đã xảy ra
chuyện.”
“Ngao đại ca, “Tôn Doanh Tụ nhíu
cái mũi đáng yêu lại, “Nếu không phải Quan đại ca tỉnh táo,
thừa cơ cùng người đàn bà thối đó dây dưa tranh đấu,
còn chúng ta cùng ngân hàng liên lạc, biết kẻ bắt
cóc nhất định sẽ cầm thẻ ATM của chị Vô Song trộm
lấy tiền mặt, mới tra ra tung tích chị Vô Song......”
Ngao Húc Bang trong khoảng thời gian
ngắn thật mất mặt, không nhịn được lớn tiếng, “Anh ta
không phải không suy nghĩ đến, nhưng cuối cùng vẫn là tôi
bắt được phạm nhân......”
“Ầm ĩ chết được!” Viên Vô Song mở
mắt, ngồi dậy.
Cô chỉ là muốn ngủ một lúc,
khó khăn đến như thế sao?
Cô sau khi bị xe tông phải, rất may
mắn chỉ có bị trầy da, nhưng vì nhìn thấy người quen, quá
mức vui mừng, mà bất tỉnh. Tiếp đó cô bởi vì quá
mệt mỏi, cả người buông lỏng, toàn thân trên dưới
giống như là có nguyên khối chì ràng buộc không cách
nào nhúc nhích. Thân là y tá, cô biết mình thật ra thì
không có gì đáng ngại, khẩn trương quá độ, cộng thêm
đột nhiên buông lỏng quá độ, khiến cơ bắp có chút co
rút không bình thường, chỉ cần nghỉ ngơi một chút là tốt
rồi. Chẳng qua là Ngao Húc Bang này, há miệng không
chịu dừng, ầm ĩ chết được.
“Ngao Húc Bang, tôi hôm nay biến
thành như vậy, đều là cậu làm hại!” Viên Vô Song tức
giận nhìn chằm chằm hắn.
“Do tôi làm hại?” Ngao Húc Bang mặt
bất mãn, vì mình kêu oan, “Nếu không phải là tôi......”
“Nếu không phải là cậu, tôi hiện tại
sẽ có nhiều chỗ bị trầy cùng ứ đọng máu sao?” Cô chỉ
chân phải của mình.”Chuyện này phát sinh, còn không
phải là bởi vì cậu! Từ lúc cậu cho tôi mượn xe đạp,
tôi vẫn gặp vận rủi đến bây giờ.”
Nói đi nói lại, Ngao Húc Bang đối
với cô mà nói, thật là một đại nạn, cô sau này dù nghèo
khổ vất vả thế nào, tuyệt đối sẽ không đi cầu hắn
giúp một tay.
“Cái đó......”
“Húc Bang, nếu Vô Song không có sao,
chúng ta về nhà trước đi! Vô Song, tớ ngày mai tới thăm
cậu nữa.” Vì để tránh cho bạn trai cùng bạn tốt
tiếp tục cãi vã, Đào Xán Xán quyết định nhanh rời khỏi, đem
không gian để lại cho người quan tâm bạn tốt. Cô kéo
cánh tay Ngao Húc Bang, đem hắn lôi ra khỏi
phòng bệnh.
Viên Vô Song tức giận thở dài
một cái, nhìn về phía Quan Triệt, phát hiện mặt
hắn khẩn trương cùng áy náy.
“Em rất khỏe, rất khỏe mạnh, không có
bất kỳ nơi nào không thoải mái.” Tay nhỏ bé của cô cầm bàn
tay kia của hắn. “Mới vừa rồi các anh nói chuyện, em cũng
nghe, là tỉnh táo của anh đã cứu em, anh không cần
vẫn tự trách chính mình.”
Cá tính của cô từ trước đến
nay thẳng thắng, sẽ không nói ra được lời an ủi, chẳng
qua là chăm chú nhìn hắn, một chút oán trách cũng
không có.
Quan Triệt nhìn khuôn mặt nhỏ
nhắn của cô, nghĩ rằng cô vừa tỉnh lại sẽ trách cứ hắn
khiến cô gặp nguy hiểm, cũng sợ cô lấy chuyện này làm cái
cớ, kiên trì rời khỏi hắn.
Lúc này hắn mới hiểu được, thì ra
là mình đã không cách nào đểcô rời đi.
“Vô Song, cậu không sao là tốt
rồi.” Mạc Đề Nguyệt mở miệng, “Chúng ta đi về trước
thông báo cho Viên ba cùng Viên mẹ, nói bọn họ không
cần lo lắng.”
Viên Vô Song gật đầu, “Cám ơn,
đã khiến cho các cậu quan tâm.”
Mạc Đề Nguyệt khẽ mỉm cười,
cùng mọi người rời khỏi phòng bệnh, để cho bọn họ hai
người một chỗ. Quan Triệt thâm tình nhìn cô, bàn tay
nắm thật chặt tay nhỏ bé của cô.
“Hiện tại không có những người khác,
em...... có lời muốn nói sao?” Thanh âm của hắn
khàn khàn, vẻ mặt ôn nhu.
Cô trừng mắt nhìn, sắc mặt
trầm xuống, không vui nói: “Có.”Cô nghiêm túc nhìn hắn
một cái.”Em muốn cùng anh nói chuyện có liên quan đến
Diệp Vận Nhi một chút.”
Tâm hắn cả kinh, giả bộ bình tĩnh
gật đầu.
Cho dù cô bởi vì việc này mà
nói chia tay...... Hắn cũng sẽ nhịn đau đớn mà đáp ứng.
Quan Triệt vốn tưởng rằng Viên Vô
Song muốn cùng hắn nói chuyện tình cảm tương lai của
hai người, không nghĩ tới cô nói tất cả đều là bất
mãn trong lòng, cũng thừa nhận cô đối với Diệp Vận Nhi
đã nhẫn nại đến cực hạn, cho nên quyết định sẽ chọn
lựa hành động trả thù cô ta. Về phần trả thù
thế nào, hắn không thể hỏi tới. Hắn căn bản
không để ý Diệp Vận Nhi kết quả sẽ như thế nào,
bởi vì xui khiến bắt cóc người đã động đến pháp luật,
theo phát luật sẽ bị Viện Kiểm Soát khởi tố.
Bất quá thân là bác sĩ, hiện tại chuyện
trọng yếu nhất với hắn là chiếu cố tốt thân
thể của cô, không cần bàn tay của người khác, mỗi ngày vì
cô xoa bóp mắt cá chân, chỉ sợ lưu lại di chứng.
Cô rõ ràng chẳng qua là vết thương nhỏ,
lại bị hắn thổi phồng ở lòng bàn tay, làm người bên
cạnh nhìn rất hâm mộ.
Viên Vô Song phát giác mình giống
như người gặp họa được phúc, sau khi bị sợ hãi,
mới hiểu được thì ra là Quan Triệt thích cô đến mức nào.
Hắn đem cô chiếu cố e rằng đến
việc cực kì nhỏ cũng không bỏ qua, chẳng những
mỗi ngày tới bệnh viện chăm sóc cô, ngay cả ba bữa
của cô đều là đích thân hắn chuẩn bị.
Cũng bởi vì như thế, cô giờ
mới hiểu được hắn thâm tàng bất lộ (không để
lộ tài năng), tài nấu nướng vô cùng xuất sắc,
ngay cả mẹ của cô cũng không khỏi oán thán con gái của
mình không chịu làm, chỉ biết cơm tới há mồm, trà
tới
