Ách Dương Tình Quanh Co

Ách Dương Tình Quanh Co

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324993

Bình chọn: 7.5.00/10/499 lượt.



nhỏ ngủ, nhìn nàng để đứa nhỏ vào trong nôi, nhìn nàng trở lại ngồi

xuống ở phía trước cửa sổ, nhìn nàng cầm lấy đồ may vá, nhìn nàng…

Đang nhìn về phía hắn!

Bốn mắt nhìn nhau

Hồi lâu, hồi lâu…

Sau đó, bọn họ lại nhìn trở về chuyện của mình, hắn đọc sách, nàng may vá,

thời gian an ổn lẳng lặng trôi qua…Đột nhiên, hắn buông sách vở, đứng

dậy đi đến bên cạnh của nàng, trước tiên đè nhẹ vai của nàng, khiến nàng ngước mắt nhìn hắn, sau đó đem hai tay chắp ra sau lưng, hai mắt chăm

chú nhìn bầu trời đêm ngoài cửa sổ, sắc mặt trầm trọng suy tư một hồi

lâu sau mới chậm rãi lên tiếng.

“Ngày hôm qua, ta vào thành mua

sách, trong lúc vô tình nghe được một chuyện” Hắn nói nhỏ “Hơn ba tháng

trước, Chu viên ngoại đột nhiên té xỉu, sau khi tỉnh lại trở thành si

ngốc, đại phu nói là do tà khí xâm nhập vào não, nên bó tay bất lực. Sau đó, tiếp quản công việc của Chu viên ngoại lại không phải là con trai

ông ta mà là đệ đệ Nguyệt Phong…”

Hắn khẽ liếc mắt về phía nàng, vừa lúc đón lấy ánh mắt nàng.

“Nàng nói xem, việc này có kỳ quái hay không?”

Nàng gật đầu.

“Có nên nói cho cha không?”

Nàng lắc đầu.

“Ta cũng nghĩ như vậy, nhưng…” Mắt hắn trở nên thâm trầm “Việc này rõ ràng

là do âm mưu của Nguyệt Phong cùng Thiên Nhận Đường muốn chiếm đoạt sản

nghiệp khổng lồ của Chu gia, ta có thể không quan tâm sao?”

Nàng không gật đầu, cũng không lắc đầu, chỉ nhìn hắn.

Hắn thở dài “Chính xác, ta nghĩ muốn quản cũng không quản được. Chỉ là ta

trơ mắt nhìn em họ Nguyệt Phong vì tham lam mà lạc lối, ta lại bất lực

không giúp được…” Hắn bất đắc dĩ cười khổ “Ta thực sự là vô dụng!”

Nàng lắc đầu.

“Ta nên ngăn cản hắn!”

Nàng lại lắc đầu.

“Ta không nên làm?”

Nàng gật đầu.

“Vì sao?”

Nàng cụp mắt xuống, đột nhiên đem kim may đâm vào đầu ngón tay, một giọt máu đỏ tươi lập tức chảy ra, rơi xuống.

“Nàng làm gì vậy?” Hắn hô to, lập tức quỳ một bên gối, thương tiếc cầm lấy

tay nàng, không cần nghĩ ngợi đưa lưỡi liếm đi chỗ máu đó, ngay sau đó

hắn bừng tỉnh hiểu ra.

“Nàng là muốn nói Nguyệt Phong sẽ muốn giết ta?”

Nàng lắc đầu.

“… Thiên Nhận Đường?”

Nàng gật đầu.

“Sợ ta phá hư chuyện của bọn họ?”

Nàng lại gật đầu.

“Nói như vậy…” Hắn trầm ngâm “Nếu ta muốn cứng rắn ngăn cản Nguyệt Phong,

chỉ sợ sẽ liên lụy cha mẹ, tiểu muội cùng…” Hắn còn chưa nói xong, nàng

lại bắt đầu gật đầu. Vì thế, Mộ Dung Vũ Đoạn lại trầm mặc một lần nữa,

kỳ thực những vấn đề này hắn đã sớm hiểu ra rồi, nhưng ngay cả như vậy,

hắn có thể buông tay mặc kệ sao?

Nhưng mà nếu hắn nhúng tay can thiệp, sẽ có khả năng liên lụy người nhà vô tội, hắn có thể làm sao?

Cho nên hắn do dự, tuy rằng trong lòng đã sớm có đáp án, cho nên hắn mới có thể đem phiền não trong lòng tâm sự nói ra, cố ý hỏi ý kiến của nàng.

Hắn cần biết được suy nghĩ của nàng.

“Việc làm vi phạm đạo đức lương tâm này Nguyệt Phong đệ không nên làm…”

Nàng gật đầu.

“Hơn nữa, Thiên Nhận Đường chỉ là muốn lợi dụng Nguyệt Phong, đến cuối cùng xong việc hắn cũng sẽ bị xử lý…”

Nàng lại gật đầu.

“Không chỉ có như vậy, Nguyệt Phong đệ sẽ còn liên lụy đến mẹ hắn cùng vợ con…”

Nàng lại gật đầu.

“Ta thực sự có thể mặc kệ sao? Không, không, đừng gật đầu!” Nàng bất động,

nhìn hắn. Mà hắn nhìn thấy đầu ngón tay nàng không còn chảy máu nữa, mới rút tay lại, sau đó đứng dậy, tiếp tục khoanh tay nhìn ra cửa sổ, tuy

rằng ngoài cửa sổ là một mảng tối đen, cái gì cũng không thấy. “Năm đó,

Mộ Dung gia từng là một gia tộc hùng bá một phương nổi danh trên võ lâm, nay lại đến làm người đánh cá ở Thái Hồ, làm chủ quán cơm, nhưng mà… Mộ Dung gia chưa từng hối hận qua, bởi vì ông nội đã làm chuyện đúng, chỉ

cần trong lòng không hổ thẹn, kết quả như thế nào cũng không quan trọng, chuyện này… Nàng biết không?”

Nàng gật đầu.

“Vậy là được rồi. Trễ rồi, chúng ta ngủ đi!”

Vì thế, bọn họ lên giường ngủ. Mà ngoài cửa sổ, cũng bắt đầu có mưa bụi,

kéo dài tinh tế tựa như một màn sương mù, mùi hoa Tử đằng tỏa ra mông

lung trong mưa, lặng lẽ ngưng tụ lại thành u sầu trong lòng…

Tuy

rằng không còn lên đi thuyền đánh cá, nhưng sáng sớm mỗi ngày, Mộ Dung

Vấn Thiên cùng Mộ Dung Vũ Đoạn cả hai vẫn như cũ trời mờ sáng đã rời

giường, sớm ra khỏi nhà đến chợ sáng để chọn nguyên liệu tốt nhất cho

món kho.

“Đã mua xong rồi?”

“Đúng rồi, chỉ còn lại thịt bò”.

“Như vậy con trước…”

“Đưa cho hai em họ mang mọi thứ về nhà trước” Mộ Dung Vũ Đoạn ung dung bình

thản cướp lời. “Cha ở đây chờ lấy thịt bò, còn con muốn đi mua một ít

phấn son cho Mặc Nghiễn Tâm.” Mộ Dung Vấn Thiên nở nụ cười, nụ cười tràn đầy vui vẻ, ông vỗ vai con trai.

“Được! Được! Được! Con đi đi!”

Một lát sau, Mộ Dung Vũ Đoạn đứng lặng yên trước cửa Chu phủ, nhíu mi trầm

ngâm một lúc lâu, đột nhiên xoay người phóng lên, từ bên hông phóng vào…

“Nguyệt Phong!”

Đang ở trên giường giật mình tỉnh dậy, đột nhiên ngồi dậy, kinh ngạc nhìn người đang đứng ở trước giường.

“Anh họ? Huynh… Huynh sao lại ở đây?”

“Ta muốn nói chuyện với đệ!”

“Nói chuyện?” Mộ Dung Nguyệt Phong nhíu nhíu mày, tiện đà nhìn lại người bên cạnh.

“Yên tâm, ta đã điểm


Lamborghini Huracán LP 610-4 t