chồng tôi, hồi trước anh ta muốn theo đuổi tôi nhưng bị chồng tôi giành trước...”
Anh nghĩ gã “bạn thân” kia chắc chắn là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn để thỏa mãn tâm nguyện mình chưa thực hiện được, anh không kìm được lại nhớ đến Tiểu Lục, cảm thấy hai người đàn ông này đều cá mè một lứa, khiến anh rất coi thường. Anh hỏi: “Chồng chị có biết chuyện này không?”
“Dĩ nhiên là biết, chúng tôi cũng không giấu hắn ta, có giấu cũng không được, số tiền đưa cho hắn chữa bệnh lấy ở đâu ra chứ?”
Anh cảm thấy không thể tin nổi. “Chồng chị biết... mà vẫn để chị làm như vậy sao?”
“Hắn ta không cho tôi làm như thế thì còn có thể cho tôi làm thế nào? Hắn ta muốn sống tiếp, đương nhiên chỉ có thể mắt nhắm mắt mở thôi. Cậu biết đấy, bản năng sinh tồn là bản năng mạnh nhất của tất cả mọi loài vật, hắn ta không muốn chết trẻ, buộc phải để lòng tự tôn của mình chịu ấm ức thôi, thích cũng được mà không thích cũng được, hắn ta vẫn phải chấp nhận sự thật này.”
Anh cảm thấy buồn thay cho chồng chị Diệp, chẳng lẽ một người vì muốn sống tiếp mà có thể chấp nhận bị chèn ép như vậy? Nhẫn tâm để vợ mình bị người đàn ông khác bao nuôi? Nếu là anh, anh thà bệnh chết cũng sẽ không làm như thế. Nhưng ai mà biết được? Biết đâu đây chỉ là lúc anh hãy còn ưỡn thẳng lưng nói chuyện được, bây giờ anh không bệnh không tật, đương nhiên có thể nói được những lời này, đợi đến khi anh đối diện với cái chết, chưa biết chừng cũng tìm đủ mọi cách để duy trì hơi tàn lay lắt, dù bị sỉ nhục, ức hiếp thế nào cũng có thể chấp nhận được. Anh bây giờ không phải muốn bị người ta bao nuôi để trả nợ đó sao? Của anh chỉ là vấn đề tiền nong, còn người ta lại là chuyện sống chết, vì thế dù có làm gì cũng có thể hiểu được.
Anh cảm thán: “Ôi, con người mà không vạn bất đắc dĩ thì ai lại muốn vợ mình được người khác... bao nuôi? Con người mà không vạn bất đắc dĩ, ai lại muốn để người ta... bao nuôi?”
“Đàn ông các anh có thể là thế, nhưng tôi... Thật ra bây giờ tôi cũng không nhất thiết phải có người khác bao nuôi mới sống được, nhưng một khi đã dấn thân lại thuận buồm xuôi gió, cũng không muốn... thay đổi nữa. Giống như anh đi dạy học, dạy bao nhiêu năm như vậy, tích lũy kinh nghiệm, sẽ nhận ra mình cũng có sở trường về phương diện đó, tất nhiên không muốn đổi nghề giữa chừng. Tôi nghĩ nhân lúc hãy còn trẻ, còn có người chịu bỏ tiền, tích cóp một số tiền trước đã, đợi đến khi hoa tàn vãn bướm, cũng không phải lo chuyện tiền bạc. Nhưng đàn ông các anh thì lại khác, thật ra đều giống như anh, là một thầy giáo, lòng tự tôn rất cao, bao người ta vẫn có thể chấp nhận được, nhưng bị người ta bao... có lẽ còn làm tổn thương đến lòng tự tôn nhiều hơn...”
Anh thầm nói: “Được người ta bao vẫn không phải là việc khiến lòng tự tôn bị tổn thương nhất, muốn được người ta bao lại không tìm thấy người muốn bao, đó mới là thứ khiến lòng tự tôn bị tổn thương nhất...”, nhưng anh cúi đầu, uống rượu không đáp.
Chị Diệp cười, nói: “Nhưng con người cậu rất lạ, mấy người phụ nữ đó thích cậu, cho cậu tiền, cậu lại không chịu nhận... để thỏa tâm nguyện của người ta, trái lại cứ lo ngay ngáy, chỉ muốn trả tiền cho người ta, thế mà cậu còn định để mấy người phụ nữ không quen biết kia bao cậu, rốt cuộc là vì sao?”
Anh cũng không nói được là vì sao, anh chỉ là không tưởng tượng được bản thân mình vì nhận tiền của Tạ Di Hồng hoặc cô giáo Lam mà ngủ với họ để gán nợ, nếu thế, không chỉ có họ coi thường anh mà tự bản thân anh cũng coi thường chính mình, giống như anh đã bôi nhọ nhân cách cao thượng, trong sạch của hai người họ. Anh ậm ừ nói: “Làm gì có người phụ nữ nào thích tôi muốn bao tôi?” Anh kể lại chuyện về Tạ Di Hồng và cô Lam, đoạn nói: “Chị xem, đây là người ta đang muốn... bao tôi hả? Căn bản đều không phải, bọn họ chỉ là có lòng tốt, giúp người làm vui thôi...”
“Tôi không nói đến họ, tôi đang nói đến... tôi...”
“Nói chị? Chị làm sao cơ?”
“Tôi muốn bao cậu, cậu không cho tôi bao, ngược lại còn định để mấy bà lão không quen biết kia... bao...”
Anh lặng đi, run rẩy hỏi: “Chị nói chị... thích tôi?”
Chị Diệp mỉm cười. “Tôi không thích cậu thì tại sao phải tìm đủ mọi cách để giúp cậu? Tôi muốn tìm một người đàn ông đâu có khó?”
“Thế... thế...” Anh cứ “thế” một hồi cũng không biết phải nói thế nào, chỉ sững người nhìn chị Diệp chằm chằm, rượu vào hai má ửng hồng, đôi mắt chứa chan tình ý, quyến rũ không gì tả xiết. Anh líu lưỡi, không thể tin được, lên tiếng hỏi: “Chị... thích tôi? Vì sao?”
“Tôi cũng không biết, có lẽ là vì cậu... ngốc chăng?”
Anh nghe chị Diệp nói thích anh, lòng sướng âm ỉ, sương mù trong đầu cũng tan đi, chợt bừng tỉnh, thế là ra vẻ tinh quái: “Thật ra tôi đâu có ngốc, tôi biết hai người đàn bà kia là do chị phái đến... để dọa tôi...”
Chị Diệp tỏ ra vô tội. “Hai người đàn bà nào?”
“Chính là hai người đàn bà trung niên tên là A Viện, A
Văn gì đó...”
“Tôi không phái ai đến để lừa cậu hết...”
Anh chỉ sợ chị Diệp muốn nói là anh tự mình đa tình, đang định nói: “Thế thì tôi đoán sai rồi”, chợt thấy chị Diệp phì cười. “Ha ha, cậu đúng là không ngốc thật
