hắn: “Tỉnh lại đi!”
“Phốc” Thập Nhị từ lồng ngực thở ra một hơi, mới hồi phục tinh thần lại, quay đầu nhìn về phía hắn: “Thập Nhất ca, huynh nhìn thấy không?”
Thập Nhất nao nao, gật gật đầu, lại nói: “Đó...... Chính là Thất tẩu sao?”
Thập Nhị chỉ cảm thấy choáng váng, vịn vào Thập Nhất ngồi xuống, thất thần lẩm bẩm: “Không sai, không sai, mặc dù là đệ nhớ không rõ hình dáng của nàng, nhưng khi đó, khi đệ vừa nhìn thấy nàng thì cảm giác cũng giống như hôm nay như vậy, còn hôn mê bất tỉnh nữa...... Nàng quả thật không có bị hủy dung! Ông trời, đệ giờ mới biết Thất ca vì sao đối với nàng nhớ mãi không quên như vậy.”
Hồi lâu sau, không nghe thấy đáp án, hắn quay đầu lại nhìn Thập Nhất đang trầm tư, nói: “Thập Nhất ca, đang nghĩ gì vậy?”
“Đang suy nghĩ, tiểu tử nhà ngươi vừa mới dùng phép khích tướng, có thể bị phản tác dụng không.”
Tâm thần Thập Nhị vẫn chưa ổn định nghe hắn nói như vậy lại nở nụ cười: “Huynh có thể yên tâm, tuy nói phương pháp của đệ vụng về một chút, nhưng mà tốt xấu vẫn còn có Thất ca làm chỗ dựa phía sau mà.”
Tịch Nhan Nhanh chóng đi tới phía trước đi, nhưng lại không biết chính mình muốn đi về nơi nào, chỉ cảm thấy trong lòng một nỗi khổ sở lập tức có thể phá tan cơ thể mình để thoát ra.
Nàng cơ hồ đã quên trong phủ hắn còn có một Mẫu Đơn, hắn rất thích những nữ tử như nàng ta......
Bỗng dưng, Tịch Nhan dừng bước, kinh ngạc nhìn bóng dáng xuất hiện phía trước.
Hắn đứng bên cạnh cái ao, đứng ngay đầu gió, tay áo tung bay, tựa hồ là đang trầm tư điều gì.
Trong lòng Tịch Nhan cảm thấy rất đau nhức, cảm thấy hiện giờ mình không muốn gặp mặt hắn nên xoay người muốn rời đi, nhưng đột nhiên cảm thấy hắn dường như có gì đó không đúng.
Khi nàng quay đầu lại, nhìn thấy bóng dáng hắn vẫn như cũ, cảm thấy trên người hắn tỏa ra sự hiu quạnh lạnh lẽo, hắn như vậy nàng chưa bao giờ gặp qua.
Hiu quạnh? Tịch Nhan có chút hoài nghi hai mắt của mình, vô luận như thế nào cũng nghĩ đến cảm xúc như vậy làm sao có thể xuất hiện ở trên người hắn.
Lúc nàng còn đang ngây người đột nhiên hắn hơi xoay đầu lại nhìn về phía nàng, trên mặt không kịp dấu đi trầm tĩnh cùng ưu thương.
Tịch Nhan trong lòng chấn động, nhịn không được lùi lại hai bước.
“Nhan Nhan.” Hắn cúi đầu gọi nàng một tiếng, thanh âm trầm thấp ám áp, “Sao nàng lại ở trong này?”
Tịch Nhan vẫn đứng thất thần không trả lời, giống như cùng đắm chìm trong nỗi ưu thương trong đôi mắt hắn. Cảm giác ẩn ẩn đau lòng lại tràn ra trong lòng nàng.
Hắn thấy nàng không trả lời, lại quay đầu đi, vẻ mặt bình tĩnh không chút gợn sóng, trầm giọng nói: “Ngày đó ta ôm Duệ nhi đứng ở nơi này, bỗng nhiên nhớ lại chuyện trước đây bị rơi xuống nước, nhìn lại Duệ nhi, khi đó ta liền nghĩ đây là con trai của ta cùng với Nhan Nhan, ta nhất định phải đem những thứ tốt nhất trên đời cho nó. Ta đã chịu đựng đau khổ nên sẽ không để cho nó phải trải qua giống như ta, ta sẽ làm cho nó trở thành đứa bé được thiên hạ tôn vinh nhất.”
“Cũng chính là ngày đó, nàng đột nhiên biến mất, khi đó ta mới ý thức được, thì ra ta lại mắc mưu của nàng, thì ra, Duệ nhi không phải con ta......” Hắn đột nhiên phát ra một tiếng cười khổ, “Nhưng mà Nhan Nhan, vì sao, ta lại không thể trách nàng được? Ta buộc mình đối xử với nàng không tốt, buộc mình tra tấn nàng, nhưng mà ta cũng không vui chút nào cả Nhan Nhan à, bởi vì ta biết, trong lòng nàng thủy chung không có ta, có phải hay không?”
Khi hắn nói xong những lời kia, trong nháy mắt, trong lòng Tịch Nhan chấn động thật mạnh, đủ loại cảm xúc nảy lên, cảm giác binh bại như núi đổ.
Nước mắt rơi xuống không thể nén lại, nàng nghe được một thanh âm không ngừng gào thét trong nội tâm mình -- Nhan Nhan, thương hắn đi, cho dù chỉ có một lần thôi cũng tốt, dù cho cuối cùng thất bại cũng tốt, ngươi cũng vẫn thản thản nhiên nhiên, thương hắn đi, được không?
Hoàng Phủ Thanh Vũ quay đầu lại, đôi mắt ưu thương dừng lại trên khuôn mặt tràn đầy nước mắt của nàng, dường như so với nàng còn thống khổ hơn.
“Hoàng Phủ Thanh Vũ......” Tịch Nhan thì thào gọi hắn một tiếng, trong lúc đó bỗng nhiên lại không thể kiềm chế cảm xúc bản thân, đột nhiên lao vào trong lòng hắn, khóc lớn lên, “Không phải, không phải như thế......”
Hoàng Phủ Thanh Vũ nhẹ nhàng ôm lấy nàng, ưu thương trong mắt dần dần tiêu tán đi, khóe miệng chậm rãi gợi lên ý cười không hiển rõ được, nhưng thanh âm nghe qua vẫn ủ dột như cũ: “Không phải như vậy sao? Vậy thật ra là sao hả Nhan Nhan?”
Tịch Nhan chôn mặt trong lòng hắn khóc lớn, chỉ nói ra một từ “Ta”, liền nghẹn ngào nức nở.
“Ngoan......” Hắn vươn tay ra đè lại đôi môi run run của nàng, “Nếu nàng nói không nên lời thì không cần phải nói nữa. Nhan Nhan, ta làm sao có thể làm cho nàng khó xử đây?”
Nghe vậy, Tịch Nhan càng khóc lớn tiếng hơn, thành trì phòng ngự trong lòng nàng đều bị sụp đổ, ngay cả phế tích cũng bị bão cát thổi đi mất, không chút nghi ngờ: “Hoàng Phủ Thanh Vũ......”
“Thất ca!”
Trong lúc tình chàng ý thiếp vẫn còn chưa kết thúc, giọng nói kích động của Thập Nhị lại đột nhiên truyền đến.
Tịch Nhan đột nhiên