ấy chuyện có thể đoán được... Chẳng qua là... vui vẻ cùng người ta thôi... Sao thế? Anh hỏi kĩ như vậy, chẳng lẽ lại muốn... bán giờ hả?”
“Anh bán giờ gì chứ? Ngay cả chụp ảnh anh cũng chẳng kiếm được ai, còn có thể bán giờ hả?”
Về sau chị Diệp kể cho Đàm Duy, có người tố cáo cô gian lận, nói cô bất chấp lợi ích của công ty, nhét một người quá tuổi “tứ bất tượng” vào tổ “minh tinh” bọn họ, còn cho phép anh ta đưa vợ theo, ảnh hưởng nghiêm trọng đến chất lượng chương trình “Ngôi sao du ngoạn cùng tôi” của công ty. Chị Diệp nói: “Chương trình này tôi tạm thời không tiện xếp cậu vào làm nữa, nhưng tôi sẽ giúp cậu tìm việc khác...”
Anh cuống quýt xin lỗi: “Xin lỗi chị, xin lỗi chị! Tôi đã gây phiền phức cho chị rồi, sau này... Thôi bỏ qua đi, tôi đoán những công việc khác của công ty các chị, tôi cũng không thể đảm đương được...”
Chị Diệp khoa trương: “Hừ, chỉ bằng mấy gã đó mà cũng làm ảnh hưởng đến tiền đồ của tôi ở công ty hả? Để xem hôm nào đó tôi lại chẳng đuổi hết bọn chúng đi...”
Anh can ngăn: “Thôi, mọi người cũng không dễ dàng gì, bọn họ tố cáo chị, cũng chỉ là nhằm vào tôi chứ không phải nhằm vào chị, chỉ cần tôi không đi nữa, bọn họ cũng không có gì để nói lại chị. Hơn nữa, chị cũng không biết ai đã tố chị, đuổi ai bây giờ?”
“Không biết là ai tố cáo thì cứ cho là tất cả bọn chúng làm, tất cả đều phải đuổi hết. Không cho chúng nếm mùi lợi hại, chúng lại muốn tạo phản...”
Tiểu Băng lại phân tích hoàn toàn khác: “Anh đừng nghe chị Diệp lừa anh, chắc chắn là do chuyến này không có người nào bao anh, không có người nào mua đứt anh, “thành tích” của anh không tốt, không kiếm được tiền cho công ty nên chị ta mới loại anh... Không sao, bị loại cũng tốt, tránh sau này anh không khống chế được...”
Đi một chuyến “Ngôi sao du ngoạn cùng tôi” khiến cho Đàm Duy cảm thấy mọi mặt đều bị tổn thương. Tiền bạc thì không cần phải nói, mua một bộ âu phục hơn nghìn tệ, mặc được có một lần rồi lại treo ở đấy, lãng phí tiền bạc. Cả người cũng mệt mỏi, tuy anh xuất thân là giáo viên, đứng trên bục giảng cũng quen rồi, nhưng lên lớp chỉ đứng mấy chục phút, giữa giờ còn được nghỉ giải lao, một ngày cũng không phải đứng từ sáng đến tối, vì thế từ trước tới giờ chưa từng cảm thấy đứng trên lớp vất vả. Lần này đứng liên tục ba ngày, đến mức chi dưới gần như dãn tĩnh mạch.
Bị tổn thương nhất vẫn là lòng tự trọng của anh. Anh cảm thấy mình chẳng làm được cái gì, xem ra chỉ có thể ở trường dạy học. Anh làm ở trường đại học tương đối ổn, học tiến sĩ, lấy học vị, cũng có thể làm nghiên cứu khoa học, viết luận văn học thuật... nhưng cho dù anh có lên đến chức vị nào chăng nữa thì vẫn như cá bị ném lên bờ cát, ôm một loại bi ai vô dụng không tài cán. Nếu nói vì lý do đạo đức mà anh cảm thấy nhục nhã vì đã tham gia kiểu “du lịch” như thế, vậy thì hiện tại anh càng cảm thấy nhục nhã, vì trong chuyến “du lịch” lần này bị du khách thờ ơ, bại dưới tay hạng người như “Lưu Đức Hoa”.
Chị Diệp đã từng là cọng rơm cứu mạng cuối cùng của anh, trước đây nếu thất bại thì lại nghĩ “chỗ chị Diệp sẽ có công việc kiếm tiềm”, còn bây giờ hoàn toàn rơi vào ngõ cụt. Số tiền mà anh lo nhất chính là mấy chục nghìn tệ của chú Đàm, bởi đó là số tiền mà chú Đàm phải vất vả mới tích cóp được. Hai vợ chồng chú Đàm đều không có công việc chính thức, không có bất kỳ phúc lợi nào, chỉ trông vào tiền để dành an dưỡng tuổi già và lo ma chay, hiện giờ hai vợ chồng chú tuổi tác đã cao, giống như ngọn đèn dầu sắp cạn, nói ngã là có thể ngã, anh làm sao có thể nhẫn tâm không trả số tiền đó chứ?
Anh lại dạy thêm một vài lớp ở trung tâm, thời gian ngắn, chủ yếu là lên lớp buổi tối và cuối tuần, có lúc còn phải đến nơi khác dạy phụ đạo. Anh hoàn toàn trở thành một chiếc máy biết dạy học, suốt ngày phải soạn giáo án lên lớp, có những môn vốn không phải chuyên ngành của anh nhưng anh không quan tâm, chỉ cần người ta muốn anh dạy, anh đều dạy, có tiền là được.
Một buổi tối anh dạy xong trở về nhà, khi đó đã gần mười một giờ, vừa nhấc xe đạp lên cầu thang, đột nhiên có người từ trong bóng tối nhảy ra. “Cuối cùng cũng đợi được chú về!”
Anh vô cùng kinh ngạc, người đó lại nói: “Mau mở cửa làm chút gì để ăn đi, sao muộn như vậy mới về hả?”
Anh bật ngọn đèn trên cửa mới nhận ra là Thường Thắng, nhưng bộ dạng đã thay đổi hoàn toàn, quần áo rách rưới, tóc tai lòa xòa, lưng gù hẳn, nếu không phải là giọng nói còn nhận ra được, anh quả thực còn nhầm Thường Thắng là gã ăn mày. Anh ngạc nhiên hỏi: “Chú... sao lại thành thế này?”
“Làm gì đó để ăn đi đã, sắp chết đói rồi đây này...”
Đàm Duy do dự một lát mới mở cửa để Thường Thắng vào trong. Thường Thắng tự tìm đến tủ lạnh kiếm một quả táo, cũng chẳng thèm rửa đã ăn luôn. Đàm Duy bật bếp gas để nấu mì. Thường Thắng lót dạ bằng một quả táo xong, lúc này mới lau miệng rồi nói: “Còn không phải vì chuyện chú bị cướp tiền ư, nhưng chú chớ hiểu nhầm, không phải anh cướp, mà là... bọn chúng cướp, nhưng anh cũng bị cuốn vào đó, trốn chạy ở ngoài lâu như vậy, chả khác gì chó nhà có tang...”
“Thế... bọn chúng bây giờ đang ở đâu?”