àm như thế mà thôi, bây giờ chỉ là nhẫn nhịn qua cấp quản lý để thành nhân vật cấp tú bà.” Tiểu Băng đắc ý nói. “Hừ, em sớm đã nhìn ra đường đi nước bước bên trong rồi, bằng không tại sao em nhất quyết muốn đi theo anh chứ?”
“Nếu em đã biết rõ như vậy, sao em không nói sớm? Nói ra rồi, chúng mình cũng không cần đến đây.”
“Nói sớm thì anh sẽ tin hả? Anh lại chẳng cho là em đang bịa đặt, đập vỡ cơ hội kiếm tiền của anh. Vả lại được đi du lịch miễn phí một chuyến cũng đâu phải chuyện gì không tốt, công ty không thể ép anh để người ta mua đứt, gã “Lưu Đức Hoa” kia chính là người bán nghệ không bán thân, cũng kiếm được không ít tiền.”
Anh cảnh giác hỏi: “Em... từ lúc nào đã bắt chuyện... với tên “Lưu Đức Hoa” kia vậy?”
“Mới đây thôi...”
“Em chụp ảnh... với hắn ta rồi hả?”
Tiểu Băng cười hì hì. “Chụp ảnh mà, chút lòng thành thôi, anh ta nói em là vợ của đồng nghiệp, chụp miễn phí.” Anh trào phúng: “Anh thấy bộ dạng bây giờ của em, nếu em có tiền, chắc chắn em sẽ mua đứt hắn ta luôn đúng không?”
Tiểu Băng ba hoa: “Hừ, chỉ với anh ta, còn cần em phải bỏ tiền ra mua đứt chắc? Nếu em muốn, em chẳng cần chi tiền, đùa bỡn anh ta dễ như trở bàn tay.”
Anh nghĩ đến việc nhất định cũng có người đang đàm tiếu về anh với giọng điệu khinh miệt và bỡn cợt như vậy, trong lòng vô cùng khó chịu, giận dỗi nói: “Đợi khi nào thuyền cập bến tiếp theo, chúng ta xuống đi, mấy thứ tạp nham, lộn xộn gì đó...”
“Xuống làm gì? Xuống rồi mình đào đâu ra tiền mua vé về nhà? Còn phải đền công ty mấy nghìn nữa? Anh đúng là điên rồi, bất luận thế nào cũng phải hoàn thành công việc. Đã đến giờ rồi, mau đến phòng karaoke đi, em đi trước đây, anh đến ngay nhé.”
Anh sợ phải đền tiền nên đành xốc lại tinh thần đi đến phòng karaoke. Khỏi cần phải nói, vẫn là thiên hạ của “Lưu Đức Hoa”, tên này quả là có thể hát được mấy bài, hơn nữa nhạc của Lưu Đức Hoa cũng không phải quá cao, rất dễ hát, giúp cho tên minh tinh giả mạo này càng được thể huênh hoang.
Đàm Duy không biết hát mấy ca khúc thịnh hành, Kim Thành Vũ cũng không có mấy bài hát được yêu thích, vì thế anh gần như không được ai mời lên hát, vẫn là Tiểu Băng đứng ra bỏ tiền chọn anh, kêu anh hát bài Tôi giữ nỗi buồn cho riêng mình. May mà anh đã được Tiểu Băng bắt phải luyện tập bài này, hiệu quả cũng tạm ổn, có đôi tiếng ồ lên kinh ngạc, tiếp đó có người mời hát, cũng không nhất thiết phải hát ca khúc của Kim Thành Vũ, đám du khách thích là mời anh hát, làm anh vô cùng hối hận vì đã không luyện tập nhiều hơn các ca khúc thịnh thành bây giờ.
Sau khi lên bờ ở trấn J, anh vẫn kiếm được vài cơ hội chụp ảnh ở điểm du lịch. Du khách cùng thuyền hình như đều biết anh là người đã có vợ, hơn nữa người muốn chụp ảnh cùng anh đều đã chụp hết rồi, thế nên chẳng có ai để ý đến anh, anh chỉ có thể cười đùa với những du khách không biết tình hình ở điểm du lịch. Có lẽ fan hâm hộ minh tinh có tâm lý số đông mạnh hơn người bình thường, “minh tinh” càng nổi, người hâm mộ càng nhiều, còn “minh tinh” không mấy ai hâm mộ như anh, người theo đuôi ngày càng ít, đại khái ai cũng không muốn tỏ ra mình không có mắt nhìn.
Sau khi về nhà kiểm kê một lượt, chuyến “dạo chơi đầu tiên” này của anh tổng cộng thu được hơn bảy trăm tệ, nếu trừ hết tiền mua sắm quần áo và đạo cụ cho chuyến đi này, số tiền kiếm được chỉ là một số âm.
Tiểu Băng an ủi anh: “Lần này không tính, lần này là vì có em đi theo nên mới ảnh hưởng đến công việc của anh, lần sau em không đi nữa, nhưng anh phải bảo đảm không được để cho người ta bao, không được để cho người ta mua đứt...”
“Đàn ông ai lại bị bao chứ? Mấy hôm nay sao anh vẫn thấy tất cả “minh tinh” nam đều “đứng bục” nhỉ?”
“Bao ngày thì không có, nhưng bao đêm chắc chắn có.”
“Làm sao em biết?”
“Sao em không biết chứ? Em thấy có cô đêm hôm khuya khoắt đi đến phòng của “Lưu Đức Hoa”...”
“Có khi là vợ người ta thì sao? Chẳng phải em nửa đêm nửa hôm còn chui vào phòng anh đấy thôi?”
“Chắc chắn không phải là vợ anh ta, bởi vì chỉ một đêm mà liên tục có con gái đến phòng anh ta, mà mỗi lần lại khác nhau...”
“Ồ, em quan sát thật tỉ mỉ! Liệu có phải em cũng... nhân lúc anh không chú ý mà chui vào phòng anh ta không đấy?”
Tiểu Băng thanh minh: “Em thề chưa từng đến chỗ của anh ta, em làm gì có nhiều tiền như thế?”
“Sao em không nói sớm? Nói rồi, anh sẽ đem hết tiền boa kiếm được tài trợ cho em, giúp em bao anh ta một đêm...”
Tiểu Băng cười sằng sặc. “Anh đúng là đồ mọt sách, chút tiền anh kiếm được đủ để bao “Lưu Đức Hoa” chắc? Bảng giá của anh ta rất cao, bao anh ta một tiếng đồng hồ, cô khoảng hai mươi thì là hai nghìn, cô ba mươi trở lên ít nhất cũng phải ba nghìn. Chút tiền cỏn con đó của anh, bao anh ta nửa tiếng cũng chẳng đủ...”
Anh nghe đến đây, trong đầu đột nhiên có một suy nghĩ vô cùng hoang đường: Nếu phát đạt giống như gã “Lưu Đức Hoa” đó thì tiền ghép thận mấy trăm nghìn tệ kia có khi đã trả hết từ lâu rồi. Anh tò mò hỏi: “Mấy nghìn tệ một tiếng hả? Thế trong một tiếng đó... anh ta làm gì?”
“Cái đó em không tiện hỏi, nhưng nếu đã bán một tiếng đồng hồ, chắc chắn là m
