ày. Vùng biển chỗ này khá sâu và có nhiều đá
ngầm, thế nên hiếm ai đến đây. Có lẽ vì vậy nên cũng chẳng ai phát hiện
ra có một cây đàn piano được đặt ở nơi này…Hy vọng là nó vẫn còn dùng
được. Đã 4 năm rồi còn gì…
-Em sẽ đánh đàn cùng anh. Nhưng còn hát thì…một mình anh hát đi nhé!-tôi cười cười.
-Được rồi! Anh cũng ko muốn bị tra tấn lỗ tai đâu!...Em muốn nghe bài gì?
-…Begin-tôi đáp.
Max đặt tay lên những phím đàn và chuẩn bị đánh. Nhưng tôi đã ngăn lại:
-Khoan, anh phải hứa với em 2 điều trước đã! Thứ nhất,…anh phải sống
thật vui vẻ, thật hạnh phúc. Đừng vì em mà quá đau buồn…Thứ hai, dù cho
có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì…anh nhất định phải hát cho hết ca
khúc này. Đừng dừng lại nửa chừng. Được chứ?
Max nhìn tôi, một giọt nước mắt rơi ra. Anh ấy khẽ gật đầu…Tôi đặt tay lên phím đàn. Tiếng nhạc réo rắt cất lên…
Nakitaitokiwa, nakebaii kara. Ne muriwa shinaide. Nami dakaretara, egao
gahiraku. Hora, mo waratteru. Tomadowu nowa miraiga arukara. Mabusi sani makenai. Yuuki gahoshii. Everyday and night with you. Chisana kimi no
te wo nigirishimeru kara. Everyday, everynight, everywhere. Tsunagaru
kanshoku wo, zutto tashikameyo. Ima, monogatariwa Begin…
Tôi cảm thấy mệt hơn bao giờ hết. Tôi ko thể điều khiển được tay của
mình nữa. Bàn tay tôi tuột dần…tuột dần ra khỏi phím đàn…Tôi gục đầu lên vai Max. Lấy hết chút sức lực còn lại để nói với anh ấy:
-Minnie! Em…yêu… anh!
Một giọt nước nóng hổi trào ra từ khóe mắt, lăn xuống gò má, thấm vào
môi. Mặn chát. Mọi thứ xung quanh bỗng im bặt, một màn đen bao phủ lấy
tôi…Và rồi tôi không nhận thức được gì nữa…
---oOo---
Bóng của chàng trai và cô gái đổ dài trên nền cát. Phía chân trời, mặt
trời đã khuất sau rặng núi, chỉ còn lại những tia nắng le lói cuối cùng
của ngày…Khi cô gái gục đầu lên vai, chàng trai đã dừng bài hát lại.
Nhưng rồi cũng nhanh chóng tiếp tục. Chỉ là… tiếng hát của chàng trai đã ko còn sức sống và trôi chảy như trước. Tiếng hát luôn bị ngắt quãng,
xen lẫn vào đó là những tiếc nấc nghẹn ngào… Nước mắt của chàng trai
tuôn lã chã…rơi xuống các phím đàn…chảy xuống…thấm vào đất…
Hitomi shora****e, saketerutsumori. Demo bokuwasukidayo! Hana reteitemo, wakachiawumono, so, omoiga areba. Kino ni mada sayonara iezeuni.
Kusubutteru jikan wa munashii dake sa. Every day and night with you.
Samenai binetsu dake moteamashi nagara. Everyday, everynight,
everywhere. Hutarino kankaku wo, motto kasaneyo. Ima kimito bokuwa
Begin…
Honto wa boku mo onajidayo. Baby, I need you love, need you touch. Oh
Baby, I need you love, need you touch. Yoruno yami niobieteru. You tell
me now, demohitorijanai Oh. Everyday and night with you. Hurueru
kiminoteo nigirishimerukara. Everyday, everynight, everywhere. Tsunagaru kanshoku wo, zutto tasikameyo. Ima, monoga tariwa Begin…
Everyday and night with you. Samenaibinetzdake moteamasinagara.
Everyday, every night, everywhere. Hutarino unmei wo, sotto kasaneyo.
Ima, hutari dakede Begin...
…
Mỗi khi muốn khóc, em hãy cứ khóc bên cạnh anh. Đừng có bướng bỉnh vô lí như thế chứ, đó đâu phải là điều vô nghĩa? Bởi khi giọt lệ khô đi, nụ
cười sẽ lại bừng sáng trên khuôn mặt em. Hãy nhìn xem, gương mặt em giờ
đây lại tỏa sáng vì nụ cười rạng rỡ. Tương lai là một màu tăm tối, lúc
nào cũng đầy trắc trở. Ta sẽ không lùi bước. Bởi lòng can đảm vẫn rực
cháy. Dũng khí mà anh khao khát, là được ở cạnh em. Hằng ngày, hằng
ngày, ở bên em, anh vội vã nắm chặt lấy đôi bàn tay bé nhỏ của em. Mỗi
ngày, mỗi đêm, mọi nơi, mọi lúc, sợi dây cảm xúc đang ràng buộc chúng ta lại với nhau, đã càng lúc càng chắc chắn hơn. Từ bây giờ, hãy để câu
chuyện của chúng ta được bắt đầu…
Anh quay đi, để em có thể yên lòng cất bước đi. Nhưng anh thực sự yêu
em. Cho dù chúng ta có thể không ở bên nhau. Nhưng anh vẫn luôn nhớ rõ
những phút giây mình đã bên nhau. Anh sẽ giữ mãi những ký ức này trong
trái tim... Anh vẫn chưa thể nói lời vĩnh biệt với ngày hôm qua. Dù chỉ
là những khoảnh khắc chao đảo, lãng phí. Hằng ngày, hằng ngày, ở bên em. Giá lạnh tan đi, chỉ riêng ngọn lửa tình yêu của em vẫn luôn rực cháy
và vẫn ở lại, nhẹ nhàng ôm lấy anh. Mỗi ngày, mỗi đêm, mọi nơi, mọi lúc, cảm giác của chúng hai chúng ta đã nhẹ nhàng ***g vào nhau.Từ bây giờ,
em và anh, câu chuyện của chúng ta … bắt đầu.
Thực lòng, anh cũng cảm thấy mình như thế. Anh cần tình yêu của em, cần
hơi ấm của em. Bởi trong tấm màn của màn đêm sâu tăm tối, anh sợ hãi…sợ
nỗi cô đơn. Nhưng em đã nói với anh rằng : “Anh không chỉ có một mình
đâu”. Hằng ngày, hằng ngày, ở bên em, anh vội vã nắm chặt lấy đôi bàn
tay bé nhỏ của em. Mỗi ngày, mỗi đêm, mọi nơi, mọi lúc, sợi dây cảm xúc
đang ràng buộc chúng ta lại với nhau, đã càng lúc càng chắc chắn hơn. Từ bây giờ, một câu chuyện mới đã bắt đầu…
Hằng ngày, hằng ngày, ở bên em. Giá lạnh tan đi, chỉ riêng ngọn lửa tình yêu của em vẫn luôn rực cháy và vẫn ở lại, nhẹ nhàng ôm lấy anh. Mỗi
ngày, mỗi đêm, mọi nơi, mọi lúc, cảm giác của chúng hai chúng ta đã nhẹ
nhàng ***g vào nhau.Từ bây giờ, em và anh, câu
