...
xin lỗi ?...
không thể !....
RENG RENG RENG.... lập tức cầm điện thoại lên cứ ngỡ là nó gọi
.... nhưng không phải
Rồi hắn chạy vội lấy tấm hình của hắn và Thảo Yên ra xem....
ánh mắt như cầu cứu và hi vọng...
- Đừng bao giờ bỏ mặc anh !!! ... hãy luôn ở trong anh !
Vì sao hắn lại nói những lời như thế ?.... Vì đang lạc lõng
... đang lo sợ... đang rối rắm.... vì hắn không muốn hình ảnh “ Tử Kỳ ” một
ngày nào đó sẽ thay thế “Thảo Yên ”. Hắn không muốn điều đó sẽ xãy ra vì ngay
chính lúc này đây
hắn ... muốn rằng... Tử Kỳ... sẽ mãi mãi yêu hắn
Chính vì quá lo sợ nên đã phải nhờ Thảo Yên dẹp bớt tà ý
trong hắn.... vì lo sợ rằng hành động thiếu suy nghĩ của hắn đối với Tử Kỳ sẽ lại
diễn ra ...
Một đêm thật dài !!.... cho cả 2
Ngay từ sớm nó đã đến công ty ...Không vì chuyện không vui
hôm qua mà buồn bã , ngược lại nó rất tỉnh táo và đầy sức sống . Hình như qua từng
ngày nó càng nhận thức rõ bản thân hơn... từng ngày nó càng hoàn thiện hơn...
càng xinh hơn...
Việc đầu tiên không phải là đến phòng làm việc mà là ....
- Cho hỏi Chung tổng ( Giám đốc Chung Thái Phong ) đã đến
chưa ? - nó hỏi cô thư kí của hắn
- Chung tổng chưa đến ... có gì không ạ !
- Không !...- tính quay đi thì lại quay lại – Cô nhắn dùm có
Lý phó muốn gặp , ...cám ơn
- Vâng ! tui sẽ chuyển lời
Nó ủ rũ bước đi... thì
- Này ! người đẹp ..... – giọng nói Thái Phong vang lên
Nó ngước nhìn ngạc nhiên - ... .. ....
- Mới sáng sớm đã kiếm tui rồi à ?.... nhớ tui sao ? – giọng
chọc ghẹo
Trừng mắt nhìn hắn
- okey okey ! không đùa nữa .... có việc gì cứ nói !
- Tui muốn nói chuyện với cậu -bước ra ngoài
- Được thôi ! – vui vẻ đi theo
Ngoài hành lang....
-Mặt cô nghiêm chỉnh quá !... khó coi thật – Thái Phong
- Không giỡn nữa ! tui có chuyện cần nhờ cậu giúp
-Nói đi !- nhìn nó
Nó tiến gần đến tai hắn thủ thỉ vào điều....
- Trời ơi ! cô muốn tui thành TỘI NHÂN THIÊN CỔ SAO ?
- Nhỏ thôi !... đâu phải là cậu không giúp được... – nạt nộ
tên đó
- Cô nhờ tui mà bộ dạng thế này hã ?
- Chứ cậu muốn sao ? – phát cáu
-Để xem...- đi 1 vòng quanh nó rồi phát ngôn – Muốn tui giúp
cô cũng được nhưng....
- Nhưng sao – nhìn theo ánh mắt lấm la lấm lét của Thái
Phong
Thái Phong cười tươi và tiến đến sát tai nó “ ĐÁP LỜI RẰNG “
- Nhưng sao – nhìn theo ánh mắt lấm la lấm lét của Thái
Phong
Thái Phong cười tươi và tiến đến sát tai nó “ ĐÁP LỜI RẰNG “
- Giờ thì chưa nghĩ ra...
- CÁI GÌ ?
-Đi thôi ! không phải cô bảo tui giúp cô sao ? - đi trước
- Ờ...ờ....
Giờ làm việc đã bắt đầu ... không khí như mọi ngày , ai làm
việc nấy ... tất bật ! Nó đã về phòng , tiếp tục công việc hôm nay ... những sổ
sách và tài liệu càng ngày càng nhiều hơn , dường như là có ai đó đã cố tình ĐẨY
cho nó . Mặc kệ ! như thế cũng tốt ... không cần phải nghĩ nhiều nữa.
Phòng Phạm tổng..
-Thư ký Hà ! việc tôi giao cho cô , cô đã hoàn thành chưa ?
- Dạ thưa đã xong rồi ạ ! tui đã làm theo lời Phạm tổng ,
đưa cho Lý phó toàn bộ sổ sách , tài liệu phải làm trong tuần này rồi ạ
-... Tốt ! cô có thể đi ra - Giọng nói vẫn thế ... lạnh như
băng nhưng lại rất có uy quyền
CẠCH..... cửa phòng đóng lại
-.... Đừng suy nghĩ nhiều nữa ! ... làm việc cho tốt đấy ! -
đó là lời hắn muốn nhắn đến nó ... thật là... nhẹ nhàng nhưng cũng thê lương
Phòng Lý phó .... cứ cách 1 tiếng là thư ký Hà sẽ mang 1 đống
hồ sơ mới tới... việc chồng việc nên thành ra thế này....
- ÔI TRỜI ƠIIIIII !.... cái đầu của tôi .... - nó hét lên
khi thấy đóng giấy cạnh mình mỗi ngày 1 cao lên không rõ lí do .
- Lý phó à ?.... cô không sao chứ - Thư kí Hà lo lắng
-Tôi... Tôi sắp điên rồi... sao công việc hôm nay của tôi
nhiều thế này..... ? - nó nằm gục trên bàn hỏi, giọng nói thì yếu ớt ... pha
chút tuyệt vọng .
Cô thư kí e dè... nhưng rồi cũng nói - Lý phó à !... tui thấy
cô cũng không phải là người hay làm mích lòng người khác... nhưng sao cô lại
làm mích lòng Phạm tổng thế?...
- HẢ! - nó ngồi hẳn dậy vì kinh ngạc
- tất cả công việc ở đây là do Phạm tổng giao cho cô đấy
.... - tỏ ra thông cảm - Hazzz !!... Lý phó à ! ... hay là cô nên xin lỗi Phạm
tổng 1 tiếng vậy !
- XIN LỖI !? - nó cáu giận
- Dù sao cậu ta cũng là cấp trên của mình !... nếu cô còn
không có lời nào giải thích với cậu ta... tui e là tui còn phải mang nhiều công
việc nữa vào đây cho cô đấy !!...
- Cậu ta bảo cô làm vậy à ?
- .... ừm... Lý phó à ! cô phải cố lên !... tui ra trước ...
- cuối mặt lui ra
Còn nó thì.... càng lúc càng tức giận thêm... tay lâm lâm
như đang kìm chế bản thân .... nó e là mình sẽ làm điều gì đó không hay tiếp
theo nếu không nhịn được cơn tức giận này... và... quả là nó đã không nhịn được
khi nhìn thấy đống giấy chất thành núi quanh nó....
- PHẠM TRUNG HIỀN........ !!! - nó hét lên và xòng xọc xong
ra ngoài tiến đến phòng hắn
Vừa bước ra khỏi phòng ... với Nộ khí hiện rõ trên khuôn mặt
mình , nó không khỏi thu hút hàng đóng ánh nhìn từ mọi phía , lo sợ có ... nể
phục có... và họ kết luận chỉ 1 câu " ĐÁNG SỢ THẬT "
- Lý phó à !! - ....cô thư kí muốn níu n