XtGem Forum catalog
Ấm Áp Nhất Là Lúc Tuyết Rơi

Ấm Áp Nhất Là Lúc Tuyết Rơi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322854

Bình chọn: 7.00/10/285 lượt.

người nào đó đang dệt áo len." Anh đứng dậy.

"Sao anh biết?" Vì muốn anh ngạc nhiên nên cô luôn nín nhịn không để lộ tin này.

"Không phải chỉ có mỗi mình em biết chiêu nội ứng ngoại hợp đâu, anh cũng có thể mua chuộc mấy cô bạn khuê mật của em đấy."

Cô hoang mang cười giả lả, "Mấy hôm trước tâm trạng của em không tốt nên đã --- nên đã hủy nó trong lúc tức giận rồi." Cô giơ tay phải lên thề thốt, "Em nhất định sẽ dệt lại thật đẹp."

"Anh đề nghị em nên dệt size lớn nhất."

"Tại sao?"

"Đợi em dệt xong thì có lẽ anh đã phát mập ở tuổi trung niên 40 - 50 rồi."

"Anh ---" Rõ ràng muốn cười nhạo tốc độ của cô đây mà, tuy nhiên cô thực sự dệt rất chậm, "Không cho phép anh mập."

"Đồng ý luôn, vì để mặc áo len của em, anh sẽ cố gắng hết sức để giữ dáng." Trương Dực Chẩn thề, "Chiều nay em có bận gì không? Anh muốn dẫn em đi tới một nơi."

"Bọn em đã bàn trước tối nay sẽ nấu lẩu trong phòng trọ mừng sinh nhật Gia Gia."

Anh cười tiếc nuối, "Vậy thì lần sau vậy."

"Có thể nói cho em biết anh muốn dẫn em tới chỗ nào không?"

"Tới rồi sẽ biết."

Lòng hiếu kỳ của cô táy máy, nhìn lướt xung quanh sau đó vui mừng phát hiện xe của Âu Dương Tuyển mà hình như Hành Vân đang nói chuyện với anh ta qua cửa xe.

Cô cầm túi lớn túi nhỏ chạy tới rồi đặt hết lên trên cỏ, sau đó năn nỉ: "Hành Vân ơi Hành Vân à, giúp tớ mang mấy thứ này lên phòng được không, tớ muốn ra ngoài với Trương Dực Chẩn một lát, có lẽ không kịp ăn lẩu, mấy cậu chừa cho mình một miếng bánh sinh nhật là được. Nhắn với Gia Gia rằng ngày mai tớ đãi nó ăn cơm chúc mừng sinh nhật bù."

"Sao nói đi là đi rồi." Hành Vân nhíu mày nhìn lướt qua hai bóng người đang đi xa, sau đó bất đắc dĩ khẽ giọng oán trách với Âu Dương Tuyển, "Anh xem nó kìa, anh xem nó kìa, tiêu chuẩn thấy sắc quên bạn là đây mà!"

"Anh lại hi vọng em giống cô ấy."

"Thấy sắc quên bạn giống nó ư?"

"Vui vẻ, giống cô ấy."

"Tôi không có không vui." Cô yêu kiều nở một nụ cười.

"Ánh mắt của em không cười."

Cô sững sờ, sau đó phản bác: "Âu Dương tiên sinh, yêu cầu của ngài cao quá rồi đó nghen, chi bằng ngài cười bằng mắt cho tôi xem đi."

Anh không cười mà chỉ nhìn cô thật sâu, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thủng linh hồn của cô, cái nhìn đó khiến cho cô tâm hoảng ý loạn đến cả hô hấp cũng không đều. Gió lạnh như cắt thổi vào mặt, dáng cười mà cô gượng giữ lại biến mất, trong bầu không khí lạnh như băng hóa thành tiếng than ngắn thở dài.

Hai cánh tay của cô co rúm lại trong lòng ngực của Âu Dương Tuyển, đưa cằm gác lên vai của anh, không muốn để anh nhìn thấy nét mặt đau lòng của mình. Cái ôm đó rất chặt nhưng không hiểu sao lại thấy trống rỗng.

Âu Dương Tuyển không hỏi thêm gì nữa mà chỉ thương tiếc vỗ nhẹ lên tấm lưng mảnh mai của cô, ai mà chẳng có một bóng mờ trong lòng? Chuyện đã qua rồi thì không cần nhắc tới.

Qua lâu sau cô mới bình tĩnh lại, "Xin lỗi, vừa rồi tôi đã thất lễ."

"Hoan nghênh em thất lễ nhiều thêm. Khi tủi thân thì khóc, khi vui vẻ thì cười, chẳng có gì đáng sợ cả."

Cô tránh cái nhìn chu đáo, cúi đầu nhìn những túi đồ lớn nhỏ, "Tôi phải lên lầu."

"Anh mang lên đó giúp em."

"Biết danh ngôn của bà dì dưới lầu bọn tôi là gì không? Phòng trọ của nữ, đàn ông cùng chó không được vào. Tính nguyên tắc của dì rất mạnh nên trừ phi anh giả gái còn không e rằng không thể trà trộn vào đó đâu." Cô nhẹ giọng chế nhạo.

Anh cười cười, lấy bó hoa hồng ở phía sau đưa cho cô.

Cô dõi mắt nhìn anh lái xe rời đi rồi nhìn một đống đồ cần phải xách cả hai tay mới hết, sau đó nhẹ nhàng cắm bó hoa vào lớp đất mùn dưới mặt cỏ.

Trương Dực Chẩn dắt cô tới một lâm viên.

Khi đi qua Hilton ở trung lộ Hongkong, Ôn Noãn níu tay áo của Trương Dực Chẩn bảo anh nhìn, "Ngày đó Âu Dương Tuyển mời em tới đây ăn cơm."

"Cảm giác vào Hilton ăn cơm Tây ra sao?"

"Nghiệp chướng nặng nề." Cô làm bộ thở dài, "Anh ấy vốn muốn mời Hành Vân đi ăn cho nên mới chọn bữa tối ánh nến cao cấp như thế, kết quả người tới là em, cho nên chẳng có chút không khí gì."

"Em không thấy hâm mộ hả? Ít nhất mấy năm tới nữa anh cũng chẳng có tiền mời em tới đây ăn."

"Anh chỉ cần mời em ăn bắp rang là được." Sự phục vụ của nhân viên chu đáo tới mức quá đáng, vừa bước vào cửa thì có hai nhân viên phục vụ đi theo sau lưng cô và Âu Dương Tuyển giúp treo áo khoát, kéo ghế, gấp khăn ăn, đổ rượu vang khiến cô trừ việc dùng nĩa bỏ thức ăn vào miệng thì không thể làm gì được nữa. Hơn nữa mỗi động tác đều bị người ta nhìn chằm chằm khiến việc nói chuyện cũng khó khăn.

"Hơn nữa tài nấu ăn của đầu bếp rất bình thường, thức ăn chỉ có vẻ ngoài xinh đẹp thôi, em làm ăn ngon hơn nhiều."

Trương Dực Chẩn nở nụ cười bất đắc dĩ, nhớ tới chuyện cô là tay làm món Tô Châu có nghề, "Anh sẽ cố gắng kiếm tiền để mời em đi khách sạn ăn cơm."

"Tại sao lại tới đây?" Cô nhìn quanh rừng cây rậm rạp trong lâm viên, "Chẳng lẽ anh muốn nhân lúc hoàn cảnh nơi đây hẻo lánh mà muốn giết em diệt khẩu?"

"Em có tiền, có sắc để anh bày mưu hãm hại không?" Anh trừng mắt.

Ôn Noãn níu tay áo của anh, cũng chẳng từ chối việc bị dẫn vào đó.

Bởi do mùa đông tiết trời trở