g khách thu thập vật phẩm.
Đi ra ban công hưởng một chút gió,cậu cuối cùng cũng định tâm lai.
Tô Kỉ Thánh ngơ ngác nhìn chằm chằm nhìn những ánh đèn xe đi dưới đường, những ánh đèn vàng ánh vào trong mắt…
Gió có chút lạnh…… Tuy rằng là mùa xuân, nhưng là thời tiết còn thập phần chưa có ổn định, có lúc nóng lúc lạnh, không cẩn thận là bị cảm lạnh.
Trời càng về đêm, xe chạy về hướng đông càng ít, tốc độ xe cũng càng nhanh, ánh đèn xe “Hưu” một chút liền phi thật xa, thật giống như ánh lửa lưu động…
Tô Kỉ Thánh nhớ tới cảnh đêm lần trước nhìn thấy khi cùng dì đáp chuyến bay trễ từ Cao Hùng trở về. Toàn bộ Đài Bắc thật giống như một mạng nhện khổng lồ khuếch tán ra bốn phương tám hướng, những ánh đèn xe chớp nhoáng lướt qua không ngừng, thành phố Đài Bắc trong đêm không hề mang chút bụi, mà như quầng sáng màu vàng, mà những ánh đèn nê ông đầy màu sắc chằng chịt ở giữa tựa như ngũ sắc bảo thạch được khảm trong đó……
Đã hơn mười một giờ, vì sao Phạm thúc thúc còn không ra khỏi phòng của dì?
Cậu dựa lưng vào lan can nhìn vào bên trong. Cậu nên làm cái gì bây giờ? Nếu là Tiểu Uy, hắn nhất định bất chấp tất cả liền xông vào, nhưng cậu nên làm như thế nào đây?
Hít một hơi thật sâu, Tô Kỉ Thánh nhẹ nhàng bước đến bên của phòng Diệp Dĩnh Lam, không có đèn, chỉ có thể dựa vào ánh sáng chiếu từ bên ngoài mà cảm nhận tình hình bên trong, cậu nhìn chung quanh, không phát hiện bóng người, chỉ thấy trên giường có tiếng người hít thở đều đều…..
Cậu nhẹ nhàng bước lại gần, không để phát ra tiếng, sợ kinh động đến người đang nằm trên giường, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, tim đập thình thịch, khẩn trương có chút phát đau.
Nhẹ nhàng tiến đến, trước mắt cậu là dì đang ngủ ở trong lòng Phạm thúc thúc. Tay của Phạm thúc cũng tự nhiên mà để ở trên người dì,tựa như…… Giống như là thiên kinh địa nghĩa*……(*chuyện hết sức bình thường, vốn dĩ là như vậy)
Bất chợt cảm thấy đầu óc choáng váng, nhất thời cậu thấy thế giới trở nên thật trống rỗng. Tô Kỉ Thánh không nói được lời nào, yên lặng xoay người đi ra, nhẹ nhàng đóng cửa lại, lưng dựa vào cửa, cả người vô mà trượt người ngồi xuống đất.
Cậu hơi hơi phát run, trong đầu gào thét, trí nhớ lẫn lộn, như là có xe lửa đang chạy qua người….. Bọn họ hai người cư nhiên ngủ cùng nhau…… Như thế nào lại như vậy Dì còn chưa có lập gia đình đâu! Phạm thúc như thế nào cùng dì ngủ cùng một chỗ? Rất không có đạo đức! Tô Kỉ Thánh hiện thấy kinh hách quá độ.
Hơn nữa, vì sao trong ngực lại cảm thấy đau, trong lòng bỗng chốc có chút nhớ nhung, xúc động…… Cậu hai tay bám vào vách tường cố hết sức đứng lên.Chuyện này không phải một mình cậu lý giải và xử lí được, cậu phải tìm người lớn nói chuyện mới được, bằng không bản thân cậu sẽ miên man suy nghĩ, khả năng sẽ điên mất.
Tô Kỉ Thánh lao xuống lầu, ra sức gõ của nhà Tô Chí Uy!
Tô Chấn Nhạc trong miệng không khỏi lẩm bẩm, không hiểu ai tới, mở cửa ra, kinh ngạc nhìn thấy Tô Kỷ Thánh thần sắc hốt hoảng.
“Tiểu tử, ngươi làm sao vậy? Nhìn như có chuyện gì xáy ra sao?”
“Ta……”
“Vào đi.” Tô Chấn Nhạc cười kéo hắn vào cửa.
Mà Tô Chí Uy vừa thấy cậu vào cửa, liền hưng phấn mà vọt tới ôm lấy đùi cậu. Tô Chấn Nhạc bế Tô Chí Uy nhét vào trong lòng.
“Bé ngoan đã đến giờ lên giường. Ba cùng Kỉ Thánh có việc cần nói, con đi ngủ đi.”
“Không muốn!”
Tô Chí Uy đương nhiên phản đối, cứ bám dính lấy ba mình. Tô Chấn Nhạc để mặc hắn, đưa Tô Kỉ Thánh từ của vào ngồi trên sô pha, sau đó đi vào phòng bếp làm hai chén sữa nóng cho cậu cùng con trai, Tô Kỉ Thánh chính là ngơ ngác nhìn chén sữa Mark trong tay, tiểu Chí Uy kia vừa cầm lấy liền uống hết.
“Uống đi, sữa nóng có tác dụng chấn định, rất có ích đối với ngươi.”
Tô Chấn Nhạc hướng con của hắn, tiểu trư kia sau khi uống hết sữa cư nhiên liền ngủ, hắn thật sự là quảng cáo sống a.
“Tiểu Uy chính là minh chứng tốt nhất.”
Tô Kỉ Thánh đang cầm chén sữa Mark, yên lặng không nói gì, xem xét Tô Chấn Nhạc, sữa nóng dần dần rót vào đáy lòng, cậu chậm rãi ấm áp đứng lên. Khi có tâm sự có thể tìm người nói chuyện thật tốt…… May mắn là cậu đến đây……
“Bân cạnh nhà cháu có một vị hàng xóm mới tới, vừa vặn làm cùng một công ty với dì, vốn dì tựa hồ không vừa mắt, ai ngờ đi Nhật Bản trở về, bọn họ tựa hồ thay đổi ……”
Tô Kỉ Thánh hai tay chà xát cái chén. Tô Chấn Nhạc cổ vũ hắn tiếp tục nói tiếp, ánh mắt có chút đăm chiêu.
“Cháu vừa mới tận mắt thấy bọn họ ngủ ở cùng nhau trên giường….. Hơn nữa, hơn nữa dì cùng Phạm thúc thúc cư nhiên ngủ ở trong lòng nhau, nhưng lại không có mặc quần áo……”
“Cho nên dọa ngươi ngây người.” Tô Chấn Nhạc làm ra trực tiếp giải thích.
“Thúc nói đúng rồi.” Tô Kỉ Thánh hai bả vai sụp sụp, chậm rãi uống sữa, nhất thời vô ý bị bỏng đầu lưỡi.
“Thúc thúc, kỹ thuật pha sữa của thúc thực kém……”
“Ngẫm lại chuyện ngươi vừa nói đi đã.” Tô Chấn Nhạc đứng dậy, tiến vào phòng khách bật CD, chọn bản nhạc của David, giai điệu dương cầm vang lên trong phòng.
“Cháu thật sự bị dọa…..” Tô Kỉ Thánh thấp giọng nói.
“Tiểu tử, hiện tại đã là thời đại nào rồi, ngươi cư n