Ai Nói Tôi Kết Hôn

Ai Nói Tôi Kết Hôn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324442

Bình chọn: 7.00/10/444 lượt.

lâu. Bởi vì Tư Ninh biết cô, tiếp xúc với cô, cảm thấy cô là một người cực kì dũng cảm, rộng rãi. Tuy là một người phụ nữ nhưng nội tâm lại là một người đàn ông. Người phụ nữ như cô mà ngồi ở trong văn phòng thì hẳn phải là một nữ cường nhân, hẳn phải là chị cả trong giới điện ảnh và truyền hình chứ không phải như bây giờ.

Tuy nhiên lời nói này đã bị Phương Mạn Lâm từ chối không thương tiếc, cô nói: “Em yêu àh, chị không muốn vất vả quá. Tuổi của chị cũng không còn trẻ nữa, chẳng lẽ lại cùng những người mới ở trong độ tuổi hai mươi, chém chém giết giết diễn trò tranh giành vai diễn sao? Khi chị phát hiện chị không giống như những nữ sinh vừa nũng nịu, vừa hấp dẫn, quyến rũ vả lại không biết diễn xuất kia thì chị liền biết chị cả đời này sẽ khó có thể cất đầu dậy được rồi...”

Hồi tưởng lại lời của cô, Tả Tư Ninh vẫn cảm thấy lòng chua xót. Quay trở lại hiện tại, nhận điện thoại, nghe được âm thanh của Phương Mạn Lâm: “Em yêu, vẫn còn chưa ngủ sao? Hữu Hữu nhà em có khỏe không?”

“Em vẫn chưa ngủ, con trai vừa uống thuốc xong liền ngủ thiếp đi rồi. Còn chị vẫn đi theo người nọ sao?” Tư Ninh trực tiếp hỏi.

Phương Mạn Lâm cười ha ha: “Hiện tại em có thể ra ngoài không? Chị có chuyện tốt muốn chia sẻ cùng em.”

Tiếng cười của cô dường như thực sự hạnh phúc, ngọt ngào. Rốt cục gặp được chuyện tốt gì? Đàn ông? Tiền tài? Tả Tư Ninh có khuynh hướng nghiêng về vế trước, bởi vì âm thanh của cô quá mức hiền thục, quá mức chênh lệch với hình tượng khí phách trước kia của cô. Tiền bạc không đủ để làm cho một người đàn bà biến thành mềm mại như đến vậy, chỉ có thể là đàn ông mà thôi.

Cúp điện thoại, Tư Ninh đi vào phòng nhìn con trai, thấy bé đổ đầy mồ hôi bèn cầm lấy khăn giấy rón rén lau khô cho bé, cúi đầu hôn trán bé, nán lại nhìn bé một hồi rồi mới yên tâm đi ra cửa.

************************************

Phía đông của một quán bar, Phương Mạn Lâm ngồi trước quầy bar, chăm chú nhìn vào phía cửa. Đến lúc nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc thì hưng phấn vẫy tay, la lên: “Em yêu, nơi này!”

Phương Mạn Lâm hôm nay mặc một chiếc váy liền màu trắng, rất qui củ nhưng lại đẹp ngọt ngào. Hoàn toàn không nhận ra được rằng cô ấy đã ba mươi tuổi.

Vừa gặp mặt, Mạn Lâm ôm chặt lấy Tư Ninh, sau đó không cố kị mà hôn trên mặt cô một cái. Mạn Lâm cười ngọt ngào: “Nhìn em mà xem, khuôn mặt nhỏ bé mềm mại, trơn nhẵn, ánh mắt ngập nước quyến rũ người, lại còn đôi môi đỏ mọng... đẹp không thể tin được, đến chị là phụ nữ mà adrenaline trong người cũng tăng lên...”

Tả Tư Ninh lườm cô một cái: “Trước kia chị cũng hình dung em gái ở chợ như vậy. Em gái đó nghe được thì mở cờ trong bụng quên cả thu tiền ăn của chị.”

Mạn Lâm thoải mái cười to: “Tâm tình của chị rất tốt nha, cho nên sẽ không keo kiệt lời khen.”

Xem bộ dáng thoải mái khoái trá của cô không giống như giả vờ, xem ra thật là có chuyện tốt rồi. Tư Ninh thu hồi đùa giỡn, nghiêm túc hỏi cô xem rốt cục có chuyện vui gì.

Phương Mạn Lâm búng ngón tay, gọi hai ly cocktail. Lúc người phục vụ đến thì mang theo hai ly rượu vang, mỉm cười, cúi đầu nói: “Xin chào, đây là rượu mời của người đàn ông bên bàn đối diện.” Vừa nói vừa chỉ ngón tay vào phía đối diện.

Hai cô cùng đồng loạt nhìn sang, chỉ thấy một người đàn ông trọc đầu ném một ánh mắt ám muội về phía các cô. Có thể mô tả người đàn ông này như một phạm nhân vừa được ra tù hoặc là thủ lĩnh một băng đảng nào đó bởi vì hắn không mặc áo, lộ ra một vết sẹo dài chừng mười cm trên ngực. Trên bả vai xăm hoa văn, cơ bắp rất phát triển. Người đàn ông này không dễ chọc.

Phương Mạn Lâm dùng ly rượu che mặt, ghé vào tay Tư Ninh nhẹ giọng nói: “Chị đoán hắn sẽ qua đây. Lúc hắn đến, chúng ta hợp lực đánh hắn hôn mê hay là chúng ta chia làm hai đường trốn đi?”

Tư Ninh thở dài một tiếng: “Chị, chị đùa chẳng buồn cười gì cả.” Hiển nhiên cho dù hai người có hợp lực thì cũng không thể đối phó được người đàn ông này. Mà nói không chừng người này còn có đồng bọn, chạy trốn cũng sẽ không thành công. Vạn nhất bị hắn để mắt thì sẽ bị quấy nhiễu lâu dài rồi.

Phương Mạn Lâm vỗ bả vai Tư Ninh: “Em yêu, em đã có thêm không ít kinh nghiệm. Còn nhớ rõ lúc trước chị uống rượu cùng với em gặp phải lưu manh, phản ứng đầu tiên của em chính là cùng người ta liều mạng.”

Sau khi nói xong, Mạn Lâm nâng ly rượu đẩy trở về, giọng nói lạnh nhạt lắc đầu với người phục vụ, đồng thời ngoắc ngón tay: “Xin lỗi, mang ly rượu này trở về đi.”

Tư Ninh làm theo cô đẩy ly rượu trả lại.

Tại quán bar, đàn ông mời rượu đàn bà, đại khái có thể lý giải rằng: cô có hứng thú kết giao không? Nếu cô hớn hở tiếp nhận thì một giây sau hắn sẽ tới đây ngồi. Phần kế tiếp là muốn số điện thoại hay trực tiếp đưa chìa khóa phòng thì phải xem độ vội vã của người đàn ông đó. Nếu không có ý đồ thì một người xa lạ sao lại mời rượu người khác? Phải biết rằng trên đời này không có bữa cơm nào miễn phí.

Hai cô gọi ly cocktail yêu thích: vodka và nước chanh. Độ cồn không còn quá cao, mà hương vị lại nhẹ nhàng hơn một chút. Uống vào có cảm giác như lấy tay khẽ vuốt ve da thịt, rất thích hợp để kh


Polly po-cket