Yên tâm, ai gia sẽ an bài,” Thái hoàng Thái Hậu gật gật đầu, trong mắt toát ra nghi ngờ,“Mộc Diệp, vì sao vừa rồi ngươi không có giữ chân hoàng Thục phi, để cho ai gia đến bắt tại trận, như vậy, bộ tộc chiếm vu cũng không còn gì để nói.”
Khóe miệng giơ lên ý cười chua sót, Mộc Diệp nâng mặt, đón ánh sáng, một vết sẹo xấu xí giữa lông mày, cương nghị trên mặt cuối cùng là bất đắc dĩ.
Nếu chính mình thực sự có bản lãnh này, làm sao thường không làm đâu.
“Chẳng lẽ nói, ngay cả ngươi cũng đấu không được nàng?” Thái hoàng Thái Hậu vẻ mặt khiếp sợ, Mộc Diệp nhưng là cao thủ số một số hai bộ tộc ma thuật, nếu ngay cả hắn cũng đấu không được hoàng Thục phi, chỉ sợ, tiểu Hoàng Thượng cùng tiểu hoàng phi tánh mạng đáng lo.
“Không dối gạt thái hoàng Thái Hậu, hoàng Thục phi tu vi đã là trên bậc thần, trong người nàng chảy là máu vu nữ bộ tộc chiếm vu, có năng lực tự mình chữa trị, mà thần, chỉ là hơi cao tay một chút.”
Khó trách, khó trách hắn vừa rồi không có trực tiếp xuất thủ cứu tiểu Hoàng Thượng, mà là hướng chính mình phát ra tín hiệu, đợi có người đến, mới dám xuất thủ.
Thái hoàng Thái Hậu thật sâu thở dài.
“Thần còn có một chuyện bẩm báo thái hoàng Thái Hậu, tiểu hoàng phi không bị chi phối bởi ma thuật của hoàng Thục phi, cũng không phải thần giúp đỡ, cho nên người này là địch hay bạn, thần cũng khó phân rõ.”
“Phải không?” Gượng mặt đầy nếp nhăn lộ ra ưu sầu, nàng biết thời gian sốngng trên đời của mình không còn nhiều.
———————————————–
Phượng Dương cung.
“Hoàng nhi, con không bị thương?” Đem khăn tay nhúng nước chà lau sạch sẽ cái trán cho hắn, thấy miệng vết thương đã khỏi hẳn, tâm hoàng Thục phi cũng thả lỏng.
Chữa trị thân thể bị thương, là năng lực đặc biệt của vu nữ bộ tộc chiếm vu, không biết vì sao cuối cùng có thể di truyền cho hoàng nhi, xem ra, ngay cả ông trời cũng chiếu cố bọn họ.
“Con không cam lòng, rõ ràng, sẽ đạt thành nguyện vọng mẫu hậu.” Tên nam nhân kia rốt cuộc thần thánh phương nào! Sờ sờ cổ, trong lòng hắn vẫn cảm thấy kỳ quái, sợi tơ này, thế nhưng không có cho hắn xúc cảm gì.
Buông khăn tay, xoay người nhìn về phía ngoài cửa sổ, hoàng Thục phi luôn luôn kiêu ngạo cũng có cảm giác thất bại.
Nếu chính mình không có đoán sai, người kia, có lẽ là Mộc Diệp bên người thái hoàng Thái Hậu, người kiệt xuất nhất của bộ tộc ma thuật, cũng chính là thái hoàng Thái Hậu bổn gia(người trong tộc , hình như họ nội , convert thế).
“Đụng phải hắn, phần thắng là bao nhiêu, mẫu hậu cũng không rõ ràng, hắn ma thuật bí hiểm, bộ tộc chiếm vu chưa có người cùng hắn giao thủ, bất quá, nghe nói người cùng hắn giao thủ, không chết thì cũng tức điên, hoàng nhi, về sau nếu là đụng phải hắn, nhớ rõ không cần cứng đối cứng(đá chọi đá), con bây giờ còn chưa có thực lực này.”
“Con cẩn tôn mẫu hậu dạy bảo.” Hắn hạ mi mắt, trong mắt rục rịch, không nghĩ tới chính mình làm cho người ta phải bố thí, vừa rồi sợi tơ siết trên cổ chính mình, chỉ sợ đều là ma thuật.
Hoàng Thục phi sao lại không biết ý nghĩ của con, khẽ thở dài, đi đến bên người hắn, vỗ về hắn một cái lên tóc dài mềm mại, đứa nhỏ này, lớn lên cùng cha nó thật giống nhau.
“Đợi mẫu hậu diệt trừ bọn chúng, giúp con đi lên ngôi vị hoàng đế, nhất định sẽ cho con khôi phục dòng họ Tuyệt La! Mẫn Hách.”
Lạc Tang quốc niên lịch năm một trăm ba mươi mốt, thái hoàng Thái Hậu được mọi người an táng đi về cõi tiên, tiểu Hoàng Thượng Phù Vân Khâu Trạch năm ấy bảy tuổi được tướng quân Thanh Vũ phò trợ lên tiêp quản triều chính, tên gọi là Tinh Trị Chi Kì.
Màn đêm đen kịt, thanh phong hề hề, thị vệ gác đêm cắt lượt luân phiên, thừa dịp khe hở, thân ảnh nhỏ xinh lặng yên đi sát qua người bọn họ.
Ô ô, thái hoàng Thái Hậu chỗ nàng dựa vào đã đi về cõi tiên, trong cung lại không thể yên ổn, mỗi khi nghĩ đến Mẫn Hách Vương gia kia sắc mặt âm hiểm cười, nàng liền gặp ác mộng, hoàn hảo hiện tại chính mình cũng mười tuổi , nghe các cung nữ nói trong thành thanh lâu đang chiêu tìm trẻ nhỏ, nàng đi nơi đó tìm chút việc nhỏ nuôi sống chính mình hẳn là không có vấn đề gì, chỉ cần có thể ra khỏi hoàng cung này, nàng liền tự do ……
“Đi đâu?” Mắt lạnh nhìn thân hình lén lút lén lút, thân ảnh bảy tuổi so với nàng mười tuổi lại cao hơn rất nhiều.
Bảy năm qua nàng cứ lặp lại chuyện này, không mệt sao? Nghĩ đến mỗi đêm luôn bị cái lạnh đánh tỉnh, hắn thực nên lo lắng có nên hay không nên “Ở riêng”, hơn nữa, tư thế ngủ của nàng có điểm xấu xí.
“Nhà vệ sinh.” Đem gánh nặng vứt ra ngoài tường, nàng bắt đầu dựng thang, thân thủ linh hoạt, đó là kinh nghiệm nàng không ngừnng tích lũy trong bảy năm, phải nhanh, phải nhanh.
“Đi nhà vệ sinh bên ngoài cung?” Trên trán gân xanh hiện lên.
“Không đúng, phải nói là đi nhà vệ sinh ở kỹ viện, nhìn xem.” Một thân nam trang nàng hưng phấn mà bắt đầu leo lên , đây là bức tường thành cuối cùng nàng tìm được, nghe Mộc Diệp nói, chỉ cần ra khỏi bức tường này, bên ngoài chính là Lạc Tang thành, không biết ban đêm bên ngoài có hay không cũng như hoàng cung tĩnh mịch như vậy?
“Trở về ngủ.” Một kiếm chém đứt cây thang, ôm lấy tiểu thân ản
