khi hắn rời đi quả thật hơi thay
đổi sắc mặt, vì vậy cô quay đầu nhìn về phía bác A
Quyền.
“Song Song, bác cái gì cũng không
biết.” Bác A Quyền bật đài, trước tiên gạt bỏ quan hệ.
“Con cái gì cũng không
có hỏi.” Viên Vô Song tức giận nói.
“Phụ nữ thích nhất hỏi lung tung
này kia, hơn nữa lão yêu dắt kéo có hay không
đều được, bác vẫn là trước tiên gạt bỏ sạch sẽ quan
hệ.” Bác A Quyền rất có kinh nghiệm, biết lúc này nên nằm
sấp xuống sẽ khá hơn một chút, mới không bị đạn
lạc bắn trúng.
Hơn nữa ông mới vừa rồi thấy bên
ngoài một người phụ nữ xinh đẹp, khẳng định con nuôi
có số đào hoa.
Có số đào hoa là rất tốt, bất quá
nếu như con nuôi đã danh thảo có chủ (tương tự
hoa đã có chủ á), chỉ sợ gặp gỡ đều là lạn hoa
đào (hoa đào nát).
Bác A Quyền trộm nhìn Viên Vô
Song một cái, phát hiện cô lộ vẻmặt nghi ngờ, hơn nữa ý
đồ từ trên người ông tìm kiếm đáp án.
“Đúng không ạ? Đàn ông các bác
không phải là đều che chở đồng loại?” Cô dùng
tiếng Đài đối thoại với bác A Quyền, ánh mắt lại
nhìn chằm chằm cửa.
Rốt cuộc là người phụ nữ như
thế nào tới tìm Quan Triệt đây?
Là bạn bè hay là......
Cô cắn cắn môi, bắt đầu
tưởng tượng tướng mạo người phụ nữ xinh đẹp kia theo
lời bác A Quyền.
Bác A Quyền bá sờ sờ lỗ mũi, hai tay
đưa ra, “Song Song, con nếu lo lắng, sao không ra xem
một chút đi!”
Phụ nữ thật là kỳ quái, rõ ràng rất tò
mò, lại giả bộ một bộ dáng không sao.
“Con có...... Có cái gì lo
lắng chứ?” Cô như cũ quật cường, làm bộ tự nhiên.”Chẳng qua
là bạn nữ thôi! Con cũng có bạn nam a!”
“Là như thế này hả?” Bác A
Quyền sờ sờ đầu, không nhịn được liếc cô một cái.
“Đúng vậy a!” Viên Vô Song nhìn
chằm chằm phía trước, giả bộ không thèm để ý.
“Ai, phụ nữ......” Không thành thực.
Bác A Quyền lắc đầu một cái, đi vào
bên trong.
Ông hay là trước nên rời đi,
tránh để đợi lát nữa thành bia đỡ đạn của
bọn người trẻ tuổi.
Quan Triệt đi ra khỏi phòng, nhìn
thấy một cô gái mặc đồ hiệu đứng ở cửa, một đầu tóc
dài gợn sóng nhỏ khoác lên vai sau, tuổi chừng
hai mươi lăm, giơ tay nhấc chân đang lúc tràn đầy
hương vị một cô gái nhỏ bé. Trên mặt trang điểm,
còn đeo một cái kính râm.
“Triệt.” Cô gái vừa thấy được hắn,
lập tức lấy kính râm xuống, lộ ra gương mặt xinh đẹp,
cô chủ động ôm cánh tay của hắn, cười ngọt ngào.
“Cô làm sao biết tôi ở
chỗ này?” Quan Triệt lùi cánh tay về, không muốn
cùng cô có bất kỳ tiếp xúc nào.
“Anh cho rằng anh thoát khỏi
lòng bàn tay Diệp Vận Nhi em sao?” Cô cười nhìn hắn,
“Triệt, em bây giờ không hiểu anh, làm sao lại tới làm bác
sĩ tại vùng nông thôn này?” Cô lộ vẻ mặt
chán ghét, không nhịn được ngẩng đầu nhìn bảng hiệu
một cái.”Hơn nữa...... Quốc Thuật quán?”
Đây mới thật là làm nhục học
thức cùng tài năng của hắn, rõ ràng hắn ở Đài Bắc có
thể làm bác sĩ xuất sắc khoa chỉnh hình Trung y, hết
lần này tới lần khác không cần bệnh viện lớn ở Đài
Bắc, lại muốn tới đến nông thôn mai danh ẩn tích.
“Tôi không cần phải khai báo
mọi chuyện của tôi cho cô chứ!” Thái độ Quan Triệt hờn
hợt mà xa lạ, cũng không muốn cùng cô ôn chuyện.
“Triệt!” Diệp Vận Nhi vô cùng bất mãn,
không vui cong đôi môi đỏ mọng lên, “Anh tại sao
luôn đối với em bày ra dáng vẻ xa cách? Em cho là tâm ý
em dành cho anh đã biểu hiện ra......”
“Tôi cũng cho là tôi đã cự tuyệt
cô rất rõ ràng.” Quan Triệt hai tay bỏ vào trong túi
quần jean, nói rõ hắn đang không kiên nhẫn được.
Diệp Vận Nhi nụ cười cứng đờ,
hít sâu một hơi, “Triệt, em theo đuổi anh lâu như vậy,
chẳng lẽ anh không thể nhìn tới cố gắng của em, cho
em một cơ hội?”
“Tôi vĩnh viễn cũng sẽ không
cho cô cơ hội.” Hắn không cùng cô đánh Thái Cực quyền, gọn
gàng dứt khoát cự tuyệt.
“Anh......” Diệp Vận Nhi nhíu mày,
cắn cánh môi, vẻ mặt ủy khuất vừa đáng thương.
Đáng tiếc, tâm ý Quan Triệt không
có dao động chút nào.
Vũ khí lợi hại nhất của phụ nữ,
chính là vẻ mặt điềm đạm đáng yêu kia, lấy nhu
khắc cương mới là vũ khí lợi hại nhất.
Mà hắn không phải là ngu ngốc, bị
lừa gạt mấy lần, chuyện cô giả vờ nhu nhược đã
hoàn toàn miễn dịch.
“Nếu như cô chẳng qua là tới đây
cùng tôi ôn chuyện, như vậy ta không rãnh, Diệp tiểu thư,
mời cô trở về đi!”
Hắn xoay người muốn vào nhà,
lười biếng cùng cô nhiều lời.
Năm đó hắn sau khi tốt nghiệp học viện
y, liền tiến vào một bệnh viện lớn ở Đài Bắc
làm bác sĩ thực tập, mà Diệp Vận Nhi đúng lúc là
thiên kim viện trưởng.
Một ngày bọn họ vô tình gặp,
bắt đầu có giao tiếp.
Cũng bởi vì gặp mặt vài lần kia, Diệp
Vận Nhi đối với hắn chết dây dưa quấn quít
chặt chẽ, ngay cả hắn ban đầu vốn là có hảo
cảm hồng phấn tri kỷ (ấn tương
tốt với bạn bè nữ), cũng bị Diệp
Vận Nhi cản trở từ trong ra ngoài, khiến bọn họ
không có cơ hội phát triển tình cảm thêm một bậc khác, mà
cô mấy năm qua vẫn không chừa thủ đoạn nào, chỉ cầu
hắn coi trọng. Ba của hắn cũng ở bệnh viện nhậm chức
chủ nhiệm, vì vậy Diệp Vận Nhi không ngừng đem cha hắn
thăng lên chức Phó viện trưởng để làm lợi thế,
muốn hắn kết hôn với cô.
Vì vậy, khiến hắn cùng với ba
tâm ý kh