h cũng đừng đi,
tôi chạy cũng không được, nếu anh không yên lòng, buổi tối tôi sẽ trở
về.”
“Không được” Nam Dạ Tước quả quyết cự tuyệt, “ Hoặc là cũng đừng nghĩ trở về”
Dung Ân há miệng, cuối cùng vô lực cái gì cũng nói không được, cả hai ngày
kia gào thét vật vã, phát tiết xong, cô bây giờ, đã biết cái gì gọi là
che dấu.
Tim Dung Ân đã chết, cô sẽ cho Nam Dạ Tước một kích trí mạng nhất, cô muốn lúc anh chết, không thể nhắm mắt.
Ngày 29 tết, đường dành riêng cho người đi bộ, đông nghẹt người, mua đồ giống như là không cần tiền.
Người đông nghìn nghịt. Nam Dạ Tước nắm tay Dung Ân, mặc dù cô hết sức chán
ghét, muốn bỏ ra, nhưng người đàn ông lại không cho cô cơ hội này lúc đi vào cửa hàng tổng hợp, hàng chuỗi đèn lồng màu đỏ treo lên cao cao, chữ phúc treo ngược, cùng với các loại búp bê 12 con giáp đều được trưng
bày trước cửa hàng.Trên mặt của mỗi người đều tràn đầy vui vẻ, nhóm
người bán hàng đều mặc trang phục màu đỏ chót, tóm lại, đi đến chỗ nào
đều là cảnh tượng không khí vui mừng, Đứng trước thang máy, tay Dung Ân
bị Nam Dạ Tước nắm chặt, tay kia để ở trong túi quần, náo nhiệt như vậy, duy chỉ có cô là không hòa hợp được, cô chỉ ngẩng cao đầu, là có thể
nhìn thấy cảnh cô cùng Diêm Việt đi ra ngoài mua đồ tết.
Khi đó, nói là đi mua đồ tết, thật ra thì chính là đi ra ngoài chơi, cô nhớ
được, có một đêm cuối năm giống như hôm nay, tuyết rơi rất lớn, Diêm
Việt mua cho cô một cái mũ màu hồng phấn. bên cạnh có hai bím tóc nhỏ.
Khi đó rất thịnh hành, Anh mua bao tay rất lớn, lại nhất định cùng Dung
Ân mang, ngày đó, cũng giống như hiện tại nhiều người như vậy, Diêm Việt liền từ phía sau ôm Dung Ân, hai bàn tay đeo cùng một cái bao, lúc bước đi cùng chim cánh cụt không khác nhau mấy, phải cùng phối hợp bước
chân…
“Coi chừng…” Nam Dạ Tước nắm ở hông của cô, để cho cô nhìn thấy thang máy dưới lòng bàn chân.
Dung Ân suy nghĩ bị cắt đứt, tim đập mạnh và loạn nhịp hoàn hồn, nhìn một
bên gương mặt hoàn mỹ này, suy nghĩ bên trong ánh mắt cô vừa nhớ lại trở thành nát vụn, Diêm Việt đã không còn, đã bị phá hủy trên tay người đàn ông này.
Nam Dạ Tước ôm bả vai Dung Ân, cô thật ra thì cũng
không muốn mua gì, bên trong Ngự Cảnh Uyển quần áo có nhiều cô mấy năm
mặc cũng không hết, Dung Ân theo Nam Dạ Tước đi tới trong một cửa hàng, “ Nếu không, mua áo lông đi.”
Người bán hàng nhiệt tình, đem hàng loạt style mới đến trước mặt Dung Ân “Tiểu thư, xem cái này một chút
xem sao, màu vàng nhạt làm nền, người da thịt trắng nõn mặc nhất định
rất đẹp…”
Dung Ân cắt ngang lời nói lải nhải của cô, “ Cô nếu
như bị nhốt ánh mặt trời không chiếu tới trong phòng, cô cũng sẽ có màu
da trắng như vậy.”
Người bán hàng rõ ràng giật mình, Nam Dạ Tước đứng ở cửa, vẻ mặt u ám, Dung Ân hiểu được đúng lúc thu tay lại, cô
nhận lấy quần áo trong tay người bán hàng, cởi áo khoác của mình, trực
tiếp mặc lên.
Quả nhiên đẹp mắt, hợp với quần jean màu xanh đậm
của Dung Ân cùng với giày bó, càng làm nổi bật dáng cao gầy của cô, đôi
mắt u ám của Nam Dạ Tước giảm đi chút ít, khóe miệng bật ra khen ngợi,
“Lấy cái này đi, nhìn rất đẹp”
Người bán hàng lại lấy ra áo lông style mới, “ đây là thiết kế mới nhất, sợi tổng hợp tự nhiên không là
cần phải nói, kiểu này, Thành phố Bạch Sa chỉ có vài bộ, vị tiểu thư này mặc khẳng định đẹp.”
“Được” Nam Dạ Tước gật đầu “ Ân Ân, em đi thử xem.”
“Tước” Phía sau truyền đến tiếng khẽ gọi, Dung Ân cầm trong tay lúc
xoay người, liền thấy Hạ Phi Vũ cùng Hạ Tử Hạo vừa đến “ Thật đúng lúc.”
Nam Dạ Tước đứng ở trong tiệm thân ảnh cao lớn mạnh mẽ rắn rỏi làm cho
người ta bức bách cảm giác hít thở không thông, theo sau là Giang tiểu
thư đang khoác cánh tay Hạ Tử Hạo. “ Hạo, bên kia có trang phục nam rất
đẹp, chúng ta ở lại xem đi.”
Hạ Tử Hạo so với lần trước Dung Ân nhìn thấy còn thảm hại hơn, ánh mắt lạnh lùng, người đàn ông bóc tôm cho Tư Cần, đã mất.
Thật đúng là người vô hồn.
Nam Dạ Tước gật đầu, coi như là chào hỏi.
Hạ Phi Vũ tóc rơi xuống dưới, cái vết sẹo kia bị che kín, cô đã phẫu thuật thẩm mỹ, nhưng cần phải phẫu thuật vài lần nữa mới có thể làm vết sẹo
này biến mất, cô đi tới bên cạnh Nam Dạ Tước “Không thể tưởng tượng được người không thích náo nhiệt như anh, hôm nay lại tới chỗ này.”
Dung Ân cầm lấy áo lông đi tới một phòng thay quần áo, vừađịnh đóng cửa lại, đã bị Hạ Phi Vũ theo sau tới ngăn cản.
“Dung Ân, xem tin tức chưa?”
Cô mí mắt nhẹ liếc xuống, cô biết Hạ Phi Vũ muốn nói điều gì, “Buông tay ra.”
“Diêm Gia lại có hai Diêm Việt, như vậy người trước kia dường như là
giả?? Dung Ân cô thật đáng thương à, người thật mới tỉnh lại không tới
hai ngày lại chết, cô biết hắn chết như thế nào không?” lời nói trong
miệng Hạ Phi Vũ ác độc, bên môi nhuộm cười, dùng sức xé nát vết thương
chưa kịp kết vảy của Dung Ân.
“Hắn là bị cô bức chết, ha ha,
cười chết mất thôi, thật vất vả để chiến thắng tử thần, nhưng lại bị làm tức giận chết, ngẫm lại cũng đúng, đổi lại là ai khác cũng không thể
chịu được, cô cùng Diêm Việt giả kia lên giường chưa??? Chậc chậc, hai
anh em cùng