nhất quan tâm sự, bán thị giang san bán mỹ nhân" (Đời người có chuyện quan tâm vào bậc nhất trong điều độc nhất đó phân nửa là giang san, còn phân nửa là người đẹp). Có lẽ hai câu này dành tặng cho anh.
- Hay quá, hai câu thi ý đã hay, mà lời cũng đúng.
- Anh hại tôi quá, tôi phải làm sao xử sự với hắn đây?
Lão Hùng nghe nói đương nhiên lão biết Khưu viện trưởng dùng chữ hắn đó là ám chỉ Vương Cách. Lão rất lo lắng:
- Hiện giờ anh tính thế nào đây?
- Tôi đã giao hắn cho Hoàng Thiên Phú, vì mình phải tôn trọng ý kiến của các y sĩ cộng sự. Nhưng tôi đã chỉ thị: phải trị bịnh cho hắn bằng cách để hắn vào những căn phòng có vách tường chắc chắn bốn phía.
Hùng xưởng trưởng hỏi lại:
- Anh biết chắc họ làm theo ý anh không?
Lão Khưu lắc đầu nói:
- Điều đó không mấy quan trọng, điều cần thiết là chúng ta phải giải quyết một vấn đề quan trọng không nên kéo dài thời gian.
Mỹ Mỹ vừa nghe hai bên đối thoại, vừa lộ vẻ sợ hãi:
- Tôi sợ quá đi!
Lão Hùng vừa cười vừa tìm lời an ủi:
- Cô sợ gì? Có lẽ cô sợ hắn trốn ra mà hại cô sao? Cô yên lòng đi, không hề xẩy ra việc đó đâu.
Lão Khưu cảnh tỉnh lão Hùng:
- Chúng ta để khi tiệc tan rồi sẽ bàn tiếp vấn đề này, đừng để khách có cảm tưởng mình lạnh nhạt với họ.
Lão Hùng nghe nói như nhớ lại, bèn nâng ly lên mời khách, trong khi đó có hai cô gái từ ngoài đi vào. Tuổi cả hai chưa quá hai mươi, ăn mặc sạch sẽ dễ coi. Một cô với chiếc đàn phong cầm, cô kia với chiếc đàn tỳ bà họ cùng hướng vào khách mà chào.
Lão Hùng gọi hai nàng:
- Hãy hát lên vài khúc đi. Tạ Đổng sự trưởng là một thượng khách lưu từ Hương Cảng mới đến, hai cô biểu diễn những khúc hát yêu đời trong hoan lạc để đặc biệt kính tặng vị khách phương xa đi.
Hai cô vừa ngồi xuống vừa mỉm cười, hát lên một điệu hát "hoàng mai khúc". Hát xong, thực khách đồng hoan nghinh nhiệt liệt. Tiếp theo đó, nàng lại hát lên ca khúc lưu hành. Trong số thực khách có người hát nho nhỏ theo miệng của hai nàng.
Tiệc mãn, người tan, Khưu Đông Vượng còn lưu lại tại phòng của Hùng Kiến Phương và Mỹ Mỹ để cùng nghiên cứu cách đối phó với Vương Cách. Riêng Mỹ Mỹ vô cùng lo sợ, nàng sợ Vương Cách sẩy ra sẽ đánh đập và giết nàng.
Hùng Kiến Phương cũng rất lo lắng, lão sợ Vương Cách thoát khỏi bệnh viện, bất cứ lúc nào hắn sẽ đánh ông ta, nếu chuyện xẩy ra thì thân thế và gia đình của ông sẽ bị ảnh hưởng rất lớn. Điều cần yếu là ông ta và Mỹ Mỹ khó mà tiếp tục ăn ở công khai như hiện giờ nữa.
Riêng ý lão Khưu thì khác, lão biết quá rõ một đoạn công án, tuy lão phải đứng về phía lão Hùng và Mỹ Mỹ, nhưng trong lòng không nghĩ giản dị như thế, vì lão là y sĩ, phần lớn trách nhiệm phải gánh nặng nề hơn.
Lão Khưu biết Vương Cách cũng có bịnh mất bình thường, hắn đã liệng đá vào xe hơi, đánh người, chỉ vì hắn không có cơ hội để giải tỏa nỗi lòng cho mình được, nên trút tất cả sự phẫn uất lên đầu những người vô tội. Nhưng, nhìn vào sự phản ứng gần nhất của hắn, những điều giận hờn vô lý không còn nữa, mà hắn chỉ tập trung sự giận dữ vào Hùng Kiến Phương mà thôi. Dùng ân oán của cá nhân mà giam người vào bịnh viện thì trách nhiệm do nơi viện trưởng phải gánh chịu không nhỏ.
Hùng Kiến Phương biết Mỹ Mỹ hồi ba năm về trước, lúc đó, nàng đang là một cô gái hầu rượu trong một quán nhỏ, tên nghệ thuật là Tiểu Mỹ. Hoàn cảnh của Tiểu Mỹ vô cùng khổ sở, nàng có bà mẹ đôi mắt mù, một cô em gái đang học cấp sơ trung, một đứa em trai út mang bịnh bại xụi. Cha nàng là một gã lưu manh, can án giết người nên đã bị ngồi tù. Tất cả sự sống của gia đình đều qui vào cho cô gái mười tám tuổi phải gánh chịu.
Từ khi lão Hùng biết được cô ta, cái điều rất tức cười là lão nhận cô ta làm con nuôi, sau đó lão biết được hoàn cảnh bi đát của Tiểu Mỹ bèn động tánh anh hùng hết lòng giúp đỡ, không đồng ý cho Tiểu Mỹ làm chiêu đãi viên nữa. Lão cho Tiểu Mỹ một số tiền và đem nàng vào làm việc trong xưởng của ông. Tuy trình độ học vấn của nàng vừa qua lớp sơ trung, nhưng nàng rất thông minh, nàng cố gắng học hỏi để cầu tiến. Trong xưởng ai nấy đều thương mến nàng.
Không bao lâu sau Vương Cách được biết nàng, trong khi hắn chưa biết lão Hùng đã lưu ý nàng trước. Từ đó Vương Cách tha thiết yêu nàng, nhưng nàng không hề yêu Vương Cách, tuy vậy, nàng cũng tùy thời mà xử thế, không muốn làm mất lòng Vương Cách, có lúc cũng nhận lời đi xem xi nê, hoặc dùng cơm với Vương Cách. Do đó, Vương Cách tin tưởng rằng, nàng đã yêu mình.
Có một lần, đứa em nhỏ của Tiểu Mỹ té gẫy một chân, phải vào bịnh viện điều trị. Nhằm lúc nàng không có tiền để lo thang thuốc cho em, nên ngồi tại nhà mà than khóc một mình. Vương Cách tìm gặp nàng, bèn hỏi rõ nguyên nhân. Nàng không chịu nói cho hắn biết, bởi nàng tin rằng nói cho hắn biết thì hắn cũng không giúp đỡ được gì, nếu hắn nghe được chắc chắn sẽ vay hỏi mà giúp nàng, chừng đó sẽ gây cho nàng khó xử thêm, vì nàng chẳng yêu hắn.
Vương Cách quá thất vọng, bèn tìm một quán nhỏ để dùng rượu giải sầu, gặp phải một người công nhân bị Hùng Kiến Phương sa thải, người này tìm cách chọc giận Vương Cách để trả thù cho hắn, hắn cố ý thêm m