“Cũng là... hai lăm thì phải?”
A Văn tỏ ra vui vẻ, còn A Viện lại không vui, nói: “Cô ta lớn hơn tôi ba tuổi, sao anh lại đoán chúng tôi bằng tuổi nhau?”
Anh rất xấu hổ, không biết nói thế nào mới được, hai người đàn bà thì cứ thì thà thì thầm. Anh nén giận, mẹ kiếp, ăn cơm xong không có chuyện gì làm hả? Mang tôi ra để đùa? Nghĩ đến tuổi của hai người này, anh cảm thấy bọn họ cũng không hẳn đến để bao anh, một người bốn lăm, một người bốn tám, e là đều lên chức bà nội hết rồi, hơn nữa cũng đã đến thời kỳ mãn kinh từ lâu rồi, còn bao đêm cái quái gì?
Anh sửa sang lại quần áo, chuẩn bị ra ngoài, A Viện quay lại, nói muốn cùng anh “nói” chuyện một lát. Anh không có lòng dạ nào để “nói” chuyện cùng bà ta, chỉ muốn đến phòng karaoke kiếm tiền, liền trả lời lấy lệ: “Tôi phải đến phòng karaoke đây, không đi sẽ bị trừ tiền.”
A Viện nói: “Tôi trả cho anh.”
Anh nghĩ xem ra là đến để bao đêm thật, nhưng già như thế rồi... Anh tiếp tục trả lời lấy lệ, rằng không đi không được, nhưng A Viện dày dặn kinh nghiệm, bảo anh đang ở “bến vui chơi”, karaoke không phải là không đi không được. Anh nhớ đến quyết tâm của mình trong chuyến đi lần này, cũng không khách sáo nữa, ngồi xuống để xem tình hình sẽ phát triển như thế nào, nghĩ bụng A Viện già thì già nhưng cũng giống như đàn bà trong gia đình, chỉ cần không bị bệnh lây qua đường sinh dục, không quái gở, kỳ cục, chỉ cần bà ta chịu bỏ tiền thì anh ở lại nhắm mắt đưa chân phục vụ bà ta một lần cho xong.
A Viện hình như không phải là kiểu khách hàng “một tay đưa tiền, một tay giao hàng”, cơ bản không hề nhắc đến chuyện đó, chỉ ngồi với anh từ từ “chơi”, từ từ “nói”, làm anh sốt ruột không yên, vừa căng thẳng vì chủ đề sắp tới vừa sợ bà ta chỉ bám lấy anh để trò chuyện, nếu vậy thì quá lãng phí thời gian kiếm tiền của anh.
Cho đến hơn chín giờ, A Viện vẫn chưa đề cập đến chuyện bao đêm, anh cũng không muốn “chơi” cùng bà ta nữa, liền đứng dậy, nói: “Tôi thật sự phải đi rồi.”
A Viện đáp: “Anh đợi tôi gọi điện thoại đã.”
Bà ta gọi điện thoại xong, A Văn đã xuất hiện ở cửa, xin lỗi vì bận chút việc nên đến muộn, sau đó còn thản nhiên bàn “mối làm ăn” với anh, nói muốn “chơi ba”, tám trăm tệ, được hay không?
Anh hỏi: “Ba... Chơi ba nghĩa là sao?”
A Văn tỏ ra vô cùng kinh ngạc, nhìn anh một cái. ““Chơi ba” cũng không biết, còn lăn ra đây?”
A Văn giải thích một lát, anh vẫn chưa hiểu, chỉ nghe thấy mấy chữ “ăn bào ngư”, từ trước đến giờ anh chưa từng được ăn bào ngư, nhưng anh biết bào ngư rất đắt, tưởng là A Văn mời anh đi ăn bào ngư, lập tức cuống lên: “Ăn bào ngư? Tốn bao nhiêu tiền? Trên thuyền làm gì có bào ngư mà ăn?”
Hai người đàn bà cười đến điên đảo, xong rồi mới nói: “Trên thuyền có rất nhiều bào ngư... anh chưa ăn bao giờ hả? Anh... chưa từng làm “kiểu 69” à?”
“Kiểu 69” anh đã từng nghe nói, vì thế cuối cùng cũng hiểu “ăn bào ngư” ở đây là gì, cảm thấy kinh tởm nhíu mày rồi nghiêm nghị nói: “Tôi không làm cái đó.”
“Anh không làm cái đó? Thế anh làm cái gì?”
Câu hỏi này làm mặt anh nóng như thiêu như đốt, không nói được gì, chỉ cảm thấy cực kì hối hận vì đã làm chuyện này.
“Không làm thì thôi, làm cái khác cũng được.” A Văn tiếp tục đàm phán. “Tuy hai người chúng tôi bao anh cùng một lúc nhưng sẽ không để anh bị thiệt, mỗi người chúng tôi sẽ trả sáu mươi phần trăm chứ không phải là năm mươi phần trăm nữa, cho anh kiếm thêm một ít.”
Anh vừa nghe, suýt nữa thì ngất. “Hai người... hai người... Tôi không làm chuyện đó đâu...”
Hai người đàn bà vô cùng thất vọng, A Văn chủ động nhượng bộ: “Thế thì... one by one vậy. A Viện, cô làm trước, tôi làm sau...” Nói xong còn lấy một thứ từ trong túi xách đưa cho A Viện, cười ha ha rồi nói: “Đừng làm anh ta ngỏm nhé, tôi còn có phần đấy...”
“Cái này... để làm gì?”
Hai người phụ nữ nhìn nhau một cái, lại nhìn chằm chằm vào hạ bộ của anh, bật cười hà hà rồi nói: “Để phá thân xử nam chứ sao!”
“Đừng có đùa... Tôi không làm cái này đâu.”
A Viện sửng sốt hỏi: “Anh cái này không biết, cái kia không làm, thế anh muốn chơi thế nào?”
Anh hoảng hốt bỏ chạy. “Bây giờ tôi phải đến phòng karaoke, không có thời gian... “vui chơi” với hai người...”
A Viện muốn tóm lấy anh nhưng A Văn lại nói với bà ta: “Thôi, tôi thấy anh ta ít cũng phải... ba lăm, có khi đã có vợ hoặc đã ly hôn, trước sau gì cũng bị đàn bà hủy hoại thôi...”
A Viện nói: “Ba lăm rồi mà còn tưởng mình trai tráng chắc? Người ta làm đến hai mươi lăm đã nghỉ hưu rồi...”
Nói dứt lời, hai người đàn bà khinh thường nhìn anh một lượt rồi kéo nhau bỏ đi.
Anh bị sỉ nhục liền nổi trận lôi đình, chỉ muốn xuống thuyền về nhà ngay lập tức, nhưng lại sợ phải đền tiền, đành phải dằn lại cơn tức ngập đầu đi đến phòng karaoke, đúng lúc thấy Diệp Tử Mi đang tiếp du khách đến hát ở đó. Anh rất kinh ngạc, vì anh không biết chị ta cũng lên thuyền. Ngồi một lúc, vẫn chưa tìm được cơ hội nào để hát, Diệp Tiểu Mi đã đi đến, cười mỉm, hỏi: “Tôi thấy cậu không đến, còn tưởng cậu đã... tìm được mối làm ăn nào rồi cơ.”
“Sao chị lại đến đây?”
“Đây là thuyền của tôi, sao tôi không được đến?
