XtGem Forum catalog
A Di Cách Vách Muốn Kết Hôn

A Di Cách Vách Muốn Kết Hôn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323582

Bình chọn: 9.00/10/358 lượt.

h biến thành bà mẹ đơn thân, không muốn cháu có một chút ít tổn thương nào.”

Dì vẫn buồn nôn như vậy, Tô Kỉ Thánh nghe vậy hốc mắt đỏ lên, trong lòng ngọt ngào, lấy mu bàn tay lau đi nước mắt.

“Cháu cùng Dĩnh Lam đều là người thân nhất của chú, chú hy vọng có thể cùng hai người trở thành gia đình thực sự .” Phạm Hán Đình giữ chặt đầu Tô Kỉ Thánh “Nói cho chú biết, cháu nguyện ý nhận ta trở thành người nhà của cháu không?”

Thình lình có một trận vui sướng đi thẳng vào trong lòng Tô Kỉ Thánh, khiến cậu cảm động không thể nói thành lời!

“Người nhà” từ ngữ này nghe tới thật là đẹp …… Phạm thúc thúc hy vọng có thể trở thành người nhà của cậu? Cậu không phải là một tên cô nhi ăn nhờ ở đậu, ngược lại còn có người muốn bình phong che mưa chắn gió cho cô nhi như cậu?

Phạm thúc thúc nào biết đâu rằng, rất nhiều lần trong mơ, cậu mơ rằng Phạm thúc thúc, dì cùng cậu, ba người vui vẻ hoà thuận sống cùng nhau, không phải quan hệ hàng xóm tốt đẹp, mà là chân chính người nhà! Luôn gọi dượng tương lai cậu kỳ thật không phải hay nói giỡn, mà là trong lòng cậu bắt đầu chờ mong nha……

Phạm Hán Đình đơn giản nói một câu, lại khiến cho lòng cậu bấy lâu vẫn treo trên cao được trở về mặt đất.

Tô Kỉ Thánh gật đầu nhận lời, Phạm Hán Đình mới mở nụ cười an tâm, lại xoa bóp khuôn mặt của cậu.

“Vậy cháu phải giúp chú một tay, giúp chú đem dì sớm tiến lễ đường, bằng không còn lâu mới được. Đến cuối cùng lại ngại bụng lớn mặc lễ phục khó coi, ngại đông ngại tây, kết quả chú cuối cùng suốt đời vẫn là một vương lão ngũ chưa vợ.”

Phạm Hán Đình lấy tay, lau sạch nước mắt trên mặt Tô Kỉ Thánh, chờ hắn trả lời; Mà Tô Kỉ Thánh trừng mắt nhìn, cho anh một nụ cười sáng lạn như nắng hè……

“Bức hôn thôi, không phải là đơn giản sao.” Tô Kỉ Thánh định liệu nói.

Nhìn Tô Kỉ Thánh hồi phục miệng cười sáng sủa, Tô Chấn Nhạc trên mặt cũng dạng khai ý cười.

“Sau cơn mưa trời lại sáng…” Tô Chấn Nhạc không tự giác hát ngân nga. Xoay chuyển chìa khóa xe, đạp chân ga, xe thể thao lẳng lặng bắt đầu chạy.

Mưa qua, trời lại nắng, mà trời ngày càng xanh trong.

Một người sẽ trưởng thành trong đau xót chôn sâu tận đáy lòng, tuy rằng khi tỉnh dậy sẽ mang lại đau đớn, nhưng vì cảm nhận đc đau đớn mà càng thêm thông suốt, va chạm sâu sắc vào mọi ngõ ngách cấm địa trong lòng, giống như kích thích, đau đớn sắc nhọn liên tục cùng nhau hành hạ trong cơ thể, cuối cùng phát ra âm thanh như thủy tinh trong suốt……

Đau khổ là không thể tránh, nhưng trải qua quá trình này, tâm hồn tiếc nuối lại đem phần khuyết thiều được bù lại viên mãn..

Tô Chấn Nhạc đem âm lượng vặn lên mức cao nhất, khiến cho giọng ca của ca sĩ vang khắp xe, hắn bình thường không thế nào nghe được loại âm nhạc hiện hành, bất quá khúc nhạc này thực thích hợp ngâm nga ở tình cảnh này.

Hy vọng Tô Kỉ Thánh tiểu tử này có thể thoát khỏi bóng ma tâm lý, hắn cũng đau khổ đã lâu. Tô Chấn Nhạc quay đầu nhìn nhìn hình ảnh cảm động kia, khiến trong lòng tràn đầy ý cười.

Trong phòng khách Diệp gia, Diệp Dĩnh Lam ngồi một mình thất hồn lạc phách trên ghế sôpha, đèn không được bật lên, chỉ có ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào làm nổi bật bóng dáng cô đơn lẻ loi, càng thêm lạnh lẽo.

Lúc này đang là giờ Tin tức, nhưng cô không dám bật ti vi lên, bởi vì, cô rất sợ nghe được tin tức thi thể vô danh nào đó, như vậy sẽ khiến cho cô lo lắng đề phòng, sợ hãi thi thể đó sẽ có đặc điểm giống với Kỷ Thánh…

“Dì Dĩnh Lam…” Tô Chí Uy nhu thuận ghé vào đầu ngồi nhìn cô. “Dì, dì làm sao vậy? Cười một cái đi…”

Diệp Dĩnh Lam qua lao nhếch khóe miệng, xem như báo cáo kết quả công việc với hắn cho xong.

“Ba con chờ một lát nữa sẽ trở về, nhất định sẽ mang đồ ăn ngon về, dì, dì có biết ba con sẽ mang cái gì về không?” Tô Chí Uy chưa từ bỏ ý định, cũng cô mò mẫm câu được câu chăng.

Lúc này, cửa truyền đến tiếng xoay chìa khóa, khiến cho hai người nghi hoặc nhìn về phía cửa.

Là Phạm Hán Đình. Sau khi vào cửa anh liền đi về phía Diệp Dĩnh Lam. Diệp Dĩnh Lam hơi giật mình nhìn anh.

“Gả cho anh, Dĩnh Lam. Để cho anh chăm sóc cho em.” Phạm Han Đình lại lần nữa mở miệng.

Hai hàng lệ không hề báo trước chảy dài trên khuôn mặt Diệp Dĩnh Lam, cô đưa tay bịt lấy hai tai.

“Đủ rồi! Đừng nói nữa! Tất cả các anh đều cùng một dạng ! Các người vì sao không hiểu tôi và Kỷ Thánh không thể tách rời nhau? Nó là người thân duy nhất của tôi, tôi tuyệt đối không thể xa nó được? Các người đừng mơ tưởng khiến tôi rời xa nó!” Cảm xúc tích lũy mấy ngày nay của cô đến giờ phút này rốt cuộc bùng nổ.

Phạm Hán Đình kéo hai tay che tai của cô xuống, thành khẩn nhìn sâu vào mắt cô. “Hãy nghe anh nói, nếu như ngay cả Kỷ Thánh cũng hy vọng chúng ta cùng một chỗ thì sao?”

Kỷ Thánh? Diệp Dĩnh Lam ngơ ngác nhìn anh. Anh vừa nói gì? Kỷ Thánh hy vọng họ ở cùng một chỗ?

Một bóng người từ sau cánh cửa đi ra, là vẻ mặt ngượng ngùng bất an của Tô Kỷ Thánh.

Diệp Dĩnh Lam kinh hô một tiếng, nhao tới trước ôm chầm lấy cậu, vừa khóc vừa cười, không thể tự kiềm chế. Cô gắt gao đem Tô Kỷ Thánh ôm chặt vào lòng, như muốn bù lại cảm xúc b