ ngợi liền theo bạc môi bật ra.
Mạnh Uyển Lôi dừng lại cước bộ, quay
đầu nhìn hắn khẽ mỉm cười. “ Quả thật tôi nên cám ơn anh đã dạy cho tôi
rất nhiều thứ, anh cũng thực thích như vậy!” Nói xong, cô đi vào phòng
tắm, đóng cửa lại.
Trừng mắt chằm chằm phía cửa, Nghiêm Quân Dịch lập tức cắn răng rủa ra thô tục lời nói.
Chết tiệt! Lời của cô làm cho hắn phát
hỏa, người phụ nữ này thực sự có gan chọc giận tâm tính hắn, hơn nữa cô
càng lớn, bản lĩnh khiêu khích hắn ngày càng cao.
“Đáng chết!” Hắn dùng lực đánh mạnh
xuống giường, lời vừa rồi của cô làm cho tâm tình của hắn cực kì ác
liệt. Không hiểu vì sao mà khó chịu! “Phạm tiên sinh, phiền anh có thể chú ý
tới em một chút được không?” Phát hiện người đàn ông bên cạnh lại phân
tâm, Mạnh Uyển Lôi tươi cười tao nhã, gật đầu với bằng hữu quen biết,
một bên nhỏ giọng mở miệng. “Hả?” Phạm Sĩ Hách di dời tầm mắt.
“Tiệc mừng thọ.” Mạnh Uyển Lôi thấp giọng mở miệng, hôm nay cô cùng anh ta tham dự tiệc này, đây là nghĩa vụ của một vị hôn thê.
Tuy rằng hôm nay vị hôn phu của cô hoàn
toàn không chú ý, nhưng cô biết nguyên nhân ở đâu, em gái con mẹ kế Mạnh Nhược Kiều chính là nguyên nhân chính làm cho Phạm Sĩ Hách phân tâm.
Cô không ăn giấm, từ lúc trước lúc đính
hôn cô đã biết mục tiêu của Phạm Sĩ Hách là Mạnh Nhược Kiều, cô cũng
không để ý, thậm chí chủ động cùng Phạm Sĩ Hách đưa ra giao dịch.
Cô cần một tấm bia đỡ đạn, mà anh ta muốn lấy được Kiều Kiều, cô có thể cung cấp cho anh ta tin tức của Kiều
Kiều, cũng có thể giúp đỡ.
Phạm Sĩ Hách cũng đồng ý, bởi vậy bọn họ
đính hôn, hai năm nay, hai người ở chung cũng không tệ lắm, Phạm Sĩ Hách rất giống cô. Bọn họ đều là người kiêu ngạo, không dễ dàng dỡ xuống
phòng bị, đều có thói quen đeo mặt nạ tao nhã tôn quý, bởi vì bọn họ sợ
bị tổn thương.
Nhưmg Phạm Sĩ Hách so với cô may mắn hơn, anh ta tự nguyện theo đuổi Kiều Kiều, mà cô có thể thấy, Kiều Kiều cũng đối với anh ta động tâm.
“Lưu đổng! Sinh nhật vui vẻ.” Phạm Sĩ
Hách cầm chén rượu lên chúc mừng chủ nhân bữa tiệc, cánh tay ôm lấy thắt lưng Mạnh Uyển Lôi, hơi hơi sử dụng lực, nhắc nhở cô nên hoàn hồn.
Mạnh Uyển Lôi tự nhiên tươi cười. “Lưu
thúc, sinh nhật vui vẻ.” Mạnh gia cùng Lưu gia có giao dịch kinh doanh,
Lưu đổng cũng coi như là trưởng bối của cô.
“Ha ha, Lôi Lôi, cháu càng ngày càng
đẹp.” Lưu đổng ha ha cười, “Các cháu vẫn chưa tổ chức hôn lễ sao? Đính
hôn đã lâu như vậy rồi.”
Hai người bọn họ cười nhạt không nói, trong lòng cả hai đều biết rõ ràng căn bản sẽ không có hôn lễ nào.
Đột nhiên, bọn họ nghe thấy âm thanh cái
gì đó rơi xuống nước, nhìn sang, chỉ thấy bể bơi kia nổi lên xôn xao,
Phạm Sĩ Hách vẻ mặt ổn trọng thoáng chốc biến đổi, lập tức buông Mạnh
Uyển Lôi ra, chạy nhanh về phía hồ bơi.
“Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?” Lưu đổng nhíu mày, “Lôi nha đầu, lần đầu tiên chú thấy Phạm CEO mất bình tĩnh.”
Mạnh Uyển Lôi cười dịu dàng, cô nghĩ Phạm Sĩ Hách sợ người gặp chuyện không may là Kiều Kiều, quả nhiên, trong
chốc lát nhìn thấy anh ta ôm ướt Kiều Kiều đẫm đi tới. “Lưu đổng, mượn
ông một phòng.”
“À, được.” Lưu đổng phân phó cho người
dẫn đường, Phạm Sĩ Hách vội vàng đi theo phía sau, sớm đã quên còn có vị hôn thê bên cạnh.
“Lôi nha đầu, này……” Lưu đổng hoàn toàn mờ mịt.
Mạnh Uyển Lôi mỉm cười khôn khéo, tư thái vẫn tự nhiên “Lưu thúc, chú không nận ra sao? Đó là Kiều Kiều, gần đây
làm việc cùng Sĩ Hách.”
“Hả? Là Kiều Kiều sao! Lâu như vậy không
thấy, chú quả không nhận ra.” Lưu đổng vẻ mặt kinh ngạc, đúng lúc có tân khách đi tới bên cạnh.
“Lão Lưu! Sinh nhật vui vẻ.”
“Lão Lí, bây giờ ông mới đến nha!” Nhìn thấy lão bằng hữu, Lưu đổng lập tức cười thoải mái.
Mạnh Uyển Lôi thừa dịp lúc này lặng lẽ rời đi, cô nghĩ là vị hôn phu của cô hẳn là sẽ không xuất hiện ở tiệc tối đâu.
Nghĩ đến hình ảnh Phạm Sĩ Hách ôm Kiều Kiều, mắt đẹp không khỏi xẹt qua một chút ghen tị.
Đi đến sau nhà, biết nơi này không có
người đến, cô ngồi vào chiếc ghế dài, nhẹ nhàng thở ra một hơi. Khi
không có ai, cô mới dám dỡ xuống phòng bị. Khuôn mặt nhỏ nhắn không hề
tươi cười giả dối nữa, cô mệt mỏi nhắm mắt lại. Đột nhiên cảm thấy mệt
mỏi quá, nghĩ đến tìn