The Soda Pop
Ám Dục

Ám Dục

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212723

Bình chọn: 9.5.00/10/1272 lượt.


Dung Ái đanh mặt lại, những móng tay đầy hoa văn bấu sâu vào lòng bàn tay, “Cô biết không, tôi rất chán ghét sự chắc nịch này của cô, cô

dựa vào cái gì cho rằng Tước sẽ không vứt bỏ cô, dựa vào cái gì cho rằng anh ấy sẽ chờ cô, tôi cho cô biết, cô sai rồi…”

Dung Ân thần sắc thanh liệt, “Cô chưa từng trải qua, cô sẽ không hiểu được.”

Việc sinh ly tử biệt đó, vừa có nỗi hận đến thấu tận trong xương

tủy, cùng với tất cả những thay đổi mãnh liệt về sau tạo nên tình yêu,

là cô cùng Nam Dạ Tước dùng sinh mạng của mình để đổi lấy, người khác

làm sao có thể hiểu?

“Nhưng mà, tôi cũng yêu anh ấy, tôi gọi cô một tiếng chị, cô cũng nên lui ra khỏi thế giới của anh ấy đi, Dì sẽ không cho mấy người gặp

lại nhau đâu, nếu như vậy, cô sẽ đau khổ cả đời, tôi cầu xin cô, như vậy vẫn còn hơn là làm cho anh ấy bỏ cuộc…”

“Có phải cô nói, muốn tôi làm cho anh ấy bỏ cuộc không?”

“Đúng, cô có thể viết thư, đến lúc đó tôi sẽ nghĩ cách bỏ ở Ngự

Cảnh Uyển, chỉ cần anh biết là do cô tự mình muốn đi, nhất định là sẽ

quên đi rất nhanh…”

“Mấy người không cần phải hao phí tâm tư, ” Dung Ân chỉ cảm thấy

mệt mỏi, đầu váng mắt hoa dữ dội, cô đứng dậy đi đến phía trước cửa sổ,

bên ngoài là một mãnh đất trống rất lớn,lần nào cô cũng nhìn chằm chằm

cánh cổng kia, “Dung Ái, tôi biết rõ cô chưa từng thừa nhận tôi đây là

Chị, tôi cũng không hào phóng như vậy, chuyện gì cũng có thể nhường

nhịn, mẹ tôi đợi hai mươi mấy năm, nhường nhịn là hạnh phúc của bà.

Không, không phải là nhường nhịn, bà rõ ràng biết rõ sự lựa chọn của

người đàn ông đó, cho nên, bà không kiên trì nữa, tôi cũng giống như

vậy, nếu như là anh ấy bỏ cuộc, thì sự kiên trì của tôi cũng sẽ không

còn, cô cầu xin tôi là không có ích gì đâu, nếu đã yêu sâu đậm, tôi tình nguyện để anh ấy đau khổ cả đời, cũng không muốn anh ấy bỏ cuộc, nếu

như vậy, cũng không biết trong lòng có thể nhớ thương gì, còn có thể

trông cậy vào những gì? Nhưng ít nhất, bây giờ anh ấy vẫn còn có thể nhớ kỹ chút đau này.”

Dung Ái nhìn chằm chằm cô bên mặt cô, “Cô thật sự là vững tin như vậy sao?”

“Đúng, sự kiên trì này, đều là anh ấy đã cho tôi.” Nam Dạ Tước đã dùng khoảng thời gian dài như vậy mới có thể hâm nóng trái tim cô, hôm

nay, trong lòng cô quả nhiên rất sôi sục, đây chính là Dung Ân, cô yêu

anh, cho nên sẽ vứt hết tất cả để tin tưởng anh, nếu như ngay cả những

thứ này cũng không thể cho đi, sao có thể gọi là yêu?

“Tốt… Vậy tôi sẽ xem thử, mấy người yêu nhau như thế nào,” Dung

Ái nghiến răng, ánh mắt bên trong dường như nổi lửa lên, “Tôi sẽ thường

xuyên tới thăm cô, nhìn xem bụng của cô từng ngày một to ra như thế nào, nhìn xem con của cô được sinh ra như thế nào, nhìn xem cô già đi từng

ngày từng ngày như thế nào, Nam Dạ Tước mãi mãi cũng sẽ không biết được, cô đã bị giam trên hòn đảo này, nếu anh ấy biết cô còn mang thai con

anh ấy, cô nói xem, anh ấy sẽ phản ứng sao đây?”

Trong mắt Dung Ân bỗng dưng thoáng hiện lên đau đớn, cô nhắm mắt

lại, không nói thêm nửa lời, Dung Ái thấy thế, cũng giận dữ rời khỏi.

Qua bốn tháng sau, bụng Dung Ân đã có chút ít rõ ràng, cô cố gắng không nghĩ đến việc Nam Dạ Tước tìm không được cô sẽ lo lắng lo lắng cỡ nào nữa, mẹ ở bên đó lại sẽ như thế nào, lúc khó chịu, cô cảm giác mình chống đỡ không nổi nữa, mỗi khi như vậy, cô sẽ một mình nằm trên

giường, nghĩ, con của mình là con trai hay con gái. Sẽ giống ai hơn, cô

hy vọng có thể giống Nam Dạ Tước, là một bản sao thu nhỏ của anh.

Nhớ nhung, không một giây phút nào là không giày xé trái tim Dung Ân, nếu không phải là có đứa bé này, cô sợ là thật sự sẽ không thể chịu đựng nổi, cô không biết Nam Dạ Tước như thế nào rồi, cô chỉ biết là,

anh nhất định là sống không vui vẻ gì.

Ngự Cảnh uyển.

Đầu ngón tay người đàn ông, tàn thuốc cũng không rơi trúng gạt tàn, những sợi len trong suốt trên tấm thảm, rơi đầy đất.

Bốn tháng rồi, vẫn không có một chút tin tức nào của Dung Ân, đôi mắt hẹp dài của Nam Dạ Tước lúc ẩn lúc hiện giữa khói lửa từ từ nheo

lại, “A nguyên, chuyện tôi giao cho cậu như thế nào rồi?”

A nguyên đứng trước cửa sổ, thần sắc vẫn nghiêm túc như cũ, “Đại ca, anh thật sự muốn làm như thế sao?”

Nam Dạ Tước hít một hơi thuốc thật sâu, ngón trỏ gảy nhẹ lên thân điếu thuốc, “Lâu như vậy vẫn không có tin tức, chỉ có một khả năng duy

nhất.”

“Nhưng… Như vậy cũng không thể khẳng định, là phu nhân đã giấu người đi.”

“Ngoại trừ bà, không còn có người nào khác.” Nam Dạ Tước đứng

dậy, anh cho A Nguyên âm thầm điều tra, mặc dù anh hiểu rõ mẹ mình,

nhưng vẫn không tìm được nơi giấu Dung Ân, “Cho nên, tôi muốn tước đoạt

quyền của bà, đã nhiều năm như vậy, bà ấy cũng nên nghỉ ngơi.”

“Đại ca…”

Nam Dạ Tước đứng trước cửa sổ, ánh trăng lúc này, lúc sáng lúc

tối, chiếu rọi lên mặt càng làm những người đứng bên cạnh cảm thấy hung

ác nham hiểm, “Trong mấy tháng này, chuẩn bị xong rồi chứ?”

A Nguyên nghe vậy, cúi đầu xuống, cũng không nói thêm nữa lời.

Vì người phụ nữ này, cuối cùng Nam Dạ Tước phải đi đến bước này.

Điều nghĩ không thông nhất, là Sở Mộ, khi Dung Ân trong phòng

nghe