c đó, từng nồng nhiệt, gần gũi, tốt đẹp.
Nguyệt Nha Nhi không giấu được đôi mắt đỏ hoe, cảm giác được hai cánh tay hắn chậm rãi ôm chặt, đem mình ôm vào lòng, cuối cùng theo lực đạo của hắn, dựa sát vào lòng hắn.
Nàng không biết bản thân suy nghĩ điều gì, không biết bản thân nên nói gì, nhưng tựa vào vòm ngực hắn, nghe những âm thanh vang lên trong lồng ngực hắn, nàng dường như khó có thể kìm nén được mà mở miệng: “Cho dù đến tận bây giờ, chàng vẫn yêu ư?”
“Yêu.” Hắn để cằm trên đỉnh đầu nàng, nhẹ giọng nói.
“Mặc dù ta từng kề dao uy hiếp Thất tẩu của chàng, chàng vẫn yêu sao?”
“Yêu.”
Nguyệt Nha Nhi cắn chặt răng: “Mặc dù thân thể ta không còn trong sạch, chàng cũng yêu?”
“Mặc dù ta hận chàng, chàng vẫn yêu?”
Lần này, hắn lại trầm mặc một lát, mới thấp giọng nói: “Yêu, chính là yêu, mặc dù nàng hận ta, ta vẫn yêu.”
Nàng cứng đờ, nước mắt rơi như mưa.
Nhưng tay hắn lại chậm rãi buông lỏng nàng, sau đó, đi từng bước một ra khỏi khoang thuyền, đồng thời chậm rãi nói: “Nguyệt Nha Nhi, bất luận nàng hận ta bao nhiêu, bất luận ta hận nàng nhiều đến đâu, tất cả đều không thể khiến ta ngừng yêu nàng.”
Nàng trơ mắt nhìn hắn lùi từng bước một đến mũi thuyền, bỗng dưng hai mắt trợn to, muốn gọi, nhưng lại không có bất kỳ âm thanh nào.
Sau đó, nàng nhìn thấy cơ thể hắn trong không trung, rồi rơi xuống, “Ầm” một tiếng, sau đó biến mất trước mắt nàng!
Nguyệt Nha Nhi ngồi đờ ra, qua thật lâu mới lấy lại tinh thần, tay chân bám vào thành thuyền đi ra ngoài.
Nhưng ngay nơi hắn rơi xuống, chỉ còn lại dòng nước chảy không ngừng.
Bỗng nhiên nàng quay đầu, chạy đến đuôi thuyền, thuyền phu kia hồi hộp, lo lắng nhìn nàng. Cuối cùng Nguyệt Nha Nhi bắt đầu trở nên bối rối, nói với thuyền phu kia: “Xin ngươi ... xuống tìm hắn được không?”
Thuyền phu kia run sợ chốc lát, rồi mới bối rối gật đầu, quay người lại, “Ầm, ầm” nhảy ngay xuống sông.
Nguyệt Nha Nhi lo sợ không yên, ngã ngồi trên đầu thuyền, như đang đợi một điều gì đó.
Nhưng mà đã qua lâu, ngay cả thuyền phu cũng không thấy bóng dáng đâu!
Thế là cuối cùng tâm trí nàng bắt đầu hoảng loạn.
Trong trí nhớ, khả năng bơi của hắn vô cùng tốt, nhưng mà nay giữa dòng nước chảy xiết, nếu có gì ngoài ý muốn xảy ra ...
“Thanh Tuyên...”
Nàng thử gọi một tiếng, nhưng không được đáp lại, chỉ có tiếng nước ào ào.
“Thanh Tuyên!” Nguyệt Nha Nhi quỳ gối trên thuyền, cúi đầu nhìn dòng nước chảy không ngừng, rồi vươn tay ra, giống như nếu hắn hiện lên trong tích tắc thì nàng sẽ giữ chặt lấy hắn.
Nhưng không có, làm sao mà có bóng dáng của hắn chứ?
“Thanh Tuyên!” Cuối cùng nàng không thể khắc chế được nữa mà kêu to tên hắn, xung quanh mờ mịt, thầm nghĩ đến bóng dáng hắn.
Hay đây là báo ứng, là sự trừng phạt của ông trời dành cho mình ư? Nếu đã muốn báo ứng, vậy thì báo ứng lên người nàng là được rồi, vì sao phải bảo ứng lên những người bên cạnh nàng?
Đứa bé, hắn ... Phải chăng ông trời muốn nàng trải qua sự tra tấn như thế này?
Trên gương mặt nàng, cả tâm trí đều là sự hoảng hốt, dường như cảm giác tất cả đều sụp đổ, đột nhiên, “Rầm” một tiếng, trước mặt chợt xuất hiện một người, Nguyệt Nha Nhi vừa mừng vừa sợ, nhìn chăm chú, không phải là hắn thì là ai nữa chứ?
Thập Nhị đưa tay bám lấy đầu thuyền, nhảy phốc lên, cả người ướt sũng đứng trước mặt nàng, nhìn vẻ mặt bi thương của nàng, hai mắt thâm thúy ám trầm, như có thể khóa chặt lấy người.
Nguyệt Nha Nhi rốt cuộc không thể khắc chế, đột nhiên nhào vào lòng hắn: “Thanh Tuyên ...”
Sau đó, không kiềm chế được nữa mà gào khóc.
Báo ứng gì đó, trừng phạt gì đó, vào giây phút này hãy để tất cả chúng đi gặp diêm vương hết đi, và để nàng sống thật với lòng mình một lần, để nàng yêu thương hắn thật tốt một lần!
Thập Nhị hoang mang một lát, sau đó một tay ôm lấy nàng, rồi đi vào trong khoang thuyền nhỏ bé.
“Nguyệt Nha Nhi, trong lòng nàng có ta, trong lòng nàng có ta!” Hắn mừng như điên, dường như quên hết tất cả, không ngừng phóng túng hôn nàng, hôn nước mắt của nàng, sau đó nước trên người mình đều dính hết lên cả người nàng.
Dưới nụ hôn nóng bỏng của hắn, tiếng khóc của nàng dần dần chuyển thành từng hơi thở gấp, trêu chọc tâm trí hắn.
Bởi vì khoang thuyền thật sự quá nhỏ, Thập Nhị ôm lấy nàng muốn đổi một tư thế khác, bỗng dưng bị đụng vào đầu, trên tay chợt buông lỏng, Nguyệt Nha Nhi liền ngã ngồi lên chiếc kỷ trà trong khoang thuyền, nhất thời đau đến mức cả người co lại.
“Nàng đau ở đâu?” Hắn hốt hoảng ngồi xổm trước mặt nàng, khẩn trương xem xét cả người nàng.
Cũng may khoang thuyền vốn không cao, Nguyệt Nha Nhi ngã xuống cùng lắm cũng chỉ đau một chút thôi, thấy dáng vẻ khẩn trương của hắn, liền lắc đầu. Nhưng cơn đau này, lại khiến nàng chợt nhớ đến một chuyện khá, bắt lấy cánh tay ướt sũng của hắn: “Thuyền phu kia đâu rồi?”
“Xì” hắn nở nụ cười: “Nàng vẫn còn tâm tư để quan tâm đến người ngoài sao? Nàng yên tâm, khả năng bơi của ông ấy còn ghê gớm hơn ta nữa.”
Nguyệt Nha Nhi nghe thế trong lòng mới an tâm, sau đó, bỗng dưng chống lại ánh mắt cực kỳ thâm thúy của hắn, trong lòng lại khẽ run lên.
“Nguyệt Nh
